Cảnh tượng này bị Tư Bắc Liệt đứng ở góc tường hậu viện nhìn thấy. Hắn mỉm cười hài lòng, nhẹ giọng nói:
“Không hổ là vương phi của ta.”
Nói xong liền xoay người rời đi.
Khi ta bước ra khỏi hậu viện, ta không thể gượng thêm được nữa mà ngất đi. Đến khi tỉnh lại, Tiểu Điệp vẻ mặt vui mừng nhìn ta.
“Vương phi, người tỉnh rồi.”
“Sao ta lại ngất?”
“Vương phi, gần đây người ăn ngon miệng hơn, lại đặc biệt buồn ngủ.”
Ta gật đầu: “Ừ, đúng vậy, sao thế?”
“Chúc mừng vương phi, chúc mừng vương phi, người có t.h.a.i rồi, mà còn là song thai.”
Ta sững sờ nằm trên giường rất lâu không thể hoàn hồn.
“Lừa… lừa người phải không?”
Ta cúi đầu sờ bụng mình.
“Không thể nào… Tiểu Điệp, ta… ta thật sự…”
Tiểu Điệp liên tục gật đầu.
“Trời ơi, ta sắp làm mẹ rồi.”
“Vương phi, có nên nói cho vương gia biết không?”
“Không được, không thể nói cho hắn biết. Bây giờ đã có con rồi, ta không thể giống như trước nữa, có vài chuyện, ta chỉ có thể nhẫn nhịn.”
Tiểu Điệp lo lắng nhìn ta.
“Vương phi định làm thế nào?”
“Từ hôm nay trở đi, không ai được phép bước vào biệt viện của ta nửa bước, ta phải bắt đầu dưỡng thai.”
Ta sờ bụng mình mỉm cười, mà không hề hay biết ngoài cửa có một đôi mắt đang nhìn.
Suốt một tháng sau đó, quả thật không có ai đến quấy rầy, chuyện ta đ.á.n.h Tô Đan cũng vì thế mà lắng xuống, ngay khi ta tưởng rằng có thể bình yên như vậy mãi, thì từng tràng tiếng khóc phá vỡ tất cả sự yên tĩnh.
Ta đứng dậy mở cửa, phát hiện Tiểu Điệp đang bị người của Tô Đan dùng roi đánh.
“Dừng tay! Các người đang làm gì vậy hả?”
Ta đi đến trước mặt họ, đỡ Tiểu Điệp dậy.
“Trắc phi, hôm nay ngươi đến đây là có việc gì?”
Tô Đan cười như không cười nhìn ta.
“Vương phi, nha hoàn của tỷ trộm đồ của ta, ta không nên dạy dỗ cô ta sao?”
“Trộm đồ của ngươi? Bằng chứng đâu?”
“Bằng chứng ở ngay trên người cô ta, không tin thì để họ lục soát.”
“Được, vậy để ta tự lục. Tiểu Điệp từ nhỏ đã theo ta lớn lên, ta hiểu nàng ấy, nàng ấy sẽ không ăn trộm.”
Nhưng ta không ngờ đây lại là âm mưu của nàng ta.
“Tô Đan, nàng ấy trộm thứ gì của ngươi?”
“Tín vật định tình vương gia tặng ta, một miếng ngọc bội.”
Ta cười nhẹ: “Được.”
Nói xong ta quay người tới trước mặt Tiểu Điệp.
“Đừng lo.”
Vừa nói xong, ta đưa tay lục trên người nàng, vậy mà lại tìm ra một miếng ngọc bội. Khoảnh khắc đó ta mới tỉnh ngộ, thứ nàng ta nhắm tới không phải ta, mà là đứa trẻ trong bụng ta, nàng ta biết ta sẽ bảo vệ Tiểu Điệp.
“Vương phi tỷ tỷ, tìm thấy chưa?”
Ta ném miếng ngọc bội xuống trước mặt nàng ta.
“Là cái này đúng chứ?”
Nàng ta ngồi xổm xuống nhặt ngọc bội lên.
“Quả nhiên là con tiện tỳ này trộm, người đâu, phế tay cô ta!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vuong-phi-nong-nay/chuong-3.html.]
“Ta xem ai dám.”
“Vương phi tỷ tỷ là muốn bao che sao? Vương phủ có quy củ của vương phủ, hay là tỷ muốn chịu phạt thay cho hạ nhân này?”
Đúng lúc hai bên giằng co không dứt thì Tư Bắc Liệt tới.
“Chuyện gì đang xảy ra?”
Thấy Tư Bắc Liệt đến, Tô Đan lập tức dán vào người hắn, kể lại toàn bộ sự việc.
