Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đôi mắt Tạ Lam Án tối sầm lại trong nháy mắt, dùng tay đỡ lấy gáy cô, ấn cô vào tường, hôn thật sâu.

Nụ hôn này không giống như lần đầu tiên của hai người, mà mang theo sức mạnh không thể cưỡng lại, cuồng nhiệt tấn công.

Tạ Lam Án khéo léo tách hàm răng cô ra, hôn thật sâu.

Chân Lục Trà bị Tạ Lam Án hôn đến mức toàn thân tê dại, cả người mềm nhũn, cơ thể vô thức trượt xuống, may mà tay kia của Tạ Lam Án đang ôm lấy eo thon của cô.

Hai người quấn quýt lấy nhau như chim uyên ương.

Một lúc lâu sau mới luyến tiếc tách ra.

Lúc này, khuôn mặt Chân Lục Trà đỏ bừng, cô vùi vào lòng Tạ Lam Án, thở hổn hển.

Tạ Lam Án một tay vu.ốt ve lưng cô, một tay luồn vào mái tóc cô.

Hắn cảm nhận được hơi thở phập phồng của cô gái trước ngực, trên mặt là niềm vui khó tả.

Tạ Lam Án nói: "Trà Trà, anh muốn có một ngôi nhà với em, một ngôi nhà chỉ thuộc về chúng ta."

Chân Lục Trà sửng sốt, tim đập thình thịch.

Ngôi nhà của cô và Tạ Lam Án?

Chân Lục Trà vô thức nắm chặt lấy vạt áo trước n.g.ự.c Tạ Lam Án.

Tạ Lam Án hỏi: "Em có đồng ý không? Mãi mãi bên anh?"

Hốc mắt Chân Lục Trà lại bắt đầu nóng lên.

Cô phát hiện ra rồi, Tạ Lam Án rất biết cách làm người ta khóc.

Nhưng cô rất vui, ghé sát vào tai hắn, khẽ nói: "Em đồng ý."

Khoảnh khắc cô nói ra câu trả lời, thế giới của Tạ Lam Án như nở đầy hoa. Trong biển hoa là bóng dáng của Chân Lục Trà.

Tạ Lam Án ôm chặt lấy cô.

Tạ Lam Án trịnh trọng nói với Chân Lục Trà: "Vậy chúng ta đã hứa rồi nhé, sau này sẽ mãi mãi bên nhau."

Chân Lục Trà không chút do dự đáp: "Được."

Lời hứa này trở thành lời thề giữa hai người.

Chân Lục Trà trong lòng Tạ Lam Án đẩy hắn ra: "Chúng ta mau ra ngoài thôi, mọi người chắc đang đợi rồi."

Hai người tay trong tay trở về bàn ăn, Hàn Diễm đang đặt thức ăn xuống nhìn thấy cảnh tượng này.

Mắt hắn như muốn rớt ra ngoài.

Hắn chỉ vào hai bàn tay đang nắm chặt của hai người, hỏi với vẻ không thể tin nổi: "Hai người... đang yêu nhau?"

Chân Lục Trà thấy vẻ mặt kinh ngạc của hắn thì cảm thấy hơi buồn cười.

Nhưng vẫn lắc lắc hai bàn tay đang nắm chặt trước mặt hắn, dõng dạc: "Đúng vậy, chúng tôi đang yêu nhau, có bất ngờ không, có ngạc nhiên không?"

Lượng thông tin quá lớn, Hàn Diễm chỉ biết cười gượng: "Tốt lắm, tốt lắm, chúc 99."

Trong lòng lại nghĩ, Tiểu Lục, tên nhóc ranh mãnh này, vậy mà đã hạ gục được đội trưởng rồi.

Bao giờ hắn mới có thể nên duyên vợ chồng với Đường Nguyệt đây!

Nhưng chuyện này tuy có chút nằm ngoài dự đoán, nhưng nghĩ lại thì cũng hợp tình hợp lý.

Phản ứng của những người khác lại rất bình thường.

Chỉ có Hứa Đồng, tên ngốc ham ăn, vẫn ngơ ngác hỏi Chân Lục Trà: "Chị Chân, hai người lúc nào thì phải lòng nhau vậy?"

Chân Lục Trà thực sự nghi ngờ rằng, bình thường hắn chỉ dành hết tâm trí cho việc ăn uống.

"Ăn cơm của cậu đi." Cô nói.

Hứa Đồng lập tức bắt đầu vùi đầu vào ăn cơm.

Sau một đêm nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau, bọn họ đã xuất phát đến cổng căn cứ.

Bọn họ đang đợi một đội lính đánh thuê khác ở cổng căn cứ - đội Ám Dạ.

Bởi vì tối hôm qua nhận được thông báo đột xuất, đội trưởng đội Động Hùng bị thương không thể đi được, cho nên nhiệm vụ lần này của bọn họ sẽ thiếu mất một đội.

Khi nghe được tin này, Chân Lục Trà còn chột dạ liếc nhìn Tạ Lam Án.

