Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vừa Sinh Xong, Tôi Đòi Ly Hôn

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không khí trong nhà trở nên ngột ngạt đến mức tôi khó thở. Minh Vũ và mẹ anh ta, bà Trần, dường như đã liên minh chống lại tôi. Mỗi bữa ăn là một cuộc tra tấn, những lời nói bóng gió, những ánh mắt dò xét khiến tôi cảm thấy mình như đang ở trong một nhà tù.

Bà Trần, một người phụ nữ quyền quý nhưng luôn lạnh lùng, thường xuyên đến thăm. Bà ta luôn nói những lời lẽ mỉa mai về khả năng làm mẹ của tôi, về việc tôi không hiểu “giá trị của gia đình” hay “sự hy sinh” mà bà ta mong đợi.

“Con bé Diễm Hà nhà mình giống mẹ nó thật,” bà ta nói, một lần nọ, khi tôi đang cho con bú. “Đôi mắt giống hệt. Thật tiếc là con bé không thừa hưởng được nét thanh tao của mẹ nó.”

Tim tôi nhói lên. Bà ta không chỉ ám chỉ Diễm Hà đã khuất, mà còn công khai hạ thấp tôi, phủ nhận sự tồn tại của tôi như người mẹ ruột của con bé. Tôi siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh.

Minh Vũ luôn đứng về phía mẹ mình. Anh ta thường xuyên vắng nhà, viện cớ công việc, nhưng tôi biết anh ta đang cố tình tránh mặt tôi. Anh ta muốn tôi cảm thấy cô đơn, bị bỏ rơi, để tôi tự động từ bỏ.

Tôi bắt đầu cảm thấy sức khỏe mình giảm sút. Những đêm mất ngủ, sự căng thẳng triền miên khiến tôi kiệt sức. Tôi sụt cân nhanh chóng, gương mặt xanh xao. Nhưng tôi không thể để mình gục ngã.

Tôi cần phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi cần phải bảo vệ Diễm Hà khỏi môi trường độc hại này. Con bé còn quá nhỏ để phải chứng kiến những điều này.

Tôi tìm mọi cách để được ở bên con gái. Tôi từ chối người giúp việc, tự mình chăm sóc Diễm Hà từng chút một. Mỗi nụ cười, mỗi cái nắm tay của con bé là động lực để tôi tiếp tục chiến đấu.

Một đêm, khi Diễm Hà quấy khóc, Minh Vũ bước vào phòng, vẻ mặt cau có. “Em không thể dỗ con bé ngủ được sao? Tiếng khóc của nó làm tôi không thể làm việc được.”

“Anh có bao giờ thử dỗ con không?” Tôi nói, giọng tôi khản đặc vì mệt mỏi. “Anh có bao giờ ôm con bé vào lòng mà không phải để thể hiện trước mặt người khác không?”

Anh ta trừng mắt nhìn tôi. “Tôi đã làm tất cả những gì một người cha nên làm rồi. Em đừng có quá đáng.”

“Không, anh chưa làm gì cả!” Tôi bật khóc. “Anh chỉ quan tâm đến bản thân anh, đến cái bóng ma quá khứ của anh thôi. Anh có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của tôi, của con gái anh không?”

Minh Vũ quay lưng bỏ đi, để lại tôi một mình với tiếng khóc của con và tiếng nấc nghẹn của chính mình. Tôi ôm Diễm Hà vào lòng, nước mắt chảy dài trên má con bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vua-sinh-xong-toi-doi-ly-hon/chuong-4.html.]

Ngày hôm sau, tôi gọi cho Lan Anh và nói rằng tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Tôi cần phải ra khỏi căn nhà này, càng sớm càng tốt. Lan Anh hiểu được tình hình của tôi và hứa sẽ đẩy nhanh quá trình chuẩn bị hồ sơ ly hôn.

“Tôi sẽ giúp chị tìm một căn hộ tạm thời, nơi an toàn cho hai mẹ con,” Lan Anh nói. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Minh Vũ sẽ không dễ dàng để chị đi đâu.”

Tôi bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho việc rời đi. Tôi giấu một ít tiền mặt, một vài bộ quần áo cần thiết cho tôi và Diễm Hà. Tôi photo lại các giấy tờ tùy thân quan trọng, đề phòng trường hợp bị anh ta giữ lại.

Tôi cảm thấy như mình đang chuẩn bị cho một cuộc vượt ngục. Mỗi bước đi đều phải tính toán kỹ lưỡng, mỗi ánh mắt đều phải đề phòng.

Minh Vũ vẫn tiếp tục với thái độ thờ ơ và lạnh nhạt. Anh ta dường như không nhận ra sự thay đổi trong tôi, không nhận ra rằng tôi đang âm thầm chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.

Tôi biết mình không thể ở lại đây thêm một ngày nào nữa. Sự độc hại trong căn nhà này đang dần g.i.ế.c c.h.ế.t tôi. Tôi phải thoát ra, phải tìm một cuộc sống mới cho mình và cho Diễm Hà.

Tôi liên lạc với mẹ tôi, người đã sống xa tôi từ lâu. Mẹ tôi đã rất lo lắng khi nghe giọng tôi yếu ớt. Bà hứa sẽ giúp tôi, dù bà không có nhiều tiền bạc hay quyền lực.

Sự ủng hộ của mẹ tôi như một luồng gió mát lành. Tôi cảm thấy không còn đơn độc nữa. Tôi có mẹ ở phía sau, có Lan Anh hỗ trợ pháp lý, và quan trọng nhất, tôi có Diễm Hà là động lực.

Tôi bắt đầu tìm hiểu về quyền nuôi con, về các điều khoản ly hôn. Tôi biết rằng việc giành được quyền nuôi con trong hoàn cảnh này sẽ rất khó khăn, nhưng tôi sẽ không từ bỏ. Diễm Hà là tất cả của tôi.

Một lần, tôi tình cờ nghe thấy Minh Vũ nói chuyện điện thoại với một người bạn. “Con bé Diễm Hà, nó rất giống cô ấy,” anh ta nói, giọng anh ta dịu dàng một cách lạ thường. “Tôi sẽ không để ai mang nó đi khỏi tôi.”

Lời nói đó khiến tim tôi đau nhói. Anh ta không yêu con bé vì nó là con của chúng tôi, mà vì nó là bản sao của người phụ nữ đã khuất. Đó là một tình yêu ích kỷ, độc chiếm.

Tôi quyết tâm hơn bao giờ hết. Tôi sẽ không để con gái mình trở thành một cái bóng, một công cụ để anh ta thỏa mãn nỗi ám ảnh của mình. Tôi sẽ giành lấy Diễm Hà, và chúng tôi sẽ sống một cuộc đời tự do, không bị ràng buộc bởi quá khứ.

Tôi biết cuộc chiến phía trước sẽ rất cam go, nhưng tôi đã sẵn sàng. Tôi đã mất quá nhiều, đã chịu đựng quá nhiều. Giờ là lúc tôi phải đứng lên, phải giành lại những gì thuộc về mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vừa Sinh Xong, Tôi Đòi Ly Hôn
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...