Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vượt Khuôn

Chương 24

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng sớm, Nhung Hâm

Lỗi đã dậy từ lúc nào, cô thức dậy chậm rãi xếp chăn ánh nhưng ánh mắt

có chút ê ẩm, thì Nhung Hâm Lỗi mở cửa bước vào giúp cô lấy nước nóng,

bởi vì bình thường ở quân đội thì bọn anh vẫn dùng nước lạnh, sợ một cô

gái nhỏ nhắn như Trần Cẩn không thể chịu được nên anh phải đi lấy nước

nóng cho cô, bưng bữa sáng đặt trên bàn, rót thêm cho cô một cốc nước

nóng bên cạnh.

Cửa vừa mở ra, Trần Cẩn ngẩng đầu nhìn anh khẽ mỉm cười, anh liền bước lại gần nhíu mày hỏi: “Sao em không ngủ thêm một

lát nữa?”

“Ngủ lâu quá dậy sẽ đau đầu!” nói xong giơ tay gõ

lên đầu, anh lắc đầu bước đến ngồi trên giường giúp cô xoa bóp một lúc

rồi cúi đầu hỏi: “Đã bớt đau chưa?”

“Dạ, đỡ nhiều rồi.” cô

nhắm mắt hưởng thụ sự chăm sóc của anh, sau đó cầm hai tay của anh ngẩng đầu nhìn anh cười: “Em chưa hề nghĩ tới giữa hai chúng ta còn có thể

như thế này.” Trước đây cô cũng chưa từng nghĩ đến anh sẽ dịu dàng, chăm sóc cô như bây giờ, cô chỉ nhìn thấy anh chăm sóc người khác nhưng đó

không phải là cô, bây giờ cô vẫn còn một chút cảm giác mơ hồ, khó tin.

“Chỉ cần em nguyện ý, sau này anh sẽ mãi mãi như vậy.” Nhung Hâm Lỗi nhếch

môi ôm lấy cô vào trong ngực, hé miệng mỉm cười. Trần Cẩn từ trong lòng

anh vùng dậy nhảy xuống giường mặc quần áo tử tế rồi đi đánh răng rửa

mặt, anh đã sớm chuẩn bị đồ dùng cá nhân cho cô, ăn xong điểm tâm Nhung

Hâm Lỗi cứ ôm chặt cô không thả, hai người ngồi cứ chơi đùa như vậy.

Cảm thấy người trong ngực không an phận cứ níu lấy cổ áo anh chơi đùa, anh

vuốt ve tóc cô rồi dò hỏi: “Hôm nay anh không phải huấn luyện, em ở đây

với anh được không?”. Trần Cẩn ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh rồi cố ý

lại sát bên tai anh gật đầu một cái giống như thật sự đồng ý rồi chầm

chậm nói: “Được, nhưng anh phải đồng ý với em.....” Cố ý kéo dài chờ anh chủ động hỏi.

“Chuyện gì?” Nhung Hâm Lỗi nhíu mày hỏi luôn,

nha đầu này không biết lại bày ra trò gì nữa rồi, Trần Cẩn đứng dậy

trịnh trọng nhìn thẳng vào anh nói: “Sau này không cho anh bắt nạt em,

không được ra lệnh cho em! Không thể lớn tiếng với em! Em cũng không

phải lính của anh.” Giống như đã biết được điểm yếu của anh nên cô vội

vàng ra điều kiện ngay.

Anh đen mặt nhìn cô nói, những điều kiện

cô vừa mới nói ra khiến anh dở khóc dở cười, im lặng một lúc rồi anh mới lên tiếng: “Anh bắt nạt em lúc nào, anh quát em cũng không phải là do

em chọc anh tức giận sao.”

“Em mặc kệ, anh có đồng ý hay

không, không đồng ý bây giờ em lập tức đi ngay.” Điệu bộ Trần Cẩn bây

giờ giống như một nữ vương, hôm nay cô không tin là cô không trị được

anh, Nhung Hâm Lỗi đáng ghét này cứ động một tí là quát mắng cô, tật xấu này phải chỉnh ngay nếu không sau này cô sống làm sao được.

Thấy cô đi về phía cửa được mấy bước chuẩn bị rời đi, anh vội vàng bắt lấy

tay cô níu lại, rồi ôm cô lại từ phía sau, nhỏ giọng nói: “Được, anh cái gì cũng nghe lời em.”

