Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngay lúc Chân Lục Trà ngồi ngẩn người trên giường, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

"Trà Trà, cậu dậy chưa?" Nam Sương đã dậy từ lâu, nhưng mãi không thấy Chân Lục Trà ra ngoài, liền thăm dò gõ cửa hỏi.

"Dậy rồi dậy rồi." Chân Lục Trà từ trên giường đứng dậy đi mở cửa cho cô ấy.

Nam Sương vừa bước vào liền thấy đôi mắt đỏ hoe của Chân Lục Trà: "Đây là làm sao vậy?" Người tối hôm qua còn an ủi mình sao giờ lại vụng trộm khóc rồi?

Hiện tại tâm trạng của Nam Sương đã tốt hơn tối hôm qua nhiều. Có những chuyện nói ra được vẫn tốt hơn là cứ giấu trong lòng. Cô dần dần chấp nhận sự thật rằng Triệu Ngô đã biến thành zombie, chỉ là mỗi khi nhớ lại, trái tim vẫn không thể kìm nén cảm giác đau âm ỉ.

Chân Lục Trà bước đến trước gương trong phòng, nhìn vào đôi mắt của mình. Quả nhiên, hai mắt cô đỏ hoe, mí mắt còn hơi sưng nhẹ, thoạt nhìn chẳng khác nào một con thỏ nhỏ.

Cô dụi hai mắt, quay đầu cười nhẹ nói với Nam Sương: "Không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ ra một vài chuyện."

Nam Sương gần như ngay lập tức phản ứng lại, nhớ đến thái độ kỳ lạ của những người trong đội Ảnh Tức khi gặp Chân Lục Trà trước đó, liền hỏi: "Cậu thật sự mất trí nhớ sao?"

Chân Lục Trà gật đầu: "Ừ, nhưng bây giờ tôi nhớ ra hết rồi."

Ký ức vừa mới trở lại, cô cảm giác như bị Đình Lệ lây nhiễm biến thành zombie dường như mới chỉ là chuyện của ngày hôm qua, không ngờ hiện tại đã cách ngày đó bốn năm rồi.

Bốn năm… cô đã đến muộn mất bốn năm.

Cũng Không biết Tạ Lam Án bốn năm nay sống thế nào, có bị thương không, có ăn uống đàng hoàng không, có ngủ ngon giấc không…

Nghĩ đến đây, Chân Lục Trà không muốn chần chừ thêm nữa. Cô muốn lập tức đi đến biệt thự mà trước kia cả đội từng ở chung.

Cô quay sang nói với Nam Sương:

“Sương Sương, tôi có chút việc phải ra ngoài một chuyến.”

Nam Sương biết cô muốn đi tìm ai, mỉm cười nói:

“Đi đi, nhưng đừng quên trở về.”

Chân Lục Trà cũng cười theo: “Sẽ trở về. Đúng rồi, Sương Sương… Cố Nhu Nhu… hôm nay tôi mới vừa nhớ ra, tôi cũng quen cô ta. Đợi tôi quay về sẽ nói rõ hơn cho cô nghe một chút về chuyện của cô ta."

Nam Sương không ngờ Chân Lục Trà vậy mà lại quen biết Cố Nhu Nhu, nhưng hiện tại đối với cô mà nói, người tên Cố Nhu Nhu này đã không quan trọng nữa.

Cô cũng không còn muốn làm rõ sau khi Triệu Ngô vứt bỏ mình thì đã xảy ra chuyện gì với Cố Nhu Nhu, cũng không còn muốn quan tâm đến họ nữa.

Nam Sương chỉ nhẹ nhàng nói:

“Không sao, người này dù sao cũng đã không còn quan hệ gì đến tôi nữa. Nói hay không nói, đều không quan trọng.”

Nếu tối qua Nam Sương nói với cô như vậy, Chân Lục Trà còn sẽ ủng hộ cô nghĩ như vậy, nhưng sau khi nhớ ra người này là Cố Nhu Nhu, Chân Lục Trà cảm thấy chuyện này có lẽ không đơn giản như Nam Sương nghĩ.

Nhưng hiện tại Nam Sương thoạt nhìn ít nhiều có chút kháng cự chuyện của Triệu Ngô, chuyện này vẫn là để sau hẵng nói đi.

Chân Lục Trà ra khỏi cửa, liền đi thẳng đến khu biệt thự, nhưng không ngờ, Tạ Lam Án còn chưa gặp được, ngược lại trước tiên gặp được một người quen.

