Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vu Sắc Mỹ Túy

Chương 239

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tân hôn vui vẻ, ngài Ryan." Giang hai tay ôm ra đằng trước, Lê Khải Liệt nhìn Vu Duy Thiển từ trong gương, đây là lần đầu tiên hắn gọi họ của Vu Duy Thiển, giọng điệu nửa thật nửa giả, nhưng ánh mắt phản chiếu từ trong gương thì lại nghiêm túc một cách không ngờ.

"Xem ra hoàng tử Hossein của chúng ta hiện tại rất cao hứng." Vu Duy Thiển mặc lễ phục màu đen, nhìn xuống cánh tay đang ôm trên thắt lưng của hắn, người đàn ông ở phía sau mặc lễ phục màu xám khói, phía trên có sọc mảnh màu bạc, màu sắc và kiểu dáng giản dị nhưng vẫn mang theo phong cách quý tộc hoa lệ.

Lại nhìn xuống người mình, lễ phục màu đen sẫm, túi áo ngay ngắn, trắng và đen kết hợp, làm cho người đàn ông trong gương toát ra vẻ chính chắn và chững chạc, nhịn không được mà quét mắt nhìn Lê Khải Liệt, "Đặt làm lễ phục mà còn phải kiểu cách như vậy, hình như ngươi làm thế nào cũng không đổi được thói quen bị người ta xem xét."

Lê Khải Liệt chỉ chớp mắt đối với lời đùa cợt của Vu Duy Thiển, "Khi đó người nói ta mặc màu này đẹp chính là ngươi, còn về phần bị xem xét...." Hắn nhìn vào trong gương, chậm rãi kéo ra chiếc nơ trên cổ của mình, "Nơi này ngoại trừ ngươi ra thì còn có ai khác hay sao?"

Chiếc nơ rơi xuống đất, hắn lại đưa tay ra phía trước, áo sơ mi trắng của Vu Duyển bị hắn chậm rãi cởi nút, tốc độ thong thả, cũng giống như lời nói từ tốn bên tai, "Tâm tình của ngươi thế nào? Duy, đây là đêm động phòng của chúng ta..."

Giọng điệu tràn đầy tình sắc, tiếng nói mê người, áo của Vu Duy Thiển dần dần được mở rộng, hắn không

nhanh không chậm mà kéo tay của Lê Khải Liệt xuống rồi xoay người lại, "Lên giường đi."

Giống như đang ra lệnh, bên trong giọng nói có một chút khô khan, hắn cởi áo khoác rồi đi đến bên giường.

Cánh hoa hồng được rải trên tấm trải giường màu trắng ngà, kéo dài đến dưới chân, đây là kiệt tác của Lê Khải Liệt, sự lãng mạn một cách dã tính của hắn càng thể hiện rõ vào lúc này, giày da giẫm lên cánh hoa, Vu Duy Thiển đi đến bên giường, phía sau bỗng nhiên có một lực lượng ập đến, Lê Khải Liệt đè gục Vu Duy Thiển xuống giường.

"Đừng nóng vội, ta nhất định sẽ làm cho ngươi có đêm động phòng khó quên." Giọng nói nỉ non giữa đêm tối như quỷ sa tăng, Lê Khải Liệt phủ lên lưng của Vu Duy Thiển, kiềm chế hai tay của đối phương.

Vu Duy Thiển đã sớm đoán được Lê Khải Liệt sẽ như vậy, hắn luồn tay xuống dưới gối, lấy ra một sợi dây thừng, thừa dịp Lê Khải Liệt chưa kịp chuẩn bị thì liền trói hai tay của hắn lên đầu giường, động tác rất nhanh mà lại gọn gàng, tựa như một nhà ảo thuật.

Xoay người, hắn ung dung ngồi ở mép giường, "Tư thế hiện tại của ngươi thoạt nhìn không tệ."

Chiếc giường này cũng có phong cách châu Âu giống của Vivian, khách sạn kế bên nhà thờ lớn Basel Cathedral, căn phòng rõ ràng có phong cách theo xu hướng nghệ thuật Barôc, cột giường kéo cao từ đầu giường lên đến trần nhà, Lê Khải Liệt hiện tại đang nằm sấp xuống giường, là tư thế rất thích hợp để hưởng thụ.

