Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Khuôn

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Cẩn về đến phòng ngủ thấy đèn vẫn sáng, mở cửa ra nhìn, không ngờ người ở phòng lại là Hàn Tinh Tinh, thấy Trần Cẩn đứng trước cửa vẻ mặt nghi

ngờ nhìn mình, Hàn Tinh Tinh lập tức nhảy xuống giường nhìn Trần Cẩn

quát: “Cẩn Cẩn, cậu đi đâu, sao về muộn như thế này?”

“Hết

giờ làm việc thì tớ đi ăn cơm với anh Hâm Lỗi, không phải cậu nói không

về sao? Sao cậu không ở cùng với anh Đoạn của cậu mà lại về đây?” vừa

nhắc đến Nhung Hâm Lỗi thì mặt Trần Cẩn liền đỏ lên.

“Để mình hỏi trước, cậu với anh ta xem ra rất tốt nha, các cậu bắt đầu từ khi

nào? Thành thật khai báo, là cậu nói trước hay anh ta nói trước?” Hàn

Tinh Tinh vừa nghe nói Nhung Hâm Lỗi đưa Trần Cẩn đi ăn cơm , lập tức tò mò bước đến, thấy Trần Cẩn vẫn không để ý đến mình, cô chậc lưỡi bước

lên kéo tay Trần Cẩn, “Lại đây, Cẩn Cẩn cậu lại đây ngồi đi, nói cho rõ

rốt cuộc chuyện là như thế nào? Làm sao cậu thu phục được anh ta vây?”

Trần Cẩn lườm Hàn Tinh Tinh một cái rồi mới lại ngồi bên cạnh cô ấy, cúi

đầu: “Vừa mới bắt đầu lúc nãy. Là tớ nói trước.......tất cả đều do tớ

chủ động.”

“Cậu thật có tiền đồ nha.” Hàn Tinh Tinh nắm chặt tay cô nhíu mày nói.

Trần Cẩn ngẩng đầu liếc Hàn Tinh Tinh một cái rồi lập tức nói lại: “Vậy thì

sao? Ai bảo tớ chỉ thích anh ấy thôi. Tớ không có tiền đồ, vậy Hàn Tinh

Tinh còn cậu thì sao?” nhìn Hàn Tinh Tinh một chút, cô nín cười nói

tiếp: “Cậu thật giỏi, đừng cho là tớ không biết cậu cả ngày chìm đắm

trong mĩ sắc , nhớ là phải khiến Đoạn Cao Thụy đưa đến cục dân chính

đó.”

Hàn Tinh Tinh liền giơ hai tay lên, giọng điệu rất tự tin

nói: “Tất nhiên, tớ chỉ lo cho cậu thôi, còn Đoạn Cao Thụy đã là của tớ

rồi, đời này anh ấy chỉ có thể lấy tớ nếu không tớ không tha cho đâu! Tớ nói cho cậu biết, cậu đừng nuông chiều vị kia nhà cậu quá nếu không anh ta sẽ làm phản liền.” Hàn Tinh Tinh vỗ vai cô cũng không quên nhắc nhở

cho cô.

Trần Cẩn rửa xong lên giường nằm ngủ, có chuông điện

thoại làm cô giật mình tỉnh dậy, cô nghĩ là Nhung Hâm Lỗi gửi tin nhắn

cho cô, lập tức mỉm cười, mở khóa màn hình nhìn, không ngờ lại là tin

nhắn vừa xa lạ vừa quên thuộc gửi đến, là ngân hàng gửi tin nhắn đến,

giống như trước có một người nào đó gửi tiền vào tài khoản cô, mấy năm

nay cô liên tục nhận được một số tiền gửi vào tài khoản, nhưng bởi vì

chú cô thường căn dặn, nên số tiền đó vẫn còn nguyên trong thẻ.

Cô cầm điện thoại suy nghĩ một chút, nhắm mắt mấy giây, rồi lấy điện thoại ra nhìn, không biết anh bây giờ đã nghỉ ngơi chưa, cô nhìn màn hình

ngẩn ngơ một lúc, hạ quyết tâm gửi tin nhắn cho Nhung Hâm Lỗi: “Hâm

Lỗi.....”

Nhung Hâm Lỗi mới vừa về phòng, anh vừa chỉnh sửa xong

tài liệu ở phòng làm việc, liền về phòng ngủ, rửa mặt xong chuẩn bị ngủ, thì thấy điện thoại trên bàn reo, anh nhanh chóng cởi quân trang treo

lên tường, rồi đi lại bàn lấy điện thoại, thì ra là Trần Cẩn gửi tin

nhắn cho anh, trên màn hình điện thoại chỉ có tên của mình thì khóa

miệng anh không tự chủ kéo mỉm cười, nhìn chằm chằm vào điện thoại một

lúc mới trả lời tin nhắn cho cô: “Có phải nhớ anh rồi không?”