Dù sao anh cũng xem như là sư phụ của Thẩm Thức, lúc cậu ta bị thương nằm viện, anh lại đang làm nhiệm vụ bên ngoài, không kịp ghé thăm. Hôm qua vừa trở về đã nghe nói Thẩm Thức đã xuất viện, cho nên hôm nay Đình Dạ đặc biệt đến thăm, tiện thể tìm Tạ Lam Án để thương lượng một số chuyện.

Nhưng còn chưa tới biệt thự, anh đã trông thấy một bóng dáng quen thuộc.

Người quen mắt kia chính là Chân Lục Trà – bốn năm trước chính cô đã tìm đến anh, nhờ anh làm thầy giáo cho Thẩm Thức và Đường Tinh.

Nhưng cô không phải đã c.h.ế.t rồi sao?

Bốn năm trước, chiến đội Ảnh Tức trở về nhưng lại thiếu mất một người – Chân Lục Trà, người đã hứa sẽ trả cho anh một khoản thù lao hậu hĩnh. Anh vẫn nhớ rõ bộ dạng mất hồn mất vía như quỷ của Tạ Lam Án lúc đó. Khi ấy anh còn tiếc nuối rất lâu, dù sao số "học phí" mà Chân Lục Trà hứa hẹn với anh cũng rất là khả quan.

Nhưng giữa thanh thiên bạch nhật, sao anh ta có thể nhìn thấy một người đã c.h.ế.t chứ?

Đình Dạ ra sức dụi mắt, nhưng người kia không những không biến mất mà còn tiến lại gần hơn.

Chân Lục Trà nhìn dáng vẻ như gặp quỷ của Đình Dạ, không nhịn được cảm thấy buồn cười. Nhưng ngay sau đó, cô nhớ ra mình còn thiếu anh ta không ít "học phí".

Trước đây, cô đã đặt mua đầy đủ những thứ Đình Dạ yêu cầu trong cửa hàng, nhưng chưa kịp giao hàng thì biến cố xảy ra. Đến tận bây giờ, những món đồ đó vẫn còn nằm trong không gian của cô, chiếm không ít chỗ.

"Hey, lâu rồi không gặp." Cô giơ tay chào hỏi.

Đình Dạ xưa nay không tin quỷ thần, vậy mà lại lùi về sau hai bước, "Cô… cô là người hay ma?"

"Phụt." Chân Lục Trà nhịn không được bật cười, thật sự không ngờ Đình Dạ lại sợ cái này. Cô lập tức thè lưỡi, trợn trắng mắt, cố ý hạ giọng quái dị: "Đình… Dạ… Tôi nhớ ra mình còn thiếu anh một ít đồ, nên đặc biệt từ dưới kia lên tìm anh đây…"

Nghe vậy, Đình Dạ lập tức lạnh sống lưng, da gà cũng nổi đầy tay, "Coi như cô còn có lương tâm, vẫn nhớ đến chuyện đó, nhưng giờ cô đã không còn nữa, tôi sẽ không so đo mấy thứ kia đâu… À đúng rồi, Tạ Lam Án rất nhớ cô, hay là cô đi tìm cậu ta đi!"

Nghĩ đến cảnh Tạ Lam Án sống như cái xác không hồn suốt bốn năm qua, Đình Dạ cảm thấy lời mình nói rất đúng. Việc để Chân Lục Trà đi tìm Tạ Lam Án tuyệt đối không phải vì hắn đang sợ!

Ừm, Đình Dạ anh ta thật sự là một người lương thiện mà!

Nhưng Chân Lục Trà trước mắt vẫn không biến mất, ngược lại cười đến mức không đứng dậy nổi.

"Ha ha ha ha khà khà khà khà ha ha ha ha ha khà khà khà khà..." Chân Lục cười đến mức nước mắt muốn trào ra. Thật ra cô cũng không phải là người dễ cười, nhưng dáng vẻ của Đình Dạ quá nghiêm túc, lời nói ra lại quá nhu nhược khiến cô không nhịn được.

Mấy thứ vật tư đó thật ra cũng không cần vội đưa cho hắn, dù sao bây giờ cô còn chuyện quan trọng hơn—phải đi tìm Tạ Lam Án.

"Này, Đình Dạ, đây là chính miệng anh nói không cần mấy thứ đó nữa đấy nhé. Sau này đừng có đến tìm tôi đòi lại!"

Nói xong, Chân Lục Trà như một làn khói chạy mất hút, khóe môi vẫn còn vương ý cười.

Đình Dạ ở lại tại chỗ nghe xong lời cô nói thì lại nghĩ, chắc mình điên rồi mới đi tìm cô, tìm ở đâu chứ? Âm tào địa phủ à?

Hắn sẽ không đi đâu!

Bên này, Chân Lục Trà rất nhanh đã đến biệt thự, bấm chuông mấy lần mới có người ra mở cửa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...