Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vu Sắc Mỹ Túy

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngươi nghĩ thế nào?” Bàn tay khẽ vuốt bả vai của Lê Khải Liệt trượt từ thắt lưng đến mông, ngón tay có thể pha chế rượu, diễn tấu thành thục những nốt nhạc, lúc nhẹ lúc nặng….

Người đàn ông chưa bao giờ bị người ta ức hiếp làm sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy, một chút bỏng rát có tính là gì, hắn dùng nhiệt độ cao trên cơ thể để cọ xát người dưới thân, đôi mắt màu vàng óng, đồng tử chậm rãi khuếch trương, thâm trầm mà lại quỷ bí, “Dám dùng sắc để dụ dỗ, Duy, lần này ngươi thật chủ động.”

“Trước kia ta rất bị động hay sao?” Hai bàn tay di chuyển đến thắt lưng của Lê Khải Liệt một chút, không hề ngừng lại mà vẫn tiếp tục đi xuống, vẻ mặt của Vu Duy Thiển rất khó lường.

“Vấn đề này rất khó trả lời,” Lê Khải Liệt không nhìn thấy ý tứ vui đùa trong mắt của Vu Duy Thiển, hắn liếm môi một cách hứng thú, không khí hơi căng thẳng lại dần dần biến chất.

Phản ứng của Vu Duy Thiển ở trên giường hoàn toàn khác với bề ngoài lạnh lùng của hắn, có đôi khi cũng sẽ mạnh mẽ đáp trả, nhưng như vậy cũng không chứng tỏ hắn luôn nhiệt tình, thỉnh thoáng hắn biểu hiện rất lãnh đạm, trong khi Lê Khải Liệt lại bừng bừng hăng hái, vì vậy phải có tranh chấp một ít thì mới có thể đạt thành nhất trí.

Đôi khi kết quả có một chút thê thảm, ngoại trừ vận động trên giường tạo nên đau nhức thì thường xuyên còn có các tổn thương khác kèm theo, nhưng không tính là nghiêm trọng, quá trình mãnh liệt như vậy đại khái có thể xem là một cách để trao đổi.

Làn da chạm vào nhau, nhiệt độ cơ thể của Vu Duy Thiển không cao như của Lê Khải Liệt. Quyến luyến nhiệt độ này, Lê Khải Liệt cố sức hấp thu sự mát rượi trên thân của Vu Duy Thiển, trong miệng lại thở ra hơi thở nóng bức.

“Duy, ta đang suy nghĩ, không bằng ta dùng cách này để ép ngươi trả lời, làm cho đến khi đầu óc của ngươi mơ hồ….nói ra tất cả mọi chuyện cho ta biết….có phải đây là một cách tuyệt vời hay không?”

Vẻ mặt của Lê Khải Liệt vừa hưng phấn vừa nguy hiểm đáng sợ, bởi vì bộ dạng biến đổi một chút mà càng lộ ra cảm giác uy hiếp kinh người, Vu Duy Thiển thản nhiên nhếch môi nhìn hắn, “Ngươi có chắc còn đủ sức hay không?”

“Dám nghi ngờ ta?” Cẩn thận lấy tay ôm mặt của Vu Duy Thiển, Lê Khải Liệt đột nhiên dùng sức đè xuống, tấm đệm bị trọng lượng của hai người đàn ông làm lõm sâu xuống dưới.

Vu Duy Thiển chỉ quấn khăn tấm, có thể giảm bớt phiền toái của việc cởi quần áo, Lê Khải Liệt thì căn bản không mặc quần áo, khi hai thân thể hoàn toàn chạm vào nhau thì ánh mắt của Vu Duy Thiển chợt lóe lên.

“Có sức là tốt rồi.” Ôm Lê Khải Liệt rồi quay cuồng một vòng, hắn nắm lấy tay của Lê Khải Liệt rồi áp đảo lên phía trên, ánh mắt thẳng thắn lại lạnh đến thấu xương đang quan sát Lê Khải Liệt ở dưới thân, từ ngọn tóc đến làn da, từ vết thương lưu lại trên mặt đến hoa văn dữ tợn quỷ bí, giống như muốn xuyên thấu toàn thân của Lê Khải Liệt.

