Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Anh Mà Đến

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó, tôi tìm thấy nhật ký của Bùi Tung.

Trong đó ghi chằng chịt những ngày đêm anh bị tra tấn dày vò, cùng vô số cơn ác mộng mà anh chẳng thể nào thoát ra được.

Cha mẹ, thầy cô, bạn học, bạn bè…

Không một ai từng đối xử tử tế với anh.

Những nhục mạ và tổn thương họ gây ra, đã trở thành cái bóng ám ảnh cả đời Bùi Tung.

Thế nhưng anh lại xem tôi là tia sáng duy nhất trong cuộc đời u mê vô vọng ấy, là cọng rơm cuối cùng trong cả một kiếp bi thương.

Cuộc đời ngắn ngủi của anh dừng lại ở tuổi hai mươi sáu.

Thế mà anh lại viết: “Cuối cùng tôi cũng được giải thoát rồi.”

Anh nói: “Người duy nhất tôi cảm thấy có lỗi… chính là vợ tôi.”

Đọc xong tất cả nhật ký, nước mắt tôi tuôn như mưa.

Lẽ ra tôi phải nhận ra sớm hơn.

Lẽ ra tôi không nên để anh một mình đối mặt với tất cả những điều đó.

03

Trong phòng, tấm ảnh cưới của chúng tôi vẫn còn treo trên tường.

Nhìn vào nụ cười nhè nhẹ nơi khóe môi anh khi ánh mắt anh hướng về phía tôi, tôi bất chợt nhớ lại năm nhất đại học, năm thứ hai tôi kiên trì theo đuổi anh mãnh liệt.

Hôm ấy, chúng tôi ngồi bên cửa sổ, nơi góc thư viện.

Anh đọc sách, còn tôi chỉ chăm chú nhìn anh.

Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, giọng khẽ khàng pha chút cay đắng:

“Tạ Kiều, anh thật sự xứng đáng để em thích nhiều như vậy sao? Em cũng đâu hiểu rõ về anh.”

Lúc ấy, tôi đã nói gì nhỉ?

Tôi ghé sát lại, thì thầm bên tai anh:

“Dĩ nhiên là xứng đáng, anh xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này.”

Sắc mặt anh thoáng đổi, ửng đỏ lên.

Đôi môi vốn đã nhợt nhạt của anh bị chính anh cắn đến ửng đỏ.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi, như đang hạ quyết tâm rất lớn, rồi nói:

“Tạ Kiều, anh đồng ý rồi.”

Tôi ngẩn người đắm chìm trong đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp ấy:

“Đồng ý… đồng ý cái gì cơ?”

Khi kịp nhận ra, tôi vui sướng đến mức suýt nhảy cẫng lên.

“Thật sao… Ưm…”

Tôi còn chưa kịp nói hết, đã bị đôi tay thon dài của anh bịt miệng lại.

Anh sợ tôi vui quá mà chạy khắp thư viện hét lên.

Tôi gỡ tay anh ra, rồi hôn lên môi anh.

Khuôn mặt anh lập tức đỏ bừng đến tận vành tai, như thể sắp chảy m.á.u đến nơi.

Tôi đắc ý, lại hôn lên má anh một cái:

“Anh là bạn trai em rồi mà, còn sợ em hôn à?”

Tôi từng nghĩ, trong mối tình giữa tôi và anh, tôi mới là người bị động.

Thế nhưng trong nhật ký, anh lại viết:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vi-anh-ma-den/2.html.]

“Tiểu Kiều, may mà em đã đến.

“Anh một mình lê bước giữa bóng tối tưởng chừng vô tận, là em đã cầm theo ánh đèn, bước về phía anh, muốn dắt tay anh cùng đi về nơi có ánh sáng.

“Mỗi một khoảnh khắc ở bên em, với anh đều giống như trộm được vậy.

“Cho nên anh luôn cẩn thận từng bước, sợ em không yêu anh, lại càng sợ em yêu anh quá nhiều.

“Sợ em biết được quá khứ tàn tạ của anh, rồi sẽ chán ghét anh.”

Tôi ôm cuốn nhật ký mà khóc nức nở.

Thì ra cả chuyện tôi từng nghĩ là “anh ngoại tình” cũng chỉ là một cách ngốc nghếch mà anh nghĩ ra để chủ động ly hôn với tôi.

04

Tôi lặp đi lặp lại việc đọc cuốn nhật ký ghi lại cả cuộc đời của Bùi Tung, không biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ, có một giọng nói hỏi tôi:

“Cô có muốn gặp lại anh ấy không?”

“Tôi muốn!”

Sau đó, ý thức tôi bỗng trở nên rõ ràng.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về mười lăm năm trước.

Lúc ấy, tôi mười hai tuổi, còn anh mười một tuổi.

Mọi chuyện… vẫn còn kịp.

Lẽ ra, tôi phải đến năm mười bảy tuổi, học kỳ hai lớp mười hai mới chuyển trường, rồi mới trở thành bạn cùng bàn với Bùi Tung.

Nhất Phiến Băng Tâm

Nhưng bây giờ… thời gian phải được đẩy sớm hơn.

Dưới sự kiên quyết của tôi, cuối cùng ba mẹ cũng đồng ý cho tôi chuyển trường, đến ngôi trường cấp hai mà Bùi Tung từng theo học.

Cuộc gặp gỡ giữa tôi và anh, đã được đẩy sớm lên năm năm.

Trường trung học An Phong, lớp 7A1.

Tôi đứng trên bục giảng, giới thiệu bản thân với cả lớp:

“Tớ tên là Tạ Kiều, mới chuyển đến.”

Ánh mắt tôi thì cứ không ngừng lướt qua từng gương mặt trong lớp, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc giữa đám trẻ con ấy.

Cuối cùng, tôi cũng thấy anh ở dãy cuối, gần chỗ thùng rác.

Một cậu bé gầy gò, thấp lùn, da ngăm đen, mặc bộ đồ đã bạc màu vì giặt quá nhiều.

So với các bạn trong lớp, anh như một “đứa trẻ xấu xí” hoàn toàn lạc lõng.

Nhưng tôi nhận ra ngay, đó chính là Bùi Tung lúc nhỏ.

Viền mắt tôi bỗng chốc ươn ướt.

Tôi từng nghĩ, mình sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại anh nữa.

Cậu bé ấy cũng gầy giống hệt như Bùi Tung của những năm lớp 12, chỉ là bây giờ thấp bé hơn, da dẻ cũng đen hơn một chút.

Giáo viên bảo tôi chọn một chỗ trống để ngồi, tôi liền bước thẳng về phía Bùi Tung, không để tâm đến ánh mắt của người khác, ngồi xuống ngay bên cạnh anh.

Anh không nhìn tôi, chỉ cúi đầu lục lọi gì đó trong ngăn bàn.

Tìm mãi mà chẳng lấy ra được gì, tôi biết anh đang né tránh tôi, vì anh không giỏi giao tiếp với người lạ.

Tôi lên tiếng chào:

“Chào bạn, mình tên là Tạ Kiều. Còn bạn tên gì?”

Nghe tôi gọi, Bùi Tung mới dừng tay lại, rụt rè nói:

“Bùi Tung.”

Anh vẫn không nhìn tôi, cũng chẳng muốn nói thêm câu nào.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Anh Mà Đến
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...