"Thả ta ra, ta sẽ cho ngươi nhìn thấy tư thế còn tuyệt vời hơn thế này." Đêm động phòng của bọn họ không nên là như vậy, mặc dù tâm tình cũng không tệ, nhưng hiện tại Lê Khải Liệt đã chờ không kịp, hắn bắt đầu dùng giọng điệu trầm thấp dụ hoặc của mình để tiến hành khiêu khích. Fynnz.wordpress.com

Vu Duy Thiển không trả lời, vừa mỉm cười vừa vén áo sơ mi từ sau lưng của hắn, bởi vậy mới sơ suất không để ý, hễ là dã thú thì sẽ có móng vuốt sắc bén, dây thừng dễ dàng bị cắt đứt, Lê Khải Liệt lại vồ đến, hai người cùng nhau ngã xuống chiếc giường rải đầy cánh hoa hồng.

"Ngươi không cảm thấy mùi hoa quá nồng hay sao?" Thân thể dây dưa, Vu Duy Thiển đưa ra ý kiến, Lê Khải Liệt quên cả việc phải lột áo của bọn họ ra, thuận miệng trả lời, "Không thơm bằng mùi hương của ngươi."

"Ta không phải phụ nữ." Không biết hắn đang nói hưu nói vượn cái gì, Vu Duy Thiển gạt những cánh hoa ở phụ cận xuống giường, Lê Khải Liệt vùi đầu vào cổ của hắn rồi hít sâu một hơi, "Mùi hương của ngươi làm cho ta chịu không nổi."

Hương chanh nhẹ nhàng khoan khoái, đó chính là mùi hương cạo râu của một hãng danh tiếng, nhưng không biết vì sao, có lẽ là vì xuất phát từ trên người của hắn cho nên Lê Khải Liệt mới đặc biệt để ý, vẻ ngoài khắc nghiệt ngạo mạn, cộng với linh hồn thuần túy của hắn và hương thơm thản nhiên.

Người này chính là thuốc kích tình của hắn.

"Cho dù ngươi muốn khiêu khích ta thì cũng phải chờ đến ngày mai, đêm nay ta sẽ không bỏ qua cho ngươi." Thân thể lún xuống đệm, giọng nói khàn khàn và tiếng thở dốc bất chợt đánh úp lại, đây không phải đêm đầu tiên của bọn họ, nhưng với thân phận hiện tại thì có thể xem như đây là đêm động phòng đầu tiên của đôi chồng chồng này.

"Ai không bỏ qua cho ai thì còn chưa biết." Hiện tại ngoại trừ tay chân đang đấu đá thì bọn họ rất ít khi tranh chấp về chuyện khác, hắn vừa thở hổn hển vừa vuốt ve thân thể của Lê Khải Liệt, phối hợp thả lỏng, dù sao sớm muộn gì cũng sẽ đòi lại.

Cánh hoa hồng nằm rải rác dưới thân của bọn họ, trong tiếng thì thầm thỉnh thoảng sẽ xen vào vài tiếng rên rỉ thở dốc, thân thể cọ sát vào khăn trải giường vang lên tiếng sột soạt rất nhỏ, chiếc đồng hồ cổ tích tắc trong góc phòng, đêm tối dai dẳng, nhưng đối với bọn họ mà nói thì đây là một đêm rất đáng mong chờ.

Mùa đông ở Thụy Sĩ rất lạnh, tuy rằng là mùa đông nhưng nhiệt độ trong phòng lại lặng lẽ tăng cao, bọn họ ở trong này vài ngày, mấy ngày nay đều có nhân viên khách sạn đưa đến ba bữa thức ăn và rượu nước, bọn họ dường như không hề ra khỏi cửa.

Quần áo đương nhiên sẽ có người giặt ủi, đẩy ra cửa sổ có thể nhìn thấy dòng sông Rhine ở phía đằng xa. Mặc kệ là rượu năm nào, chỉ cần nói một tiếng với phục vụ khách sạn thì lập tức sẽ có người đưa đến trước cửa, đương nhiên chi phí cũng không phải là điều mà Lê Khải Liệt lo lắng, đối với Vu Duy Thiển mà nói thì tiền tài cũng chỉ dừng ở chỗ có thể dùng để trao đổi thứ mà mình muốn, may mắn mấy trăm năm tích góp tài sản từng tí một cho nên hắn cũng không lo lắng về chi tiêu của mình.