“Ánh mắt của ngươi giống như muốn ăn tươi nuốt sống ta.” Lê Khải Liệt nở nụ cười, dường như đã đoán được tâm tư của Vu Duy Thiển, “Thiếu chút nữa ta đã mất ngươi, Duy, chỉ thiếu chút nữa, nếu ta chết thì chẳng khác nào để lại ngươi cho kẻ khác!” Hắn nói nhỏ một cách không cam lòng.

“Đừng cứ nhắc đến từ này.” Vu Duy Thiển hôn xuống thật mạnh, trên môi của Lê Khải Liệt trở nên đau nhức, lập tức ôm chặt Vu Duy Thiển rồi nhiệt liệt đáp lại, những nơi trên người bị đụng đến đều truyền lại cảm giác đau đớn, nhưng không thể so sánh với nụ hôn này, cho nên không cần thiết phải bận tâm.

Bọn họ cùng nhau vượt qua hiểm cảnh nhưng không chỉ để lại di chứng mà còn đủ mọi chuyện phức tạp cần được xử lý, cùng với một nỗi khiếp sợ còn tồn tại. Môi lưỡi chạm nhau, so với những lần khác thì lần này vô cùng kịch liệt, tựa hồ đang nóng vội muốn thiêu hủy tất cả cảm xúc phản kháng dưới đáy lòng.

Loại tiếp xúc như vậy trong tình cảnh này thật dễ dàng chuyển hóa thành kịch liệt, bên ngoài cửa sổ vẫn tối tăm, trong phòng lại bị hâm nóng, động tác của Vu Duy Thiển biểu lộ đầy đủ ý đồ của hắn, làn da của Lê Khải Liệt còn hơi ửng đỏ, đầu lưỡi của Vu Duy Thiển liếm lên ngực của đối phương, lướt qua cơ bụng.

Đầu lưỡi ướt át lưu lại cảm xúc mịn màng trên da, Lê Khải Liệt bị hắn ôm chặt, động tác nhẹ nhàng nhưng không cho phép phản kháng, áp chế người đàn ông ở dưới thân.

Lê Khải Liệt cũng giống như Vu Duy Thiển, dùng ánh mắt có thể xuyên thủng hết thảy để nhìn hắn, nhưng không hề kháng cự, mà chỉ nhíu mày rồi lười biếng nhắc nhở, “Duy, đừng quên ta vẫn là một bệnh nhân.”

“Ta biết.” Hắn phá vỡ ý đồ của Lê Khải Liệt, bàn tay đang áp chế Lê Khải Liệt vẫn chưa buông ra, một tay khác vừa kiên quyết vừa chậm rãi vuốt ve và xâm nhập vào lãnh địa mà trước đây chưa kịp chiếm giữ, “Cho nên ta sẽ rất nhẹ nhàng.”

Giọng điệu êm dịu làm cho người ta thả lỏng đề phòng, ngón tay lại nhân cơ hội mà đâm vào, khi Lê Khải Liệt nhíu mày thì Vu Duy Thiển bất chợt hôn hắn.

Cơ thể cường tráng mạnh mẽ của Lê Khải Liệt trở nên căng thẳng, cánh tay ôm lấy Vu Duy Thiển, môi lưỡi dây dưa cất lên âm thanh ướt át trong bóng đêm, làn da ma sát cùng tiếng thở dốc lần lượt phả ra nhiệt độ nóng bức, khi dời môi, Lê Khải Liệt nhìn thoáng qua người đàn ông nằm trên người mình, ánh mắt của Vu Duy Thiển làm cho hắn tin tưởng lần này là thật sự.

