3
Lời nói gấp gáp của ông lão khiến tôi sởn gai ốc, tôi không dám chậm trễ một giây nào mà xuống xe.
Cửa xe mở toang, nhưng túi đựng xác lại biến mất không dấu vết, xung quanh trước sau đều không thấy!
Tôi lập tức sợ đến mất hồn mất vía, hai chân mềm nhũn quỳ xuống đất dập đầu ba cái!
"Vô ý mạo phạm, vô ý mạo phạm, tôi cũng chỉ là kiếm chút tiền công thôi, tôi thật sự rất thiếu tiền... làm chuyện này cũng là lần đầu, rất nhiều chuyện tôi cũng không hiểu, thật sự là vô ý mạo phạm, mong được thông cảm..."
Tôi run rẩy nói một tràng, ngẩng đầu lên lại thấy túi đựng xác xuất hiện, nó giấu ở dưới gầm xe của tôi.
Tôi giật mình toát mồ hôi lạnh, cái xác này sao còn nhanh nhẹn hơn cả tôi, lại chui vào gầm xe tôi rồi, nói thật, bây giờ tôi chỉ muốn bỏ ngang mà đi thôi!
Đây đâu phải là việc người làm, nửa đêm tôi còn phải chơi trốn tìm với xác c.h.ế.t.
Cũng chính trải nghiệm đêm đó khiến tôi hiểu ra sự quý giá của sinh mệnh... Nhưng tôi nghĩ kỹ lại, nếu cứ thế mà đi, liệu tôi có bị oan hồn quấn thân không?
Ngày mai xác c.h.ế.t mất tích, ông lão sẽ báo cảnh sát đến bắt tôi mất, tôi vất vả cả buổi trời, một xu cũng không kiếm được.
Đắn đo một hồi, tôi vẫn lôi cái xác ra khiêng lên xe. Bên trong túi đựng xác ướt sũng, hình như có rất nhiều nước máu, nồng nặc mùi m.á.u tanh tưởi cực kỳ kinh tởm, khiến tôi buồn nôn mấy lần.
Tôi buồn nôn một lần lại phải xin lỗi một lần, sợ có hành vi bất kính, nôn thốc nôn tháo đến nỗi tôi không nhịn được cười.
Cái xác này nhìn thì không nặng, nhưng khiêng lên lại rất nặng, hơn nữa cứ lắc lư qua lại không thể kiểm soát được, tôi ôm mấy lần mới vứt được lên xe.
Để đóng cửa xe lại, tôi dùng dây da trói chặt cửa lại!
Lại lên đường, mọi chuyện đều thuận lợi, rất nhanh tôi đã đến đích, người nhà người c.h.ế.t đã chờ sẵn ở đó, họ mặc đồ tang đứng ở đầu làng đón tôi.
Vừa thấy tôi lái xe tang đến, người nhà khóc lóc t.h.ả.m thiết thổi kèn đám ma, xe dừng lại thì họ nhanh chóng khiêng xác xuống xe.
Ngay trước mặt tôi, tôi thấy túi đựng xác bị mở ra, cái xác nữ nhầy nhụa, thịt mềm nhũn "chảy" ra!
Giây phút này tôi không thể chịu được nữa, quay người ngồi xổm bên bánh xe nôn thốc nôn tháo.
Người nhà người c.h.ế.t để tỏ lòng cảm ơn, đặc biệt nhét cho tôi một bao t.h.u.ố.c lá, tôi cũng không khách sáo, hút liền mấy điếu t.h.u.ố.c để bình tĩnh lại, chuẩn bị lái xe bỏ chạy.
Nhưng đúng lúc này, trong linh đường vọng ra một tiếng thét chói tai, tất cả mọi người đều bị dọa choáng váng, ngay sau đó một cô gái trong linh đường khóc lóc chạy ra.
Mặt cô gái tái mét, ấn đường bầm đen, vẻ mặt cũng rất kỳ dị, hai mắt trợn trắng, như là bị trúng tà! Đáng sợ nhất là, cô gái mở nắp quan tài ra, lấy đi đôi vòng vàng long phụng trên cổ tay xác c.h.ế.t...
Ông cụ hiểu chuyện lập tức quát nhỏ: "Mau, đi bẻ mấy cành đào về!"
Cô gái vừa nghe thì mặt mày dữ tợn, động tác quái dị chạy vụt đi, càng khiến người ta kinh ngạc hơn là, cô ta chạy về phía tôi!
Cô ta cầm đôi vòng vàng long phụng đưa cho tôi, muốn tặng cho tôi, tôi không dám nhận, cô ta lại bắt đầu khóc, tiếng khóc rõ ràng là của một người phụ nữ trưởng thành.
Lúc này ông cụ mang cành đào đến, đ.á.n.h mạnh vào người cô gái, cô gái kêu la t.h.ả.m thiết không ngừng, nói ra mấy câu kinh hoàng.
"Tôi c.h.ế.t t.h.ả.m quá, thật sự rất thảm, người tôi đau quá, nằm trong quan tài lạnh quá... thật sự rất lạnh, sao mọi người nhẫn tâm đối xử với tôi như vậy!"
Ông cụ vừa nghe thì đ.á.n.h càng mạnh hơn, đ.á.n.h thẳng cho cô gái ngất xỉu.
Tôi kinh hồn bạt vía, không dám quay đầu lại leo lên xe, vừa định đi thì lại không thể nào khởi động được xe, một trận mưa lớn cũng đến bất ngờ.