Trần Cẩn bên này nhận được tinh nhắn của anh lập tức tỉnh táo lại, không hề

suy nghĩ trả lời: “Dạ, anh thì sao, có nhớ em không?”

Anh suy nghĩ một chút rồi nhắn lại: “Anh cũng nhớ em. Em nhanh đi ngủ đi, ngày mai còn đi làm nữa đó.”

Trần Cẩn sau khi nhận được tin nhắn cuối cùng của anh thì tâm tình rất tốt,

cả buổi tối cô ôm chặt điện thoại trong ngực ngủ, tất cả đã xảy ra giống như một giấc mơ, cô đã mơ mộng rất nếu anh với cô bên nhau sẽ như thế

nào, nhưng đều không có cảm giác chân thật như hôm nay, không ngờ đêm

nay chỉ vì mấy tin nhắn của anh mà thay đổi tâm tình.

Khi sa vào

tình yêu thì con gái ai cũng giống nhau, ngay cả lúc đi làm Trần Cẩn

miệng lúc nào cũng hé nụ cười, yêu đời hơn, nghĩ đến tối hôm qua lại

nhận được tin nhắn của ngân hàng, cô quyết định sau khi tan làm sẽ về

nhà.

Bởi vì cô đã gọi điện thông báo trước cho thím nên khi về

đến nhà thím cô đã chuẩn bị thức ăn xong rồi, thay giày vào nhà, cửa

phòng ngủ mở ra, Trần Hoan từ trong phòng chạy ra: “Chị về rồi à!”

“Uh, chị về rồi.” cô đi lại ghé sát tai Trần Hoan nói nhỏ: “Tối chúng

ta trò chuyện đi.” Hai chị em mà ở cùng một chỗ thì nói thế nào cũng

không hết chuyện, đi vào phòng bếp bưng thức ăn lên, ba người vui vẻ ăn

cơm tối, ăn cơm xong Trần Cẩn nhìn thím và Tiểu Hoan ngồi đối diện nói:

“Thông báo cho hai người một tin vui, thím, Tiểu Hoan, con và Nhung Hâm

Lỗi đã chính thức bên nhau.”

Vừa mới dứt lời Trần Hoan liền buông đũa kinh ngạc hỏi: “Thật hay giả, từ lúc nào vậy chị?” Trần Hoan không

ngờ chuyện lớn như vậy mà anh Gia Hựu lại không nói cho cô.

“Từ tối hôm qua, anh ấy rốt cuộc cũng đồng ý rồi.” Trần Cẩn nói đến chỗ

này liền cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Trần Hoan.

“Giỏi lắm, Hâm Lỗi nên thông suốt sớm hơn, thím vẫn luôn cảm thấy hai đứa rất xứng đôi.” Hứa Văn ở bên cạnh khích lệ cô, lần trước thấy Nhung Hâm Lỗi đưa cô về nhà thì bà cũng đã đoán được Nhung Hâm Lỗi đã động tâm với

Tiểu Cẩn rồi, đáy mắt Hâm Lỗi biểu lộ tình cảm của nó cho Tiểu Cẩn rất

rõ ràng.

Cô nói xong liền đứng dậy vào phòng bếp rửa chén, mới

vừa ra khỏi phòng bếp liền thấy Tràn Hồng Phong về, cô nhìn ông cười

khẽ: “Chú về rồi à.” Rồi rót nước bưng lên mời ông.

“Ừ.” Trần

Hồng Phong đi đến sa lon ngồi xuống, cầm ly nước lên uống một hớp, Trần

Cẩn chạy vào phòng ngủ lấy thẻ ngân hàng trong túi xách rồi đi ra.

Đi đến phòng khách cô ngồi xuống sa lon nhìn Trần Hông Phong cúi đầu nhỏ

giọng nói: “Chú, giống như mọi lần lại có người gửi tiền cho cháu.”

Cô còn muốn nói tiếp thì mặt chú cô liền căng thẳng, cắt ngang lời cô: “Vào phòng làm việc, chú có chuyện muốn nói với cháu.”

Trong phòng làm việc cô thấy rất sợ, mặt chú cô bây giờ rất nặng nề đúng là

dọa cô sợ mất hồn, đem thẻ ngân hàng đặt lên bàn, ròi xòe hai tay ra, ý

là không còn vật nào nữa, cắn cắn môi hỏi: “Có phải là tiền anh trai gửi cho cháu không?”

Trần Hồng Phong ngồi vào bàn làm việc, lấy thẻ

cất vào ngăn kéo rồi khóa lại, ông nhíu chặt chân mày nhìn cô trả lời:

“Cháu đừng đoán mò, chuyện của Dự Lâm cháu nghĩ chú không lo sao? Thẻ

này chú cầm tạm mấy ngày, tuần sau về nhà chú trả lại cho.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Khuôn
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...