Nhìn vẻ mặt hả hê thắng lợi của cô, anh

cười xấu xa ôm cô lại dựa trên cửa phòng rồi nhanh chóng hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô, nhẹ nhàng ma sát trên cánh môi và đưa đầu lười vào

trong miệng cô đây dưa qua lại, nụ hôn này đặc biệt kéo dài, cho đến khi cả người anh đều nóng lên,không an phận đưa tay từ ngang hông của cô

vuốt ve dần lên phía trên, bàn tay không ngừng dày vò trước nơi mền mại

và mẫn cảm ở ngực cô. Đem cô cắn nuốt từng ngụm vần không chịu buông cô

ra.

Trần Cẩn có thể cảm nhận được nơi nào đó của anh đang nóng

rực dán chặt vào mình, lúc này anh đưa tay xuống giữa hai chân của cô,

chuẩn bị cởi quần cô. Cô cũng không biết có nên ngăn cản anh hay không,

đành phải để anh muốn làm gì thì làm.

“Cốc, cốc, cốc!” tiếng

gõ cửa vang lên, Trần Cẩn bị dọa cho hoảng sợ, mở mắt nhìn chằm chằm

Nhung Hâm Lỗi, dùng sức đẩy anh mấy cái thì anh mới miễn cưỡng rời khỏi

môi cô, khẽ cắn nhẹ trên cánh môi cô.

Đợi cô chỉnh sửa xong trang phục Nhung Hâm Lỗi đen mặt không tình nguyện mở của phòng, “Chuyện gì?” Anh tối mặt, không vui nhìn người phía trước hét lên.

Rõ ràng là trách người này đã phá hỏng chuyện tốt của mình, chính trị viện Lục Văn Ngạn đứng ngoài cửa cười ha hả nhìn bọn họ, thấy Trần Cẩn quần áo xộc

xệch, sắc mặt thì đỏ ửng, nhìn kỹ thấy đôi môi cũng sưng đỏ thì liền

đoán được hai người bọn họ làm chuyện gì mới ra mở cửa lâu như vậy.

Lục Văn Ngạn che miệng ho khan mấy tiếng, nhìn bộ mặt tức giận của Nhung

Hâm Lỗi lúc này cố gắng nín cười nói: “Hâm Lỗi, ra ngoài nói chuyện một

lát.”

Vẻ mặt Nhung Hâm Lỗi trầm lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lục

Văn Ngạn, “Em ở đây chờ anh một lát, anh đi rồi sẽ trở lại ngay.” Ánh

mắt dịu dàng nhìn Trần Cẩn nhẹ nhàng nói, ai không biết lại tưởng bộ

dạng thô bạo lúc nãy của anh là người khác.

Trần Cẩn xấu hổ mặt đỏ bừng gật đầu.

Đi được một đoạn khá xa, Lục Văn Ngạn không nhịn được nữa bước đến khoác

tay lên vai Nhung Hâm Lỗi vui vẻ cười to, Nhung Hâm Lỗi trầm mặt nghiêng người quát to: “Lão Lục, cười đủ chưa?”

Lục Văn Ngạn vỗ vỗ tay:

“Chưa đủ, để tôi cười một lúc nữa đã, chú em, không phải anh đây cố ý

phá hỏng chuyện tốt của cậu, cậu ngàn vạn lần đừng có mang thù anh.” Vừa nói thế thì sắc mặt Nhung Hâm Lỗi lại càng khó coi hơn.

“Tôi đoán anh nhất định là cố ý nếu không bây giờ lại cười hả hê như thế này.” Nhung Hâm Lỗi nghiêm mặt đáp trả.

“Nhìn cậu nói này, chúng ta đều ba ngày hai bữa không gặp được mặt vợ,

gặp mặt xẩy ra chuyện đó là bình thường. Chỉ là sáng nay chủ nhiệm Thích tìm cậu có chuyện gì ấy, nên nhờ tôi đi thông báo cho cậu thôi. Tôi làm sao biết hai người đang....” nói đến chỗ này Lục Văn Ngạn mím chặt môi nín cười, nói tiếp: “Huống chi tối qua hai người cũng chẳng thấy động

tĩnh gì.” Nói xong lại tiếp tục cười ha hả.