“Có cái gì muốn nói, muốn kháng nghị, hay là từ chối?” Mái tóc đen của Vu Duy Thiển rối tung, cúi đầu nhìn Lê Khải Liệt, sắc mặt cứng rắn đầy nam tính lại tràn ngập nhục dục, “Muốn cự tuyệt cũng đã muộn, đêm nay ngươi trốn không thoát.”

Hắn trêu chọc cực kỳ thành công, bản năng của Lê Khải Liệt bị thức tỉnh, không thể kiềm chế, đối mặt với Vu Duy Thiển như vậy thì hắn căn bản cũng không muốn kiềm chế, “Duy yêu, chẳng lẽ ngươi muốn thừa nước đục thả câu?”

“Mặc kệ tính toán cái gì, ngoan một chút, ta không muốn làm ngươi đau.” Không phủ nhận sự lên án của Lê Khải Liệt, Vu Duy Thiển dùng nhiệt độ cơ thể của mình để vây quanh Lê Khải Liệt, trải qua rất nhiều lần luyện tập, bọn họ đã hiểu rõ những điểm mẫn cảm trên thân thể của nhau, làn da ma sát càng khiêu khích cảm giác cháy bỏng.

Ôm, hôn môi, thông qua tay chân va chạm làm cho dục vọng bị kích thích đến điên cuồng, mấy chiếc gối bị đá rơi xuống giường, mái tóc đỏ sậm gợn sóng của Lê Khải Liệt trong tầm nhìn giống như màu đỏ tươi của máu đang lan tràn, thiêu đốt vành mắt của Vu Duy Thiển.

Lần này quả thật sẽ không buông tha cho hắn.

Đôi mắt màu đen thâm thúy đã xác định mục tiêu, mái tóc đen của Vu Duy Thiển buông rơi trên cổ của Lê Khải Liệt, cả hai lồng ngực đều săn chắc mạnh mẽ, cơ bắp nổi lên cọ sát vào nhau, mồ hôi tuôn ra càng kích thích một cách điên cuồng.

“Hơi đau a, Duy–” Thân thể bị đè ép, Lê Khải Liệt vừa nhíu mày vừa than nhẹ, âm điệu kéo dài lại dẫn tới một tiếng khiển trách, “Vẫn chưa đi vào mà, giả vờ làm nũng thì cũng vô dụng.”

Từ trong tiếng rên rỉ của Lê Khải Liệt có thể nhận thấy đối phương đang lâng lâng trong khoái cảm, Vu Duy Thiển cũng không bỏ qua đôi mắt vàng óng như thú dữ đang lóe lên nguy hiểm, hắn sẽ không quên bản tính của Lê Khải Liệt, vì vậy chỉ lặng lẽ tiếp tục công thành đoạt đất.

“Nhưng mà ta chờ không nổi!” Lê Khải Liệt mạnh mẽ giữ chặt Vu Duy Thiển lại.

Nhưng lúc này Vu Duy Thiển không hề mềm lòng, nụ hôn dừng trước ngực của Lê Khải Liệt.

“Đừng tìm cách phản kháng, ta nói rồi, lần này ngươi trốn không thoát.” Tiếp tục áp chế Lê Khải Liệt, hắn dùng động tác nhanh nhẹn để thực hiện ý đồ của mình trước khi Lê Khải Liệt kịp phản ứng.

“Trước kia là ta nhường cho ngươi, ngươi tưởng rằng ta không có dục vọng đối với ngươi hay sao?” Đầu lưỡi cuốn lấy cổ họng của Lê Khải Liệt, hấp thụ tư vị của mồ hôi, thủ đoạn cứng rắn và mạnh mẽ của Vu Duy Thiển nhắc nhở Lê Khải Liệt rằng người đàn ông tóc đen này chưa bao giờ yếu đuối, mỗi một lần kịch liệt giao chiến trên giường đều khắc sâu vào ký ức, đều cực hạn đến mức làm cho người ta nghĩ rằng hắn không thể làm tốt hơn được nữa. Mà kỳ thật kể từ lần đầu tiên cho đến nay, Vu Duy Thiển đã nhắc nhở hắn phải chuẩn bị sẵn sàng, người này sẽ đòi nợ bất cứ lúc này, tính cả vốn lẫn lời.

