Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Nóng Nảy

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vài ngày sau:

“Vương gia, hôm nay là lễ hội hoa đăng, chúng ta ra ngoài chơi đi.”

Hắn nhìn bầu trời, do dự một lát rồi nói:

“Hôm nay không được, tối nay ta có việc, bảo Tiểu Điệp đi cùng nàng.”

Ta kéo tay áo hắn, chu môi:

“Liệt Liệt, ngươi đi cùng ta đi mà, ta muốn ngươi đi cùng.”

Hắn nhìn ta với vẻ ghét bỏ:

“Nàng bình thường lại cho ta, Diệp Thấm Hàn.”

Ta giả vờ giận, quay lưng đi. Hắn thấy vậy liền từ phía sau ôm eo ta.

“Được rồi được rồi, ta sai rồi, đừng giận, giận dễ mọc nếp nhăn lắm.”

Thấy hắn dỗ dành như vậy, ta liền quay người ôm lấy hắn.

“Ta mới không giận, ngươi tốt như vậy mà.”

Hắn xoa đầu ta:

“Ta biết ngay vương phi nhà ta không phải người nhỏ nhen.”

Ta ôm chặt hắn, sợ hắn bỏ đi.

“Vương phi của ta, nàng ôm chặt quá rồi.”

Không hiểu vì sao hôm nay ta thấy bất an vô cùng, từ sáng đã vậy. Nếu đây là điềm báo mất hắn, ta phải làm sao đây?

Buổi tối, ta cùng Tiểu Điệp dạo phố, trong một tiệm nhỏ ta thấy một đôi nhẫn bạch ngọc, nhưng một chiếc lại có vệt đỏ như máu, ta hỏi ông chủ, ông ta nói đó là hàng lỗi, không biết sao lại thành ra vậy, nếu muốn thì bán rẻ, cuối cùng ta vẫn mua chiếc hàng lỗi đó.

Nhìn chiếc nhẫn trong tay, ta ngẩn ngơ.

“Tiểu Điệp, không dạo nữa, chúng ta về thôi.”

Ta cười tươi, trong đầu toàn là vẻ mặt của Tư Bắc Liệt khi nhận quà, ta kéo Tiểu Điệp chạy về phủ, lại thấy hắn đang đứng đợi ở cổng.

“Thấm Nhi.”

Ta chạy tới ôm eo hắn.

“Làm sao đây Tư Bắc Liệt, ta mới ra ngoài một lát mà đã nhớ chàng rồi.”

Hắn vẫn xoa đầu ta như mọi khi:

“Ta cũng vậy, nên mới ra đây đợi nàng.”

“À đúng rồi.”

Ta lấy chiếc nhẫn bạch ngọc vừa mua đưa cho hắn.

“Đây là…?”

“Nhẫn bạch ngọc đó, ta thấy đẹp nên mua, cái này là của chàng.”

Ta lấy chiếc không có vệt máu, đeo lên ngón áp út của hắn.

“Thế nào, đẹp không?”

“Ừ, đẹp. Còn của nàng đâu?”

Ta đeo chiếc còn lại lên tay mình.

“Thấy sao? Không tệ chứ, mắt nhìn của ta vẫn rất tốt.”

Hắn cười khẽ, nắm tay ta bước vào phủ.

“Tư Bắc Liệt, đeo nhẫn rồi là không được tháo xuống đâu đó.”

“Tuân lệnh, nương t.ử đại nhân.”

Đêm ấy, bóng của hai chúng ta kéo dài thật dài.

Ngày hôm sau, ta vừa thức dậy đã thấy bên ngoài vô cùng náo nhiệt, mở cửa ra nhìn, ta thấy họ đang treo đồ kết hôn.

“Các ngươi làm gì vậy? Treo mấy dải vải đỏ này làm gì? Ai thành hôn?”

Bọn họ đều cúi đầu không dám nói.

Lúc này Tiểu Điệp chạy tới trước mặt ta:

“Vương phi, là vương gia muốn thành thân với Tô Đan làm trắc phi.”

“Cái gì? Tư Bắc Liệt muốn thành thân với Tô Đan?”

Ta xắn tay áo định đi tìm hắn hỏi cho ra lẽ, lại bị mọi người ngăn lại.

