Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vòng Tay Rắn Bạc

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi lảng tránh, tiếp tục hỏi: "Vậy hôm qua là sao thế? Bị bệnh à?"

"Không phải." Hai má anh hơi ửng hồng, nghiêng đầu ho nhẹ một tiếng.

"Thời kỳ đặc biệt."

Tôi không truy hỏi nữa, vì bụng tôi không kìm được mà kêu lên một tiếng. Thế là, dưới ánh mắt đầy mong đợi của anh, tôi nếm thử một miếng cơm chiên. Kết quả là ngon quá không nhịn được, tôi ăn sạch cả một đĩa.

Anan

Khi xoa chiếc bụng căng tròn, tôi rất chân thành khen ngợi: "Linh Xà đại nhân, cơm chiên anh làm ngon thật đó, là món cơm chiên ngon nhất mà tôi từng ăn."

Mũi của ai đó sắp vểnh lên trời rồi, nhưng lại giả vờ nói một cách tùy tiện: "Nguyên liệu trong tủ lạnh chỉ có bấy nhiêu, tôi chỉ làm đại thôi mà."

"Ừm ừm, tối qua tôi cũng tiện tay chăm sóc anh một chút, anh không cần có gánh nặng tâm lý đâu, sáng nay anh mời tôi ăn sáng coi như chúng ta hòa nhau rồi!"

Tôi cũng giả vờ nói một cách tùy tiện. Nhưng lông mày anh lại nhíu chặt: "Hòa nhau?"

Tôi gật đầu: "Hòa nhau rồi."

Anh cụp mắt, giữa hai lông mày dường như có chút không vui.

"Linh Xà đại nhân, tôi thích Cố Thiếu An. Vậy nên anh có thể tiếp tục phù hộ cho tôi và anh ấy..."

"Không thể!" Ai đó lập tức sa sầm mặt, từ chối thẳng thừng.

"Tôi đã nói với cô rồi, sự việc bất thường tất có yêu ma, anh ta không phải thứ tốt đẹp gì đâu! Với lại…" Anh thu dọn đĩa cơm trước mặt tôi, không quay đầu lại đi vào bếp: "Tôi tên Bạch Lê."

Bạch Lê?

Hình như cái tên này hơi quen tai...

"Giai Giai đến rồi à?"

"Chào buổi sáng, Giai Giai!"

Không biết có phải là ảo giác của tôi không, sáng nay các đồng nghiệp đặc biệt nhiệt tình.

Trong khi đó, Linh Xà nào đó lại biến mất khi tôi ra khỏi nhà. Nói thật là trước khi đến công ty tôi còn khá lo lắng. Lo lắng rằng khi không có sự phù hộ của anh, liệu có phải tôi sẽ sớm quay về thời tiền giải phóng không? Chuyện thăng chức tăng lương yêu đương của ngày hôm qua, tất cả đều tan biến như bọt biển.

Thực tế chứng minh, tôi đã lo nghĩ nhiều rồi!

Tôi chính thức nhậm chức trợ lý tổng giám đốc, mà bàn làm việc mới của tôi thì ngay từ sớm đã bị bao vây bởi một rừng hoa hồng.

Không ngờ Cố Thiếu An công khai bày tỏ tình yêu với tôi ngay trong văn phòng.

"Giai Giai, chia tay bạn trai em đi, làm bạn gái anh nhé!"

Cố Thiếu An bước đến từ phía sau, ôm lấy eo tôi và thì thầm vào tai. Tôi đột nhiên rất muốn nghe theo lời Cố Thiếu An, nhưng lại mơ hồ cảm thấy không ổn.

Hương hoa trong không khí càng lúc càng nồng nặc, khiến tôi hơi choáng váng và mơ hồ.

"Giai Giai?" Giọng Cố Thiếu An lúc xa lúc gần, dường như mang theo sức cám dỗ c.h.ế.t người.