Nhung Hâm Lỗi bị

những lời Lục Văn Ngạn chọc giận nhưng không biết phải phản bác lại như

thế nào. Trở về phòng làm việc liền thấy Thích Vân Hâm đứng trước cửa

phòng, trên tay còn cầm một túi hồ sơ, Lục Văn Ngạn nhìn về phía Thích

Vân Hâm cười cười rồi rời đi.

Nhung Hâm Lỗi nhìn về phía cô ta cười nhẹ rồi mở cửa phòng làm việc ra: “Thì ra chủ nhiệm Thích đến.”

“Anh đừng gọi em là chủ nhiệm Thích, gọi tên là được rồi, đừng gọi là

chủ nhiệm Thích em cảm thấy là lạ, nếu vậy không phải em phải gọi anh là thủ trưởng sao.” Thích Vân Hâm mỉm cười nói với anh.

“Mời ngồi, hôm nay em tìm anh có chuyện gì sao?” anh đi đến trước bàn làm việc ngồi xuống.

“Là như thế này, tài liệu liên quan anh bảo em tìm đều ở trong túi hồ

sơ cả.” Thích Vân Hâm lấy túi hồ sơ sau lưng đưa cho anh.

Anh

nhận túi hồ sơ rồi nhíu mày liếc mắt: “Được, cảm ơn.” Chỉ có một câu duy nhất rồi ánh mắt anh lại tập trung trên túi hồ sơ, không hề nhìn cô ta

một lần nào nữa. Thích Vân Hâm nhìn anh chằm chằm mộ lúc rồi mím môi

nói: “Cảm ơn lời chúc tốt lành của anh lần trước, máy dò nhiệt mà đội

chúng em đang nghiên cứu vừa mới tiến thêm được một bước, mọi người đang chuẩn bị để thử nghiệm.”

“Vậy sao, mọi người tiếp tục cố

gắng.” Nhung Hâm Lỗi cười cười phụ họa, mỗi khi anh cười thì rất đẹp

trai, từ khi Thích Vân Hâm bước vào phòng làm việc ánh mắt cô ta luôn

chuyên chú nhìn anh.

Một lát sau thấy cô ta vẫn đang còn đứng ở đấy, anh ngẩng đầu lên nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì nữa sao?”

“Oh, không có chuyện gì.” Thích Vân Hâm ra đến cửa thì quay đầu lại

nhìn anh rồi hỏi: “Hâm Lỗi, nghe nói anh với cháu gái sư trưởng đang yêu nhau.”

“Ừ, Tiểu Cẩn là bạn gái anh.” Nhắc đến Trần Cẩn thì những đường cong cứng nhắc trên khuôn mặt anh liền mềm mại hẳn đi.

Nghe được câu trả lời của anh, sắc mặt Thích Vân Hâm liền ảm đạm hẳn đi, rồi khôi phục lại trong chốc lát: “Không có chuyện gì nữa, em đi trước đây, chúc hai người hạnh phúc.” Cô thức thời vội vàng rời đi, trước đây cô

không tận mắt nhìn thấy nên không thừa nhận, nhưng tối hôm qua ánh mắt

của anh không hề rời khỏi người Trần Cẩn ,thì cô biết mình với anh là

chuyện không thể nào, coi như gia đình muốn hợp tác thì thế nào, Nhung

Hâm Lỗi vẫn không hề đặt cô vào trong lòng.

Nhung Hâm Lỗi thay đồ bình thường rồi mang Trần Cẩn đến phòng ăn ăn cơm, hai người tay trong

tay đến rạp chiếu phim cùng nhau xem phim, thật ra anh cảm thấy xem phim chẳng có một chút thú vị gì nhưng có cô ở bên cạnh nên anh kiềm chế lại tính khí của mình, chờ đến khi hết phim, chỉ cần cô nghĩ muốn làm gì

anh liền đứng chờ bên cạnh hay là đưa cô đi dạo khắp nơi, anh cảm thấy

thời gian mình có thể bên cạnh cô quá ít, hai ngày nữa anh lại phải trở

về doanh trại rồi. Cho nên anh trân trọng từng giây phút khi ở bên cạnh

cô.

Không nghĩ ở bãi đỗ xe lại gặp lại Phó Lâm, Nhung Hâm Lỗi

nhìn thấy cô ấy chỉ cười cười, rồi chuẩn bị lên xe để đón Trần Cẩn, thì

Phó Lâm từ phía sau gọi lại: “Hâm Lỗi!”

