Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Zhihu] Biết rõ sự sa ngã

Chương 1718

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

17

Đinh Mặc đưa tôi về tận nhà.

Cậu dừng lại ngoài sân, chỉ khi thấy tôi vào nhà rồi mới quay về.

Tuy nhiên, cậu không biết rằng—

Tôi vào nhầm nhà.

Một cước đạp mở cửa phòng Phó Thần, tôi hất chăn lên rồi chui thẳng vào giường.

“Lê Hảo.”

Rất nhanh sau đó, tôi bị anh kéo ra khỏi chăn: “Em uống rượu à?”

“Im đi!”

Tôi buồn ngủ không chịu nổi, cau mày mắng anh: “Ồn ào c.h.ế.t đi được.”

“Uống với ai?”

“Ở đâu?”

Người này cứ hết câu này đến câu khác.

Bị anh làm phiền đến phát cáu, tôi dứt khoát lật người ngồi lên eo anh, ôm lấy gương mặt đó rồi hôn tới.

Thế giới cuối cùng cũng yên lặng lại.

“Lê Hảo.”

Giọng Phó Thần khàn đặc, anh không động đậy, môi vẫn còn dán chặt vào môi tôi, khẽ nói: “Xuống đi.”

Tôi cũng không nhúc nhích.

Nhưng lại cảm thấy người đàn ông dưới thân mình nóng rực lên.

Người này trong n.g.ự.c giấu cái túi sưởi à?

Tôi nhìn anh hồi lâu, chợt nhớ ra một chuyện.

“Phó Thần, hôm nay em… em thấy rồi.”

“Thấy gì cơ?”

Tôi cắn môi, giọng chua lè: “Góa phụ Lưu ở đầu làng phía đông… quyến rũ anh…”

“Cô ta dúi thứ gì đó vào n.g.ự.c anh, còn… còn tự tay may quần lót cho anh nữa.”

Tôi bất mãn túm cổ áo anh: “Em đều thấy hết rồi.”

Phó Thần im lặng một lúc.

“Anh không nhận.”

“Nhưng… cô ta còn hẹn anh tối nay đến nhà khám bệnh cho cô ta.”

Tôi bĩu môi: “Sao anh về sớm thế…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/zhihu-biet-ro-su-sa-nga/chuong-1718.html.]

“Phó Thần, anh nhanh thế à?”

18

Phó Thần giữ chặt bàn tay không yên phận của tôi: “Anh không đến.”

“Tại sao không đi?”

“Là không thích kiểu đó à? Hay là không dám?”

Tôi lại rúc vào người anh, truy hỏi.

Mượn men rượu để phát điên.

Ánh đèn mờ bao phủ lấy hàng lông mày, đôi mắt của anh, đẹp đến mức khiến người ta nghẹn lời.

Phó Thần liếc tôi một cái.

Giọng điệu bình thản, nhưng câu trả lời còn điên hơn tôi.

“Vì anh bất lực.”

Tôi: “……”

Câu này thật sự chẳng biết phải đáp lại ra sao.

Bầu không khí lặng đi, Phó Thần luồn tay ra sau hông tôi, nắm nhẹ lấy: “Lê Hảo, anh cho em đúng một phút.”

“Hoặc là bây giờ quay về phòng.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Còn nếu không thì sao?”

Giọng người đàn ông bỗng khàn đặc.

“Thì đêm nay khỏi về luôn.”

Giờ đây Phó Thần không chỉ người nóng, mà ánh mắt cũng nóng rực.

Đôi mắt ở khoảng cách gần kề nhìn chằm chằm tôi, trong đáy mắt là dục vọng cuồn cuộn không hề che giấu.

Như sự bình yên trước khi cơn sóng thần ập đến.

Tôi chỉ do dự hai giây.

Cơn say cũng tan đi phần nào.

Lặng lẽ tụt khỏi giường.

“Có vẻ tỉnh rượu rồi ha.”

“Ngủ ngon.”

Sau lưng không có tiếng đáp lại.

Nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ ràng—

Có một ánh nhìn nóng bỏng đang dán chặt trên lưng mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[Zhihu] Biết rõ sự sa ngã
Chương 1718

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1718
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...