Tôi đưa tay vòng qua cổ anh ta, không tự chủ được mà muốn hôn anh ta.

"Chu Giai Giai!" Một tiếng quát khẽ vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vong-tay-ran-bac/chuong-4.html.]

Xung quanh tôi đột nhiên dâng lên một luồng khí mạnh mẽ, đẩy tan mùi hương nồng nặc. Đến khi tôi tỉnh táo lại, tôi phát hiện mình đã cách Cố Thiếu An ít nhất bốn năm mét, được Bạch Lê che chở phía sau.

"Linh Xà đại nhân..."

"Linh Xà ư?" Cố Thiếu An nghe tôi gọi như vậy thì lập tức bật cười thành tiếng.

"Ha ha ha anh ta mà là Linh Xà gì chứ? Giai Giai, cô bị anh ta lừa rồi! Anh ta chẳng qua chỉ là một rắn yếu hoang dã mà thôi, còn tôi…"

Đôi mắt Cố Thiếu An đột nhiên hóa đỏ rực, trong miệng thè ra cái lưỡi đen dài.

"Mới là hậu duệ Linh Xà chân chính."

"Mau đi!" Bạch Lê mạnh mẽ đẩy tôi về phía cửa.

Thấy Cố Thiếu An đột nhiên thay đổi sắc mặt, trực giác tôi mách bảo có nguy hiểm, không chút do dự muốn xông ra ngoài cầu cứu. Nhưng cửa văn phòng làm cách nào cũng không thể mở ra được.

"Chạy cái gì, Giai Giai." Giọng Cố Thiếu An vang lên từ phía sau.

"Cái người mà cô gọi là bạn trai chính là anh ta sao?"

Tôi thấy Cố Thiếu An như ma quỷ, thoảng chốc đã áp sát Bạch Lê rồi đ.ấ.m một cú. Bạch Lê trước mặt anh ta như chẳng có sức chiến đấu, chỉ mấy cú đ.ấ.m đã bị Cố Thiếu An đ.á.n.h cho co ro dưới đất.

"Đúng là một tên vô dụng!"

Cố Thiếu An lại đá thêm mấy cái thật mạnh vào người anh.

"Đủ rồi!"

Tôi không đành lòng nhìn anh bị Cố Thiếu An đ.á.n.h nữa, chạy đến trước mặt Cố Thiếu An chặn anh ta lại, lấy hết can đảm hỏi: "Cố Thiếu An, anh, anh muốn gì?"

"Rất đơn giản thôi, chỉ cần cô cam tâm tình nguyện làm bạn gái tôi."

Cố Thiếu An nheo mắt lại, nói với vẻ rất ôn hòa, nhưng cái lưỡi đen trong miệng thì cứ thè ra thè vào.

"Đừng đồng ý với anh ta..."

Bạch Lê chống tay xuống đất gắng gượng đứng dậy, nhưng lại bị Cố Thiếu An giẫm một chân lên lưng.

"Tại sao?" Tôi nhìn đôi đồng t.ử dọc màu m.á.u của anh ta: "Cố Thiếu An, anh không hề thích tôi."

Mặc dù tôi rất thích Cố Thiếu An, nhưng tôi đã FA từ trong bụng mẹ bao nhiêu năm nay, tôi vẫn hiểu việc tự lượng sức mình .

Tôi không xấu nhưng cũng không xinh đẹp đến mức kinh diễm, ném vào đám đông thì bình thường không có gì đặc biệt, chắc chắn không thuộc loại con gái có thể khiến người khác yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Tôi từng chỉ nói chuyện với anh ta một lần. Trong buổi phỏng vấn câu lạc bộ kịch, anh ta tùy ý liếc nhìn tôi một cái.

"Bạn học, tên của em là gì?"

"Em..."

Tôi còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy có người gọi anh ta từ ngoài cửa: “Cố Thiếu An, thầy tìm cậu!”

“Em tên là Chu Giai Giai…”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vòng Tay Rắn Bạc
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...