Máu trong cơ thể của Lê Khải Liệt tựa như đang sôi trào, Vu Duy Thiển chưa bao giờ dùng lời ngon tiếng ngọt, người đàn ông với tác phong lạnh lùng cứng rắn nói rõ cho hắn biết loại nuông chiều dung túng như vậy chính là biểu hiển của bao nhiêu yêu thương!

Vu Duy Thiển tựa hồ không biết chính mình đang nói cái gì, đề phòng Lê Khải Liệt có thể vồ đến bất cứ lúc nào, tìm được vài phần thuận theo bất đắc dĩ trên khuôn mặt điển trai nhưng lại hung hăng và ngang ngược, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy thương xót, động tác dịu dàng nhưng lại không hề do dự mà chiếm đoạt.

Mâu thuẫn giữa dục vọng và nhẫn nại, đan vào nhau thành một cái lưới thật lớn, rốt cục vây bắt hai người bọn họ.

Khi đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị tràn ngập màu sắc của nhục dục, người đàn ông tao nhã kiêu ngạo buông ra tất cả cấm kỵ, Lê Khải Liệt không thể không khuất phục dưới loại nhịp điệu như vậy, chiếc giường rộng lớn trở thành chiến trường khi tay chân quấn lấy nhau, mồ hôi đầm đìa thấm ướt tấm lót giường trắng tinh. Khác với những lần giao hoan trước kia, nhưng kỳ thật vẫn giống như vậy, bọn họ đều nghênh đón khoái cảm ngập đầu.

Hoa văn màu đỏ tươi quấn quanh dưới đáy mắt của hắn, Vu Duy Thiển ngăn chặn hai tay của Lê Khải Liệt, hôn lên bờ môi của đối phương, cúi người đưa hết thảy diện mạo của Lê Khải Liệt vào đáy mắt. Phóng túng, gian tà, khêu gợi, nồng nhiệt, đây là Lê Khải Liệt, trong tiếng rên rỉ cùng mồ hôi nhễ nhải, đôi mắt vàng óng lóe lên hào quang rực lửa….

Hắn khát cầu hết thảy những điều này.

Lê Khải Liệt không ngờ cảm xúc của Vu Duy Thiển lại mạnh mẽ đến như vậy, không ngừng chiếm đoạt hắn, từ làn da đến sâu trong nội tạng, tựa hồ tất cả đều bị cướp đoạt, cho dù là Lê Khải Liệt cũng suýt tí nữa đã không thể chịu nổi, nhất là hiện tại tình trạng thân thể của hắn không được bình thường.

Vu Duy Thiển tựa hồ nhận thấy được điểm này, đến cuối cùng khi thân thể hai người dán sát vào nhau, hắn nhẹ nhàng ôm lấy Lê Khải Liệt, ghé vào bên tai rồi thì thầm một câu, “Ta yêu ngươi, Liệt.”

Bởi vì không thường nói ra, vì vậy làm cho lời này tựa như một viên đạn xuyên qua Lê Khải Liệt, sau tai nạn lại vận động vô cùng nhuần nhuyễn, cướp lấy tất cả sức lực còn sót lại của bọn họ, cũng dập nát kế hoạch muốn lật đổ của Lê Khải Liệt.

Cuối cùng bọn họ đều chìm vào giấc ngủ khi nắng ban mai le lói vào cửa sổ, cho đến khi vô tri vô giác ngủ được vài tiếng, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Lê Khải Liệt từ trong giấc ngủ mơ màng tỉnh lại, lúc này mới phát hiện bên cạnh hắn không có một bóng người.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Dư Âm Chưa Kết Thúc
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: -Chữa Trị Đặc Biệt
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vu Sắc Mỹ Túy
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...