Không ngờ anh lại thản nhiên ngồi đó bóc cua cho cô. Thịt cua chất đầy trong đĩa của cô.

Đột nhiên, tiếng còi xe cắt ngang dòng suy nghĩ của Chân Lục Trà.

Chiếc xe dừng lại khi đi ngang qua bọn họ, người đầu tiên xuống xe là một người đàn ông tóc vàng hoe, nhiệt tình nói với bọn họ: "Này! Các cậu chính là đội Ảnh Tức phải không! Chúng tôi là đội Ám Dạ, tôi tên là Thu Dương."

Sau đó, vài người với đủ màu tóc khác nhau lần lượt xuống xe.

Chân Lục Trà nhìn bọn họ.

Hay lắm, đỏ, xanh lá, vàng, bọn họ coi đèn giao thông là trò chơi à?

Đây là tổ đội theo phong cách HKT à? Nhưng mà nhìn cũng khá đẹp trai đấy chứ.

Chân Lục Trà lại nhìn thấy một người trong số họ đeo bịt mắt màu đen.

Bịt mắt màu đen... Sao lại quen mắt thế nhỉ…

Chưa kịp để cô phản ứng, người đàn ông đeo bịt mắt đen đã đi tới trước mặt Tạ Lam Án.

"Tạ Lam Án, lâu rồi không gặp."

Tạ Lam Án nhìn hắn, cau mày: "Tôi quen anh à?"

Bầu không khí nhất thời trở nên vô cùng gượng gạo.

Đình Dạ sờ lên mắt mình đeo bịt mắt đen: "Tôi là Đình Dạ, ba năm trước đã từng đánh nhau với cậu một trận."

Tạ Lam Án suy nghĩ một lúc, hồi lâu mới moi ra được ký ức về người này: "Anh là cậu nhóc gầy gò đó?"

Ba năm trước quả thực có một cậu bé gầy gò đến tìm hắn so tài, nhưng bây giờ người trước mặt này so với lúc đó đã khác quá nhiều. Hơn nữa hắn nhớ lúc đó mắt của cậu bé đều lành lặn.

Đình Dạ: "Tôi không còn là trẻ con nữa. Có thời gian chúng ta lại so tài một lần nữa."

Tạ Lam Án không đồng ý cũng không từ chối, chỉ lạnh nhạt nói: "Hoàn thành nhiệm vụ rồi tính."

Sau khi hai đội giới thiệu tên tuổi xong, mỗi người lên xe của mình, bắt đầu đi đến địa điểm làm nhiệm vụ.

Nhiệm vụ lần này là đến bệnh viện ở một thành phố gần căn cứ để tìm kiếm vật tư y tế.

Hiện tại, các căn cứ lớn đều đang tìm cách dự trữ thuốc men, dù sao thì bây giờ con người đã không còn khả năng sản xuất thuốc men nữa. Đừng nói đến các thiết bị, ngay cả việc tìm kiếm nhân lực trong lĩnh vực này cũng rất khó, muốn sản xuất thuốc men thì ít nhất cũng phải mất vài năm nữa.

Mà trong vài năm này thì cần phải đi khắp nơi tìm kiếm thuốc men để cung cấp cho căn cứ sử dụng.

Đoàn người lái xe chạy khoảng hai tiếng thì đến thành phố làm nhiệm vụ lần này. Nhưng điều kỳ lạ là, dù bọn họ lái xe đi sâu vào trong thành phố cũng không thấy được mấy con zombie.

Chân Lục Trà nhìn đường phố vắng lặng bên ngoài, trong lòng dâng lên một nỗi bất an.

Quá yên tĩnh, ngay cả zombie cũng không có mấy con, tuy thành phố này không lớn, nhưng zombie cũng không nên ít như vậy.

Những người khác trên xe cũng nâng cao cảnh giác.

Hai chiếc xe cứ thế chạy thẳng đến trước cổng bệnh viện.

Xe dừng lại, mọi người đều xuống xe.

Trước cổng bệnh viện trống trải, chỉ có mấy người bọn họ.

Đình Dạ và Thu Dương đi tới, hỏi: "Dị năng giả hệ Không gian trong đội các cậu là ai?"

Chân Lục Trà không biết bọn họ hỏi mình làm gì, đáp: "Là tôi, Chân Lục Trà, có vấn đề gì sao?"

Đình Dạ và Thu Dương nhìn cô, cả hai đều có chút kinh ngạc, dù sao thì hôm qua trong căn cứ còn đồn đại có một cô gái hệ Không gian đánh bại Hùng Nhất Sơn.

Tuy bọn họ đã biết người đánh bại Hùng Nhất Sơn là nữ, nhưng không ngờ lại là một cô gái xinh đẹp trông có vẻ không có sức sát thương gì.

Thu Dương không chắc chắn hỏi cô: "Không gian của cô đủ lớn không?"

Chân Lục Trà không nói gì, trước tiên đi đến trước những chiếc xe đậu trước cổng bệnh viện, phẩy tay một cái, ba chiếc xe liền biến mất tại chỗ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...