Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

XE TANG ĐÊM KHUYA

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

Tôi đã nợ nần chồng chất, điện thoại đòi nợ cứ réo liên tục. Tôi tắt máy hoặc không nghe, bọn chúng liền gọi thẳng cho người thân, bạn bè của tôi.

Giờ tôi đã bị bọn chúng cho vào danh sách đen, đến ch.ó ngoài đường thấy tôi cũng phải sủa.

Đường cùng, tôi nghĩ đến cách đơn giản nhất, là rời khỏi thế giới này… Có lẽ mọi chuyện sẽ kết thúc!

Ngay lúc tôi định nhảy cầu, một tờ giấy đen trắng bay đến trước mặt.

Vốn không muốn nhặt, nhưng tôi thấy trên đó viết "Lương cao".

Tò mò, tôi nhặt lên xem thì ra là thông báo tuyển dụng của nhà tang lễ trên núi Tây Sơn, cần tuyển một tài xế xe tang ca đêm, một đêm được hai nghìn tệ, lại còn trả tiền theo ngày!

Như nhặt được tiền ấy chứ? Nếu tôi cật lực làm vài tháng, thì có thể trả hết nợ online.

Không nói nhiều, tôi hỏa tốc đến Tây Sơn.

Nhà tang lễ Tây Sơn có từ lâu rồi, hồi nhỏ tôi đã nghe nói đến, nhớ là có mấy người thân của tôi cũng bị thiêu thành tro ở đây.

Bên trong xám xịt một màu, cây cối, mái nhà phủ đầy bụi bẩn, đều là từ ống khói lò thiêu bốc lên.

Tiếp đón tôi là ông lão đó, ông ta hỏi vài câu đơn giản, rồi bảo tôi đưa chứng minh thư cho ông ta, sau đó ông ta đưa cho tôi chìa khóa một chiếc xe tang.

"Giữ chứng minh thư ở đây, cậu đi chở xác, chở xong thì đến thanh toán tiền công, xác cũng không cần cậu khiêng, đến nơi sẽ có người khiêng."

"Đơn giản vậy thôi sao?"

Ông lão ngớ người, cười khẩy nói: "Đương nhiên đơn giản… Cậu lại đây, tôi dặn dò thêm vài câu, rồi cậu có thể chở xác đi được."

Ông lão dẫn tôi đến xem chiếc xe tang, đó là một chiếc Iveco sơn đen, hàng ghế sau đã bị tháo hết, rất rộng, để một cỗ quan tài vào hoàn toàn không có vấn đề. Còn khoang lái và phía sau được ngăn cách bằng một tấm ván bịt kín, trên tấm ván còn phủ một lớp vải màu vàng, trông rất giống một lá bùa lớn.

"Xác này phải chở đến nhà người c.h.ế.t, họ làm lễ lên đài vào rạng sáng, khoảng giờ Tý là phải đưa đến."

Vừa nói, một cái túi đựng xác đen ngòm được khiêng lên, không có cả quan tài, trực tiếp ném vào trong xe.

Bên trong túi đựng xác dường như còn rỉ máu, khi đặt xuống còn nghe thấy tiếng sột soạt, xác còn nảy lên, bốc ra một mùi kỳ lạ…

Ông lão nói đây là một xác c.h.ế.t nữ trẻ tuổi, bị t.a.i n.ạ.n xe c.h.ế.t, xác còn khá nát, bảo tôi lái xe cẩn thận một chút, đừng xóc quá làm hỏng xác.

Tôi lập tức bị dọa cho lùi lại mấy bước, lần đầu tiên tiếp xúc gần như vậy với xác c.h.ế.t, đúng là khiến người ta trở tay không kịp! Nhưng tôi nghĩ lại, đến c.h.ế.t tôi còn không sợ, thì còn sợ gì xác c.h.ế.t nữa?

Tôi gật đầu, xin ông lão một điếu t.h.u.ố.c rồi chuẩn bị lái xe đi, ông lão cười rồi bảo tôi đi. Lúc sắp đi, ông ta còn nói với tôi một câu: "Buổi tối lái xe đêm, đặc biệt là lái xe tang, nhớ kỹ, đừng để thấy máu… Được rồi, đi đi, có việc gì thì gọi điện cho tôi."

2.

Lúc đầu tôi cũng hơi sợ, nhưng sau khi lái một đoạn đường, tôi cảm thấy khá quen tay, đặc biệt là vào ban đêm, đường ở Tây Sơn không có nhiều xe và người, tôi càng lái càng thuận.

Nhưng càng lái tôi càng cảm thấy không ổn, tôi phát hiện ra cả đoạn đường này tĩnh lặng như tờ, không có một chiếc xe nào qua lại!

Tôi bắt đầu thấy hơi sợ, trong lòng sợ hãi không thể giải thích, vội vàng bật nhạc trên xe.

Tiếng nhạc mạnh mẽ vang lên, lúc này tôi mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, cũng giúp tôi thêm can đảm.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.

