Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vừa Sinh Xong, Tôi Đòi Ly Hôn

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kế hoạch rời đi của tôi bắt đầu được thực hiện một cách cẩn trọng. Tôi đã bí mật chuẩn bị một chiếc vali nhỏ với những đồ dùng thiết yếu cho Diễm Hà và một ít quần áo cho mình. Tôi cố gắng không để bất kỳ ai, đặc biệt là Minh Vũ, nhận ra sự khác lạ trong hành động của tôi.

Minh Vũ vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, điều đó lại trở thành một lợi thế cho tôi. Anh ta quá bận tâm đến thế giới riêng của mình, đến nỗi ám ảnh về Diễm Hà đến mức không nhận ra sự rạn nứt ngày càng lớn trong cuộc hôn nhân này.

Một buổi chiều, khi Minh Vũ đi làm và người giúp việc đang bận rộn dưới bếp, tôi quyết định hành động. Tôi nhẹ nhàng bế Diễm Hà, đặt con bé vào chiếc địu, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Tôi cầm chiếc vali đã chuẩn bị sẵn, cố gắng bước đi thật nhẹ nhàng để không gây ra tiếng động. Mỗi bước chân đều như dẫm trên vỏ trứng, đầy căng thẳng và lo sợ. Tôi cầu nguyện rằng không ai sẽ phát hiện ra tôi.

Khi tôi đến cửa chính, một giọng nói vang lên khiến tôi giật mình. “Cô đi đâu đấy?” Đó là bà Trần, mẹ của Minh Vũ, đang đứng ở hành lang, ánh mắt bà ta sắc lạnh và đầy nghi ngờ.

Tim tôi như ngừng đập. Tôi biết mình đã bị phát hiện. “Con… con đưa Diễm Hà đi khám bác sĩ,” tôi nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Con bé hơi sốt.”

Bà Trần tiến lại gần, ánh mắt bà ta quét qua chiếc vali nhỏ trên tay tôi. “Khám bác sĩ mà cần mang cả vali sao? Có vẻ như cô đang cố gắng bỏ trốn thì phải.”

“Không phải như bà nghĩ,” tôi nói, giọng tôi bắt đầu run rẩy. “Con chỉ…”

“Đừng có nói dối!” Bà ta cắt ngang lời tôi, giọng đầy vẻ khinh bỉ. “Cô nghĩ tôi không biết những gì cô đang làm sao? Cô muốn bỏ rơi Minh Vũ, muốn cướp con bé đi sao?”

Bà Trần giật mạnh chiếc vali khỏi tay tôi. “Cô không được đi đâu cả! Minh Vũ sẽ không bao giờ đồng ý cho cô mang cháu gái của tôi đi!”

Tôi vùng vẫy, cố gắng giành lại chiếc vali. “Bà không có quyền cấm tôi! Tôi là mẹ của Diễm Hà!”

“Mẹ ư?” Bà ta cười khẩy. “Cô có đáng làm mẹ không? Một người phụ nữ chỉ biết bỏ trốn, không biết vun đắp cho gia đình?”

Tiếng ồn ào đã thu hút sự chú ý của người giúp việc. Cô ta bước ra, ánh mắt đầy vẻ tò mò. Tôi biết mình đang ở trong tình thế khó khăn.

Đột nhiên, cửa mở ra và Minh Vũ bước vào. Anh ta nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, gương mặt anh ta biến sắc. “Có chuyện gì vậy?” anh ta hỏi, giọng đầy vẻ khó chịu.

“Thằng Minh Vũ! Con xem con vợ của con này!” Bà Trần chỉ tay vào tôi, giọng đầy vẻ giận dữ. “Nó định bỏ trốn, định mang Diễm Hà đi khỏi chúng ta!”

Minh Vũ nhìn tôi, ánh mắt anh ta sắc lạnh như băng. “Em định đi đâu?” anh ta hỏi, giọng anh ta trầm thấp, đầy vẻ đe dọa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vua-sinh-xong-toi-doi-ly-hon/chuong-5.html.]

“Em muốn ly hôn,” tôi nói, dù sợ hãi, tôi vẫn cố gắng giữ vững lập trường của mình. “Em không thể ở lại đây thêm nữa.”

Minh Vũ bước đến gần tôi, anh ta nắm chặt cánh tay tôi. “Em nghĩ em có thể đi đâu? Em nghĩ em có thể sống mà không có tôi sao? Em nghĩ Diễm Hà sẽ sống tốt hơn nếu không có cha sao?”

Lời nói của anh ta như những mũi kim đ.â.m vào tim tôi. Anh ta đang cố gắng thao túng tôi bằng con gái, bằng sự phụ thuộc tài chính của tôi.

“Tôi sẽ không để em đi,” anh ta nói, giọng anh ta đầy vẻ độc đoán. “Em là vợ tôi, em phải ở đây. Diễm Hà là con gái tôi, em không có quyền mang con bé đi.”

Bà Trần cũng xen vào. “Con bé Diễm Hà là cháu đích tôn của nhà họ Trần. Cô đừng hòng mang nó đi đâu.”

Tôi cảm thấy mình bị dồn vào đường cùng. Tôi biết mình không thể chống lại cả hai người họ cùng lúc. Tôi phải tìm cách khác.

Tôi cố gắng thoát khỏi tay Minh Vũ, nhưng anh ta giữ chặt tôi. “Thả tôi ra!” tôi hét lên. “Anh không có quyền giam giữ tôi!”

Minh Vũ cười khẩy. “Em là vợ tôi. Tôi có mọi quyền với em.”

Tôi nhìn Diễm Hà trong địu, con bé đang ngủ say, vô tư. Tôi không muốn con bé phải chứng kiến cảnh tượng này. Tôi biết mình phải lùi lại một bước, tìm một cơ hội khác.

“Được rồi,” tôi nói, giọng tôi đầy vẻ mệt mỏi. “Em sẽ không đi nữa. Nhưng anh phải hứa với em, chúng ta sẽ nói chuyện nghiêm túc về việc ly hôn.”

Minh Vũ nhìn tôi đầy nghi ngờ, nhưng anh ta cuối cùng cũng buông tay. “Được,” anh ta nói. “Nhưng nếu em còn có ý định bỏ trốn, đừng trách tôi không nể tình.”

Bà Trần nhìn tôi đầy cảnh giác. “Tốt nhất là cô nên biết điều.”

Tôi quay lưng bước vào phòng, trái tim tôi nặng trĩu. Kế hoạch của tôi đã thất bại, và giờ tôi lại bị canh chừng chặt chẽ hơn bao giờ hết. Tôi biết mình đang ở trong một tình thế nguy hiểm.

Nhưng tôi không hề từ bỏ. Thất bại này chỉ khiến tôi trở nên quyết tâm hơn. Tôi sẽ tìm một cách khác, một cách khôn ngoan hơn để thoát khỏi cái lồng này. Tôi sẽ không để mình bị giam cầm mãi mãi.

Tôi bắt đầu suy nghĩ về các lựa chọn khác. Tôi không thể bỏ trốn một cách đơn giản như vậy. Tôi cần một kế hoạch phức tạp hơn, một kế hoạch mà Minh Vũ không thể ngờ tới.

Tôi biết mình phải tìm một điểm yếu của anh ta, một điều gì đó mà anh ta sợ hãi. Tôi sẽ không chỉ chạy trốn, mà tôi sẽ chiến đấu và giành chiến thắng. Cuộc chiến này, tôi sẽ không thua.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vừa Sinh Xong, Tôi Đòi Ly Hôn
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...