“Sao em lại ở đây một mình?” nhìn cô bụng lớn đứng trước cửa xe, anh hơi nghi ngờ liền hỏi.

“Ừ, anh ấy vừa có chút chuyện nên bảo em lên xe chờ trước.” Phó Lâm cúi đầu, vuốt ve cái bụng bầu của mình. Muốn tìm chuyện để nói với anh nên

liền hỏi: “Thì ra anh với Trần Cẩn đang yêu nhau. Xin lỗi, lần trước làm cho cô ấy hiểu lầm anh.”

Nhung Hâm Lỗi dừng lại một chút, sắc mặt cứng ngắc trả lời: “Không sao.”

Thấy anh không đem chuyện này để trong lòng Phó Lâm liền nói thêm: “A, chúc

hai người hạnh phúc, không ngờ tiểu nha đầu đó đã được như ý muốn.” Nói

xong sắc mặt có chút ảm đạm. Cô chưa bao giờ nghĩ mình chia tay lại tạo

cô hội cho Trần Cẩn. Mặc dù khi đó cô với Trần Cẩn gặp nhau không nhiều, nhưng là con gái cô có thể phát hiện được, khi ở trước mặt cô và Nhung

Hâm Lỗi cô ấy luôn gượng cười, nhưng sau đó Trần Cẩn liền giữ khoảng

cách với Nhung Hâm Lỗi.

Chính cô buông tha trước, nhưng hôm nay

tận mắt nhìn thấy người yêu trước đây thuộc về mình bây giờ lại là của

một người con gài khác, trong lòng có chút khó chịu. Có một số thứ không liên quan đến tình yêu mà chỉ là không cam lòng.

“Làm sao em

biết?” Nhung Hâm Lỗi nghi ngờ hỏi lại, thì ra ngay cả Phó Lâm cũng phát

hiện Trần Cẩn có tình cảm với anh từ khi đó, tại sao anh lại không biết.

“Năm đó em có thể nhân ra từ thấy ánh mắt cô ấy nhìn anh, chỉ là anh

không để ý đến mà thôi, cứ xem cô ấy như đứa trẻ.” Phó Lâm nhìn anh miễn cưỡng cười.

Anh đứng suy nghĩ một lát, rồi mở cửa xe chuấn lên

xe, thì lại bị Phó Lâm gọi lại, ngẩng đầu nhìn anh ánh mắt mờ mịt nói:

“Hâm Lỗi, chúc anh hạnh phúc.” Nói xng liền cúi đấu hé miệng cười khổ.

“Cảm ơn.” Anh một tay nắm tay lái, nghiêm túc đáp lời.

Trần Cẩn hai tay xách theo mấy túi hàng vừa mới mua, lảo đảo nghiêng ngã đi

đến, Nhung Hâm Lỗi vội vàng bước đến cầm giúp Trần Cẩn, không ngờ lại

nhìn thấy Phó Lâm. Trần Cẩn liếc mắt nhìn hai người bọn họ, trong nháy

mắt ánh mắt trở nên buồn bã, nhìn Phó Lâm lúng túng gật đầu chào.

Phó Lâm cũng có chút lúng túng, nhìn Trần Cẩn lên tiếng chào: “Chị lên xe

trước nha.” Cô sợ Trần Cẩn lại hiểu lầm lần nữa nên vội vàng lên xe.

Nhung Hâm Lỗi mở cửa đợi Trần Cẩn lên xe, rồi đóng cửa xe lại, thay cô thắt dây an toàn.

“Nha đầu, sao lại không vui rồi, em tự tin về bản thân một chút đi.”

Thấy cô cắn chặt đôi môi không nói lời nào, anh chủ động cầm tay lại

gần.

Trần Cẩn cúi đầu, túc giận nhìn Nhung Hâm Lỗi nói: “em biết

hai người là vô tình gặp nhau, nhưng trong lòng em vẫn không thoải mái,

em thậm chí cả đời sẽ không quên được bộ dạng của anh vì cô ấy mà đòi

sống đòi chết, em tự tin cái gì đây, nghĩ lại thật muốn tìm một người

đàn ông cho anh tức chết thôi.”

“Em dám.” Nói xong anh gấp

gáp ôm cô vào trong ngực, hít sâu một hơi rồi nói: “Lúc đó làm sao anh

nghĩ mình có thể yêu em chứ.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vượt Khuôn
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...