“Vương phi, đừng đi, vương phi.”

“Tránh ra hết cho ta! Không tránh ra ta đ.á.n.h cả đám!”

Nghe vậy, họ lập tức buông tay, trố mắt nhìn ta.

“Các ngươi, tháo hết mấy dải vải đỏ trong phủ cho ta, nếu ta quay lại còn thấy, tất cả cùng chịu phạt.”

Nói xong ta chạy tới đại sảnh, họ đang bái đường, ta xông tới giật phăng khăn voan của Tô Đan xuống.

“Lễ thành thân gì mà sơ sài thế này, người còn chưa đủ mà đã bái đường rồi sao?”

Tửu Lâu Của Dạ

Tư Bắc Liệt đứng dậy, đi đến trước mặt ta.

“Ta và Tô Đan tình đầu ý hợp, không có người thì đã sao? Gia đình nàng ấy ở Đan Thành, muốn đến ít nhất cũng phải hai ngày.”

Ta ném mạnh khăn voan xuống đất.

“Hai người tình đầu ý hợp? Chàng đùa ta sao? Mấy tháng nay chàng luôn ở bên ta, lấy đâu ra hai tình đầu ý hợp?”

Hắn cười lớn:

“Ngươi quên rồi sao? Tô Đan từ đầu đã theo ta trên chiến trường.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vuong-phi-nong-nay/chuong-2.html.]

“Được, cho dù các người ở cùng nhau từ đầu, vậy tại sao chàng lại đối xử tốt với ta như vậy? Nếu không thích ta, hà tất phải tốt với ta?”

“Còn hỏi vì sao? Diệp Thấm Hàn, ngươi là heo sao? Nếu không phải vì ngươi là con gái tướng quân, ngươi nghĩ ta sẽ chạm vào ngươi chắc? Trước ngươi còn ba tỷ tỷ, ai cũng xinh hơn ngươi, tiếc là ta chậm một bước, chỉ có thể kết hôn với ngươi.”

Hắn bóp chặt cằm ta:

“Diệp Thấm Hàn, hôm nay ngươi phá hỏng đại hôn của ta, ta có thể tru di cửu tộc ngươi, ngươi tin không?”

Nhìn dáng vẻ hiện tại của hắn, ta thấy xa lạ vô cùng. Hóa ra vì ngai vàng, hắn có thể làm đến mức này.

Ta nhắm mắt, hít sâu một hơi.

“Bắc Liệt, chỉ cần chàng bảo Tô Đan rời đi, chuyện hôm nay ta có thể coi như chưa từng xảy ra.”

Hóa ra ta có thể vì tình cảm mà hèn mọn đến vậy.

“Diệp Thấm Hàn, bây giờ ngươi khiến ta thật ghê tởm.”

Ta cúi đầu, nước mắt từng giọt rơi xuống. Lúc này Tô Đan bước tới bên hắn, nắm lấy tay hắn.

“Xin lỗi vương phi tỷ tỷ, muội chưa từng nghĩ sẽ tranh giành vương gia với tỷ.”

Ta giơ tay tát thẳng vào mặt nàng ta.

“Tiện nhân, im miệng!”

Thấy vậy, Tư Bắc Liệt lập tức ôm Tô Đan vào lòng.

“Đan Nhi, nàng không sao chứ?”

Tô Đan lắc đầu:

“Thiếp không sao, vương gia.”

Tư Bắc Liệt giận dữ hạ lệnh giam ta vào địa lao, mà lúc này ta hoàn toàn không biết, trong bụng mình còn có hai sinh linh bé nhỏ.

Trong địa lao, mỗi ngày ta ăn rất tốt, bữa nào cũng có thịt.

“Không đúng, đồ ăn địa lao tốt thế sao? Mới bốn ngày mà ta béo lên năm cân rồi.”

Ta sờ mặt mình rồi sờ bụng.

“Quả nhiên béo lên một vòng.”

Lúc này lính canh mở cửa địa lao, bảo ta ra ngoài, nói vương gia đang đợi ta ở đại sảnh.