4.
Cô gái ngất xỉu rồi bị đưa vào nhà tang lễ, tôi cứ tưởng mọi chuyện sẽ yên ổn, cũng không còn việc gì đến mình, tôi định bụng sửa xe xong sẽ nhanh chóng rời đi.
Nhưng mưa càng lúc càng lớn, trong nhà tang lễ im phăng phắc, trên mặt mỗi người đều lộ vẻ quái dị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/xe-tang-dem-khuya/chuong-2.html.]
Người lớn tuổi có tiếng nói nhất đành phải mở lời: "Cho cậu ta đi vậy!"
Rồi đôi vòng vàng long phụng được đưa đến tay tôi, cầm đôi vòng vàng long phụng đó, phản ứng đầu tiên của tôi là nặng quá. Đúng là vàng thật bạc thật, chắc chắn đáng giá không ít tiền.
Người nhà người c.h.ế.t thở dài nói: "Người c.h.ế.t là trên hết, chúng tôi cũng không thể trái ý cô ấy, vừa nãy con bé kia bị cô ấy nhập vào người, nhất định đòi đưa đôi vòng vàng long phụng này cho cậu, nói là cảm ơn cậu, cậu đã đưa cô ấy đoạn đường cuối."
"Hả?"
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.
Tôi ngẩn người một hồi mới phản ứng lại được.
"Cô ấy c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n xe cộ, t.h.i t.h.ể ghê rợn lắm, không có tài xế nào dám chở, cậu là người duy nhất chịu chở cô ấy đến đây, cô ấy đây là cảm ơn cậu."
Thảo nào ông chủ lại trả cho tôi ba nghìn tệ một đêm!
Tôi từ chối mấy lần, trong lòng lại rất muốn đôi vòng vàng long phụng kia, nếu bán nó đi trả nợ, tôi có thể nhẹ gánh đi rất nhiều.
Người nhà người c.h.ế.t cũng biết tâm tư của tôi, nói vài câu khách sáo, cười khẩy một tiếng, ném đôi vòng vàng long phụng lên xe tôi.
Nói cũng lạ, sau khi đôi vòng vàng long phụng rơi lên xe, mưa liền tạnh, xe cũng khởi động được, tôi vội vàng lái xe rời khỏi nơi này.
Về đến nơi, ông lão cũng nhìn tôi bằng con mắt khác, lập tức trả công cho tôi.
Tôi không nói cho ông ấy biết chuyện đôi vòng vàng long phụng, cứ thế tư túi riêng.
Ông lão rất hài lòng về tôi: "Tối mai còn làm không? Chỗ tôi quanh năm thiếu tài xế."
"Vẫn giá này chứ?"
Ông lão suy nghĩ một chút rồi đồng ý với tôi: "Vẫn như giá cũ, ba nghìn một đêm, nhưng... tối mai có yêu cầu, tôi sẽ cho cậu thêm một nghìn nữa."
"Còn có yêu cầu? Làm tài xế mà còn có yêu cầu?"
Vì bốn nghìn tệ này, tôi c.ắ.n răng đồng ý: "Yêu cầu gì?"
"Tối mai t.h.i t.h.ể tính tình mạnh lắm, cậu không được mặc quần áo màu đỏ, trên người bất cứ chỗ nào cũng không được có màu đỏ!"
"Chỉ yêu cầu này thôi sao?" Tôi cười khẩy: "Chuyện này còn không đơn giản sao? Biết rồi, tối mai tôi sẽ đến!"
Theo như lời ông lão nói, tôi đặc biệt lục tung tủ quần áo ở nhà, kể cả quần lót, tất cũng đặc biệt chọn màu đen trắng, không dính một chút màu đỏ nào, ngay cả hơi hướng đỏ cũng không.
Ban ngày tôi đem đôi vòng vàng đi bán, không ngờ lại nặng thật, bán được tận ba vạn tệ!
Một buổi tối này, tôi đã kiếm được ba vạn ba, lập tức giải quyết được một phần khó khăn trước mắt.
Kiếm tiền nhanh thật! Tôi không hề sợ hãi nữa, thậm chí còn bắt đầu mong trời mau tối.
Trời tối, tôi lại đến nhà tang lễ, tôi phát hiện ông lão vẻ mặt nghiêm túc, mặc đồ cũng rất trang trọng, ông ấy luôn châm một điếu thuốc, không hút cũng không tắt, cháy hết lại châm tiếp, miệng còn lẩm bẩm gì đó.
Ông lão bảo tôi lái xe tang lại đây, ngay sau đó cho người khiêng t.h.i t.h.ể ra... Lần này t.h.i t.h.ể rất kỳ lạ, bên ngoài lớp túi đựng xác còn bọc một tấm bùa vàng khổng lồ, hơn nữa t.h.i t.h.ể rất cứng đờ, thẳng đuột, giống như xác ướp vậy bị khiêng lên xe.
Ông lão giúp tôi đóng cửa xe lại, lại cài điếu t.h.u.ố.c lên cửa, rồi đưa cho tôi một địa chỉ thúc giục tôi rời đi.
"Lên đường đi, nhớ kỹ, trên đường đừng dừng lại, cũng đừng dính đồ màu đỏ."
Tôi gật đầu, nhận lấy địa chỉ xem, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Đêm hôm khuya khoắt thế này lại phải chở t.h.i t.h.ể đến nghĩa trang Thường Thanh Sơn?
--------------------------------------------------