Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Zhihu] Biết rõ sự sa ngã

Chương 101112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

10

Rời khỏi phòng Phó Thần.

Mới đi được mấy bước, tôi lại quay lại, "Cái đó——"

Tôi cắn môi, "Tôi... đói rồi."

Phó Thần đang dọn giường, nghe vậy cũng chẳng buồn ngẩng đầu, "Ở đây chỉ có mấy món đạm bạc, chó còn chẳng thèm ăn."

"..."

Đồ đàn ông nhỏ mọn.

Trong lòng mắng anh ta mấy lượt, tôi đành chịu thua, "Tôi ăn."

Lúc này Phó Thần mới đi về phía bếp.

Tôi tưởng anh ta sẽ làm món gì đó để ăn khuya.

Chẳng phải trên núi có nhiều đặc sản sao?

Chim rừng, thỏ rừng, gà rừng gì đấy?

Tôi tràn đầy mong đợi, cho đến khi thấy Phó Thần lôi ra một gói... mì bò hầm sắp hết hạn.

Nhịn rồi lại nhịn.

Tôi vẫn không nhịn nổi nữa.

"Phó Thần, tôi... chỉ ăn mì nhập khẩu, còn phải nấu bằng nồi nhập khẩu nữa."

"Còn nữa... nước nấu mì phải là nước Fiji."

"Ăn không?"

Anh giơ gói mì hỏi tôi.

"Không ăn!"

Tôi không muốn chịu thiệt.

Thế nhưng.

Nhìn Phó Thần nấu mì xong còn đập thêm một quả trứng, lòng trắng lòng đỏ tan vào sợi mì trơn mượt, hòa quyện trong nước súp đậm đà.

Hương thơm xộc thẳng vào mũi.

Cái bụng đói meo khiến tôi bắt đầu ngồi không yên.

Anh bưng tô mì tới trước mặt tôi, "Nếm thử?"

Thấy tôi không nói gì, anh hiếm khi xuống nước tiếp,

"Nấu rồi không ăn thì phí."

"Coi như giúp tôi."

Lúc này tôi mới nhận lấy tô, "Được rồi."

"Tôi chỉ ăn một miếng thôi—"

Ăn xong một miếng.

Cả mì lẫn nước, không chừa lại giọt nào.

Cái tô còn sạch hơn cả bát chó.

11

Tôi đã mơ suốt cả đêm.

Mơ thấy Phó Thần suốt cả đêm.

Trong mơ, tên đàn ông khốn nạn ấy không cầm cuốc nữa, mà đổi sang cầm roi da, bắt tôi học thuộc lòng Xuất sư biểu.

Học sai một câu, quất một roi.

Trong mơ, tôi vừa khóc vừa đọc thuộc cả bài.

Rồi bị tiếng Phó Thần đánh thức:

"Ly Hảo."

"Cô có một phút. Không dậy là tôi lật chăn đấy."

Tôi tỉnh mộng.

Nhìn anh trân trối, "Roi đâu?"

"Loại roi da ấy."

Tôi vẫn chưa hoàn hồn khỏi giấc mơ, ấp úng nói: "Loại... quất vào m.ô.n.g ấy."

Phó Thần im lặng.

"...Hiểu rồi."

Anh nhìn tôi đầy ẩn ý, "Mai ra chợ mua luôn."

Cơn buồn ngủ biến mất không dấu vết.

Tôi vội níu lấy cổ tay anh, "Đừng..."

"Vừa rồi là mơ thôi mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/zhihu-biet-ro-su-sa-nga/chuong-101112.html.]

Phó Thần cúi người, ánh mắt ngang tầm với tôi.

"Vậy, cô Ly tối qua mơ thấy tôi à?"

"Còn—"

"Mơ thấy tôi dùng roi da?"

"..."

Tôi không trả lời được, xấu hổ nhắm mắt lại.

Giá mà anh đánh c.h.ế.t tôi luôn trong mơ còn đỡ nhục hơn.

12

Dù có không cam lòng đến đâu, tôi vẫn bị Phó Thần lôi ra đồng.

Lại phải làm nông nữa rồi.

Hôm nay vẫn là một ngày nắng chói chang, ánh mặt trời khô khốc rọi vào da đau rát.

Lại là cuốc đất.

Khi tôi đang rầu rĩ mong trời mưa, Phó Thần bỗng nhận được một cuộc điện thoại, nói là có việc phải xử lý.

Tôi chống cuốc nhìn anh: "Anh là nông dân mà, làm ruộng chẳng phải là công việc của anh sao?"

Phó Thần im lặng một chút.

"Vẫn còn vài việc làm thêm."

Vừa nói, anh vừa vẫy tay gọi một chàng trai ở đằng xa lại.

"Đinh Mặc, qua đây."

Anh có vẻ rất tin tưởng cậu ấy, "Tôi có việc phải ra ngoài, cậu giúp tôi trông chừng cô ấy."

"Đừng để cô ấy lười biếng, càng không được để cô ấy bỏ trốn."

Cậu trai liếc nhìn tôi một cái.

Ánh mắt chạm nhau, rồi nhanh chóng né đi.

Tôi thấy cậu ấy gật đầu.

Sau khi Phó Thần rời đi.

Tôi lề mề chống cuốc, nhìn chằm chằm vào cậu trai trước mặt.

Trông cậu tầm mười tám, mười chín tuổi, cao hơn tôi nhiều, thân hình gầy gò, làn da rám nắng màu lúa mạch.

Nhưng ngũ quan rất thanh tú.

Nếu da trắng hơn, thì về Bắc Kinh cũng có thể làm hotboy trường.

Có vẻ cậu ấy nhận ra ánh nhìn của tôi, động tác khựng lại, rồi bước về phía tôi.

Tôi vội vàng làm ra vẻ đang rất bận rộn.

Đột nhiên cậu giật lấy cuốc từ tay tôi.

Không nói một lời, quay sang cuốc đất, làm tôi ngơ ngác.

"Em trai à," tôi thử gọi, "Tôi làm sai gì à?"

Cậu lắc đầu.

Không nói gì.

Chỉ dùng tay ra hiệu với tôi một lúc.

Lặp lại vài lần, tôi mới miễn cưỡng đoán ra, "Em đang giúp tôi làm?"

Cậu gật đầu.

Rồi chỉ về phía bóng râm duy nhất bên đường, làm động tác ngồi xuống.

"Em bảo tôi qua đó... nghỉ ngơi?"

Đinh Mặc gật đầu.

Cười lên.

Lúc này tôi mới để ý, cậu trai có đôi mắt vô cùng trong trẻo.

Như suối mùa hè.

Ấm áp mà trong vắt.

Tôi thầm cảm thán.

Đúng là ở nơi núi non hoang sơ, mọi thứ đều tự nhiên, không như mấy "tiểu ca" ở hội quán.

Toàn mấy đôi mắt hoa đào chuyên moi tiền người khác.

Khi tôi ngồi nghỉ bên đường, mới sực nhớ lại tên Phó Thần vừa gọi —

Đinh Mặc.

Chữ "Mặc" trong "trầm mặc".

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Zhihu] Biết rõ sự sa ngã
Chương 101112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 101112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...