Ta tới đại sảnh, thấy Tô Đan cũng ở đó, nàng ta ngồi trên đùi Tư Bắc Liệt, thấy ta đến, nàng ta vội đứng dậy hành lễ.

“Đừng có giả vờ mèo khóc chuột, có việc nói việc, không có thì ta về địa lao.”

Tư Bắc Liệt cũng đứng dậy đi tới trước mặt ta.

“Tô Đan hiểu quy củ, muốn kính trà cho người làm tỷ tỷ như ngươi.”

Ta cười gượng:

“Không cần, ta không nhận nổi, sợ giảm thọ.”

Ta không dám nhìn thẳng vào hắn, vì sợ không kìm được nước mắt. Trong địa lao ta tưởng mình đã khóc cạn rồi, nhưng khi nhìn thấy hắn, ta mới biết không phải cạn, mà là mệt rồi.

“Vương gia, đừng nhốt tỷ tỷ vào địa lao nữa, nơi đó lạnh lẽo lắm.”

“Được, nghe Đan Nhi.”

Nhìn họ ân ái như vậy, ta thấy ghê tởm vô cùng.

“Diệp Thấm Hàn, trở về biệt viện của ngươi, không có lệnh của ta, không được bước ra nửa bước.”

Nghe xong ta quay người rời đi. Trở về biệt viện, ta phát hiện Tiểu Điệp không có ở đó, nhìn biệt viện trống trải, ta bật cười, hóa ra không có hắn, nơi này lại như vậy.

Ta vào phòng, nằm xuống giường, không lâu sau thì ngủ thiếp đi. Nửa đêm ta cảm giác có người ôm mình, nhưng không sao mở mắt được.

Sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn không thấy Tiểu Điệp, ta liền ra hậu viện, thấy Tiểu Điệp đang bị người ta dùng roi đánh, ta chạy tới kéo nàng ra sau lưng mình.

“Dám đ.á.n.h người của ta? Ngươi chán sống rồi sao?”

Lúc này, từ phía sau tên nô tài vang lên một giọng nói quen thuộc:

“Vương phi tỷ tỷ, hà tất vì một hạ nhân mà nổi giận như vậy?”

Không cần nhìn ta cũng biết là ai.

“Ồ, đây chẳng phải là Tô trắc phi sao? Cho hỏi ngươi sai nô tài đ.á.n.h nha hoàn của ta là có ý gì?”

“Vương phi tỷ tỷ đừng hiểu lầm. Mấy ngày tỷ không ở đây, ta có lòng tốt giúp tỷ dạy dỗ nha hoàn thôi.”

“Cái gọi là dạy dỗ của ngươi là dùng roi đ.á.n.h sao?”

“Vương phi tỷ tỷ, là nha hoàn này làm việc quá chậm. Y phục hôm qua giặt cả ngày lẫn đêm vẫn chưa xong, chẳng phải nên phạt sao?”

Ta bật cười, gật đầu.

“Đúng, quả thật nên phạt.”

Ta nhặt roi dưới đất lên, nhìn Tô Đan một cái, rồi giơ tay quất mấy roi lên người nàng ta. Thấy nàng ta vừa la cứu mạng vừa ngã xuống, ta lại quất thêm mấy roi nữa, hậu viện vang đầy tiếng kêu gào của nàng ta, cuối cùng nàng ta được mấy nha hoàn đỡ dậy.

“Diệp Thấm Hàn, ngươi dám đ.á.n.h ta? Ngươi có biết ta là ai không?”

“Ta mặc kệ ngươi là ai. Ta nói cho ngươi biết, trong vương phủ này ta là lớn nhất. Ngươi chỉ là một trắc phi, còn ta là vương phi, cho dù ta g.i.ế.c ngươi cũng không có gì là quá đáng, các người nhớ cho kỹ, ta là vương phi của phủ này, ai dám động đến người của ta, ta sẽ khiến kẻ đó c.h.ế.t không toàn thây.”

“Diệp Thấm Hàn, ta là công chúa của Đan Thành.”

“Công chúa sao? Cho dù ngươi là vương mẫu nương nương ta cũng không sợ. Ta cảnh cáo ngươi, đừng động đến người của ta, nếu không ta sẽ bắt cả Đan Thành chôn cùng.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Nóng Nảy
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...