Nghe được khoảng hơn mười phút, nhạc đột nhiên dừng lại, tự động chuyển sang đài phát thanh tâm sự đêm khuya... Trong đài có một người phụ nữ đang khóc, khiến tôi giật mình!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xe-tang-dem-khuya/chuong-1.html.]

Tôi vội vàng tắt đài, chuyển lại nhạc mạnh, nhưng chưa đầy mười phút, nhạc lại dừng, đài tâm sự lại xuất hiện, như thể đang đối đầu với tôi vậy.

Người phụ nữ trong đài có chút bực tức, vừa khóc vừa gầm gừ: "Tôi hận hắn! Tôi hận hắn! Tôi chỉ mong hắn c.h.ế.t đi..."

Vừa nói, tôi đột nhiên cảm thấy sau gáy lạnh toát, không hiểu sao cả lưng bắt đầu tê dại. Tôi sợ hãi vội vàng tắt nhạc, yên tĩnh lại thì mọi thứ lại trở lại bình thường.

Tôi lấy hết can đảm tự động viên mình: "Sợ gì chứ, chẳng có gì cả, chỉ là mình tự dọa mình thôi, dễ khiến người ta sợ hãi!"

Người ta nghèo đến một mức độ nhất định, c.h.ế.t cũng không sợ, chỉ sợ nghèo!

Nói xong câu này, tôi lái xe ra khỏi ngoại ô, đèn đường dần sáng lên, xung quanh cũng không còn nhiều cây cối nữa, không khí cũng khiến tôi bớt sợ hãi hơn.

Lái được vài trăm mét, gặp một trạm dừng chân, tôi đột nhiên buồn đi tiểu, liền dừng xe lại giải quyết.

Trạm dừng chân rộng lớn không một bóng người, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu xuống sàn nhà, thực sự trông chói mắt lại hoang vắng.

Bên ngoài có một bồn rửa tay lộ thiên, còn có một tấm gương lớn chiếu ra đường, tất cả mọi người ra vào đều phải soi gương.

Tôi vô tình ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện trong gương chỉ có tôi và chiếc xe tang màu đen kia.

Đột nhiên!

Tôi phát hiện cửa sau của xe tang lại mở ra!

Tôi sợ hãi run lên, nhìn khuôn mặt quen thuộc của mình trong gương, trong khoảnh khắc lại cảm thấy quỷ dị lại xa lạ.

Tôi nhổ một bãi nước bọt rồi đi về phía xe tang, quả nhiên nhìn thấy cửa sau xe tang đang mở toang. Cánh cửa đầy vết rỉ sét, then cửa cũng lỏng lẻo, có vẻ như do đường xóc nảy tự mở ra, có lẽ cả đoạn đường tôi đều lái như vậy mà không hề để ý.

Một góc nhọn của túi đựng xác màu đen nhô lên, dường như bàn chân của t.h.i t.h.ể hướng về phía cửa xe, túi đựng xác đã trượt ra khá nhiều, đang k.h.o.ả t.h.â.n thách thức nội tâm tôi.

Tôi do dự, vô cùng kinh hoàng, mãi không dám tiến lên đóng cửa, sợ túi đựng xác sẽ động đậy!

Đúng lúc này, một chiếc xe tải lớn khác lái vào trạm dừng chân, anh ta bấm còi hai tiếng, thúc giục tôi rời đi, vì xe tôi đỗ không đúng quy định.

Tôi tỉnh táo ngay lập tức, như được anh ta tiếp thêm can đảm, nhanh chóng đóng cửa rồi tiếp tục lái xe lên đường.

Còn hai mươi phút nữa là đến đích, lái hết hai mươi phút này là tôi có ba nghìn tệ rồi!

Tôi nghĩ mà trong lòng kích động, không ngờ lại có tiền dễ kiếm như vậy.

Nhưng xe chưa chạy được bao lâu, tôi nhìn vào gương chiếu hậu thì thấy cửa xe lại mở ra!

Ngay sau đó là một tiếng động trầm đục, túi đựng xác dường như đã rơi xuống xe.

Đầu tôi muốn nổ tung, túi đựng xác đặt sâu bên trong như vậy, sao còn có thể rơi xuống?

Tôi vội vàng dừng xe gọi điện cho ông lão, ông lão hung dữ, giọng nói rất xung, nhưng lại cho người khác có cảm giác an toàn.

Vừa nghe tôi nói túi đựng xác bị rơi, ông lão vội vàng hỏi tôi: "Bị rơi ở đâu?"

"Ngay ở ngã ba đường Thành Nam, còn chưa qua đèn xanh đèn đỏ, tôi thấy cửa xe mở ra, túi đựng xác dường như đã rơi xuống..."

"Nhanh!" Ông lão quát tôi, "Xuống xe dập đầu ba cái, khiêng túi đựng xác lên rồi đi nhanh, ngã ba đường này là nơi cô ta gặp tai nạn."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
XE TANG ĐÊM KHUYA
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...