Rời khỏi Basel, bọn họ lại đi đến rất nhiều địa phương, Thụy Sĩ là một quốc gia liên bang, ở một thành phố mới sẽ làm cho người ta có cảm giác khác biệt, Vu Duy Thiển và Lê Khải Liệt không đi taxi mà chọn ngồi xe lửa để đi thăm quan danh lam thắng cảnh của Thụy Sĩ.

Bọn họ trượt tuyết, leo núi Jungfrau, ngồi thuyền dạo hồ Thun, đi thăm vườn nho Lavaux Vineyard

Terraces.....tuy rằng cây nho ở nơi đó vẫn chưa đến mùa thu hoạch.

Kỳ thật đây không phải là lần đầu tiên Vu Duy Thiển đến Thụy Sĩ, hắn đã từng dừng lại ở nơi này nhưng cảm giác hiện tại rất khác biệt, có lẽ là bởi vì có Lê Khải Liệt nên khác biệt, một ngày nọ Vu Duy Thiển đột nhiên nói như vậy trên xe lửa.

Lê Khải Liệt dùng một nụ hôn để trả lời, đúng vậy, đương nhiên là vì hắn, "Ta cũng đã đến đây, khi đó cảm thấy mùa đông nơi này rất lạnh." Hắn nắm tay của Vu Duy Thiển, đương nhiên hiện tại hắn đã thay đổi quan điểm, bởi vì giá rét sẽ là lý do rất tốt để hắn có thể cùng Vu Duy Thiển sưởi ấm. fynnz.wordpress.com

Nhiệt độ cơ thể của Vu Duy Thiển rất bình thường, nhưng nhiệt độ cơ thể của Lê Khải Liệt vẫn hơi cao hơn so với người thường, bởi vì bị Lê Khải Liệt nắm tay rất thoải mái nên Vu Duy Thiển tạm thời xem nhẹ việc hai người đàn ông tay trong tay ngồi bên nhau sẽ có một chút kỳ lạ.

Đối với người Trung Quốc mà nói thì nắm tay có ý nghĩa xa hơn rất nhiều so với tiếp xúc thân thể.

"Ngươi muốn quay về nhìn thử hay không?" Một ngày nọ, bọn họ đang ở thành phố Zurich của Thụy Sĩ, Lê Khải Liệt bỗng nhiên hỏi như vậy, Vu Duy Thiển dừng lại bước chân, đứng ở bên đường, "Ý của ngươi là nơi nào?"

"Nơi mà ngươi sinh ra, ngươi vẫn chưa từng trở về, đúng không?" Nhẹ nhàng bâng quơ, Lê Khải Liệt phát hiện ra chuyện này trong ngôn hành cử chỉ từ trước cho đến nay của Vu Duy Thiển, "Trung Quốc, Bắc Kinh, ngươi rời đi từ nơi đó, chẳng phải hay sao? Nhưng rất ít khi thấy ngươi nhắc đến nơi đó."

Màu xám trên bầu trời Zurich không giống như ký ức trước kia của Vu Duy thiển, hắn ngẩng đầu rồi thu hồi

tầm mắt, "Vì sao ngươi lại nghĩ là ta vẫn muốn quay về?"

Vu Duy Thiển trả lời rất lãnh đạm, nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng đến tâm tình của Lê Khải Liệt, hắn mỉm cười, "Con người dù sao cũng sẽ hoài niệm về dĩ vãng, theo thời gian trôi qua thì những ký ức không đẹp sẽ phai nhạt còn ký ức tốt đẹp vẫn hiện rõ trong tâm trí, làm cho ngươi không thể không hoài niệm."

Lời nói này làm cho Vu Duy Thiển trầm mặc một lúc lâu, Lê Khải Liệt nói không sai, mà hắn đã quên trong

đủ loại phương diện thì Lê Khải Liệt là người có tâm tư sâu sắc cỡ nào.