“Ta còn tưởng chuyện lớn gì. Đan Nhi muốn phạt thế nào?”
“Theo quy củ vương phủ, phế tay Tiểu Điệp, để lần sau cô ta không dám nữa.”
“Được, nghe theo Đan Nhi, phế tay cô ta.”
“Vương gia, nô tỳ bị oan, nô tỳ không trộm đồ của trắc phi.”
Nhìn Tiểu Điệp sắp mất tay, ta thật sự không thể nhẫn tâm.
“Tư Bắc Liệt, ngươi nhất định phải tàn nhẫn như vậy sao?”
Hắn nắm tay Tô Đan đi tới trước mặt ta.
“Vương phi, hạ nhân trộm đồ, chẳng phải nên phạt sao?”
Nhìn dáng vẻ ép người của hắn, ta biết chuyện này không còn đường lui.
“Được, đã muốn phạt, vậy ta chịu phạt thay Tiểu Điệp.”
Nụ cười trên mặt Tư Bắc Liệt dần biến mất.
“Được, nếu vương phi đã muốn chịu phạt thay, vậy đ.á.n.h hai mươi đại bản, Đan Nhi thấy sao?”
“Nếu vương phi đã muốn chịu phạt, vậy hai mươi đại bản đi.”
Ta nhìn rõ nụ cười trên mặt nàng ta, đó là nụ cười tiểu nhân đắc ý.
“Không được, không được vương gia, vương phi…”
“Im miệng!”
Ta biết Tiểu Điệp muốn nói gì.
“Ta không thể để ngươi gặp chuyện.”
“Vương phi, không được đâu, người không thể chịu phạt thay nô tỳ, thân thể người không chịu nổi, người sẽ xảy ra chuyện đó.”
Nàng quỳ trước mặt ta, khóc đến không ra hình dạng.
Ta nhìn Tư Bắc Liệt đứng bên cạnh Tô Đan.
“Trách ta yêu nhầm người, mới rơi vào kết cục như hôm nay. Tư Bắc Liệt, cuối cùng ngươi vẫn chọn giang sơn.”
Hắn đứng sững tại chỗ, nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi, ta quay người, ngẩng đầu nhìn trời, nghe nói như vậy thì nước mắt sẽ không rơi xuống.
Một lát sau, họ đè ta lên ghế dài, từng roi từng roi nặng nề giáng xuống. Tiểu Điệp nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Vương phi, vương phi…”
Hắn thành thân cùng Tô Đan ta không đau lòng nhất, hắn tống ta vào địa lao ta cũng không đau lòng nhất, mà khoảnh khắc này mới là lúc ta đau lòng nhất.
Trước lễ hội hoa đăng một ngày, bệ hạ đã gặp ta, ngài nói với ta rằng Tô Đan chính là công chúa Đan Thành. Nàng ta vừa gặp đã yêu Tư Bắc Liệt, nên Tư Bắc Liệt mới có thể đưa nàng ta về, đây cũng là để Đan Thành quy thuận Ung Thành.
Bệ hạ còn đưa cho năm hoàng t.ử một đề bài, đề bài đó chính là Đan Thành. Thật ra từ đầu đáp án đã là Tư Bắc Liệt, bệ hạ biết rõ họ vì ngôi vị mà không từ thủ đoạn. Đan Thành tuy không lớn không nhỏ, nhưng với Ung Thành lại là một mối uy hiếp.
Bệ hạ nhiều lần yêu cầu hòa thân với Đan Thành đều bị từ chối, thậm chí còn chưa gặp được quốc vương Đan Thành đã bị cự tuyệt. Bệ hạ nuốt không trôi cục tức này, nói rằng ai có thể khiến Đan Thành quy thuận thì ngôi hoàng đế sẽ là của người đó.
Người mà bệ hạ coi trọng nhất chính là Tư Bắc Liệt, cũng nhìn ra dã tâm của hắn. Ngài hỏi ta: “Ngươi đoán Bắc Liệt sẽ chọn ngươi hay chọn hoàng vị?”
Ta không suy nghĩ liền nói: “Chọn ta.”
Lúc đó ta tự tin biết bao khi nói ra hai chữ chọn ta. Nhìn lại hắn bây giờ, vì cái gọi là hoàng vị mà không tiếc bất cứ thứ gì.
Khoảnh khắc này ta cảm nhận được trong bụng mình có thứ gì đó đang dần rời đi.
“A!”
Tửu Lâu Của Dạ
Tiểu Điệp hét lớn:
“Vương gia! Vương gia đừng đ.á.n.h nữa, vương phi sảy t.h.a.i rồi!”
--------------------------------------------------