"Ta và ngươi quay về nhìn thử, đi thôi." Giống như là tìm được đáp án, không cần hắn nói cái gì, Lê Khải Liệt gọi một chiếc xe, hai người về khách sạn thu dọn hành lý rồi cầm hộ chiếu đi thẳng đến sân bay.

Sân bay quốc tế Zurich có chuyến bay đến Bắc Kinh, làm cho Vu Duy Thiển kinh ngạc là Lê Khải Liệt đã sớm đặt vé máy bay, khi bọn họ ngồi trên máy bay, hắn nhịn không được mà thở dài, "Cái tên chết tiệt này."

"Biết ngay là ngươi sẽ nói như vậy." Đồng tử chớp động, tiếng cười trầm thấp của Lê Khải Liệt làm cho người ta nghi ngờ có phải hắn đã sớm đoán được Vu Duy Thiển sẽ mắng câu này hay không. Vu Duy Thiển nhắm mắt lại, xung quanh ồn ào, mọi người không ngừng lên cabin, một lát sau bỗng nhiên có một âm thanh rõ ràng nói bên tai hắn, "Duy, ta cùng ngươi về nhà."

Nhiệt độ bên tai truyền đến lồng ngực, hắn mở mắt ra, Lê Khải Liệt đang nhìn hắn, hắn đột nhiên không biết nên nói cái gì, đôi mắt màu tro lục nhìn hắn thật sâu, tựa hồ đang nhìn thấu hết thảy màu đen dưới đáy mắt của hắn.

Vì thế hắn biết không cần phải nói điều gì cả.

Tại sân bay, mái tóc đen và đôi mắt đen của Vu Duy Thiển làm cho hắn cũng không quá lạc lõng giữa những người phương Đông, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ bị lu mờ trong đám đông, hoàn toàn ngược lại, hắn rất cao, tác phong của hắn làm cho hắn giống như hạc trong bầy gà, có vẻ hết sức nổi bật, nhưng người ở bên cạnh hắn càng thu hút ánh mắt của người khác hơn so với hắn.

Đây là vấn đề mà bọn họ chưa từng nghĩ đến, sở dĩ Lê Khải Liệt không bị phát hiện ở Thụy Sĩ là vì ngoại trừ đeo mắt kính đội mũ và quấn khăn choàng để ngụy trang, thì còn bởi vì hắn là con lai, ở một quốc gia phương Tây đa chủng tộc thì không tính là quá nổi bật, nhưng ở một quốc gia phương Đông mà đa số đều là người da vàng mắt đen, cho dù hắn làm như thế nào thì cũng không thể không khiến cho người ta chú ý.

Nhất là khi Vu Duy Thiển đứng cùng hắn ở sân bay liền gây chú ý cho không ít người, nhiều người còn nghĩ rằng bọn họ là người mẫu, mặc dù cũng có nhiều người phương Tây xuống máy bay nhưng không có ai lại gây ra rối loạn lớn như bọn họ.

"Hắn là Leo! Mau nhìn đi! Hắn là Leo!" Có một người phụ nữ thét chói tai, ngày hôm qua nàng vừa xem được tin tức từ trên mạng là siêu sao quốc tế Miracle Leo kết hôn tại Thụy Sĩ, đột nhiên lúc này lại gặp được hắn ở sân bay, nàng không thể kiềm chế cảm xúc, dùng sức lôi kéo cánh tay của người bạn trai.

Lời của nàng không chỉ khiến cho người bạn trai chú ý mà còn khiến cho những người ở xung quanh cũng chú ý, rất nhiều người đều dừng chân nhìn ngang nhìn dọc, Vu Duy Thiển thấy tình hình không đúng, vội vàng kéo Lê Khải Liệt bỏ chạy.

............

P/S: eo, đôi chồng chồng T

T, ta d

ùng t

ừ g

ì

cho h

ợp lý, ko thể l

à v

ợ chồng o_o, Hỏa Ly d

ùng luôn

*

□□

*

ngh

ĩa là *phu phu*, nghe hơi ngộ o_o.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Dư Âm Chưa Kết Thúc
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126: -Chữa Trị Đặc Biệt
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 239
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...