Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

36 Chiêu Ly Hôn

Chương 102

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối tuần, tôi và Gia Tuấn ngồi xe đến Thọ Quang thăm vườn rau nhà kính của bạn học anh bỏ vốn ra đầu tư.

Bây giờ, hai chúng tôi đều có công việc, đáng lẽ muốn đi ra ngoài du lịch giải khuây nhưng đành lui lại sau này, nhân dịp cuối tuần, chúng tôi xuống tỉnh thăm thú.

Vườn rau nhà kính ở Thọ Quang, có tiếng trên thế giới, tuy rằng trước khi đến đã nghe nói rồi, nhưng khi bước vào nơi này, tôi vẫn kinh ngạc há hốc mồm, trăm nghe không bằng một thấy, toàn bộ rau củ sinh trưởng trong đất đều có thể lủng lẳng giữa không trung.

Bởi vì không được vun trồng bằng đất, mà được tưới bằng chất dinh dưỡng, cho nên khoai lang, khoai tây, dưa leo, cái nào cũng mập dài treo lủng lẳng giữa không trung, người đi tham quan nhìn thấy không ngớt tán thưởng.

Bạn học của Gia Tuấn cùng đi với chúng tôi, giới thiệu từng cái với chúng tôi.

Tôi nhịn không được mà nói: “Nhìn thấy rau củ sinh trưởng như vậy, thật sự là đổi trắng thay đen, lẫn lộn đầu đuôi.”

Bởi vì là cuối tuần, nên có rất nhiều ba mẹ dẫn con cái đến nơi này tham quan, có một bé trai đáng yêu kinh ngạc kêu lên: “Mẹ ơi mẹ, khoai lang không phải sinh trưởng ở trong đất hay sao mẹ? Tại sao khoai lang này lại sinh trưởng giữa không trung vậy ạ?”

Mẹ của đứa bé giải thích: “Đây là giống mới, không cần vun trồng trong đất, có thể mọc giữa không trung, để tiết kiệm không gian.”

Tôi cũng cười: “Bất luận chuyện gì cũng đều có thể.”

Kết quả, bé trai kia hỏi ngược lại chúng tôi một câu: “Mẹ nói chỉ có con gái mới có thể sinh được em bé, chị này nói tất cả mọi chuyện đều có thể, vậy sau này con có thể sinh em bé hay không? Con muốn sinh một em trai để chơi với con.”

Chúng tôi cười ồ lên, đứa trẻ đó thật đáng yêu.

Trên mặt đất ở phía trước có một trái bí đỏ hơn một trăm cân, tôi vui vẻ ôm không chịu buông tay: “Gia Tuấn, anh đến đây xem, còn to hơn khổ người của em nữa.”

Gia Tuấn chụp ảnh cho tôi, anh cười: “Em ngồi lên trên đi, như vậy đó, rất giống cô nàng bí đỏ.”

Hành trình một ngày tuy rằng ngắn ngủi, nhưng chúng tôi đều rất vui vẻ, lúc gần đi, chúng tôi mua vài hộp rau củ quả và rau mầm, đây là thực phẩm sạch từ thiên nhiên, không chiên qua dầu, toàn bộ đều dùng phương pháp sưởi để loại bỏ bớt hàm lượng nước, ăn vào trong miệng có cảm giác giòn xốp, nhưng lại không giống thực phẩm ở cửa hàng bách hóa, hơn nữa, còn giữ được mùi vị của rau củ, tôi mở một hộp nấm hương ra ăn thử, ăn xong không ngưng miệng được.

Tôi mua để biếu mẹ chồng và Gia Kỳ, ba mẹ tôi, còn có Chu Vi nữa, tôi cũng mua tặng cho chủ tịch Cảnh một hộp, dù nhiều hay ít cũng là tấm lòng của tôi, cuối cùng, sau khi do dự, tôi cũng mua tặng Bùi Vĩnh Diễm một hộp.

Gia Tuấn xách cho tôi mấy hộp bỏ vào phía sau xe, anh tò mò sao tôi mua nhiều như vậy.

Tôi giải thích: “Hai hộp đó, để em tặng đồng nghiệp.”

Có hơi chột dạ, thực ra đồng nghiệp trong bộ phận không dùng nhiều như vậy, chỉ một hộp là đủ rồi.

Chúng tôi cùng nhau lên xe, Gia Tuấn mang kính râm, khởi động xe.

Chiếc xe chạy về phía trước, phong cảnh như tranh màu nước ngoài cửa xe nhanh chóng lui về phía sau, tôi duỗi một tay qua, nắm lấy một tay của Gia Tuấn, tôi khẽ nói: “Gia Tuấn, chúng ta sẽ sống thật tốt nhé.”

Anh cũng xúc động: “Đinh Đinh, hiện giờ chúng ta quay về khách sạn nha.” Anh lại kề sát vào tai tôi và nói: “Hiện giờ anh rất muốn cởi hết đồ của em.”

Tôi ở trong nhà vệ sinh tắm rửa, Gia Tuấn chợt đi vào, anh cười gian xảo với tôi, sau đó bản thân gấp gáp đến nỗi cởi hết đồ, chui vào trong bồn tắm lớn, nước trong bồn tắm không chứa nổi thể tích của hai người chúng tôi, nước chợt tràn ra ngoài.

Tôi chế nhạo anh: “Thật đáng ghét.”

Anh cười, dán mặt sau lưng tôi, bàn tay thì không thành thật, vuốt ve bộ ngực của tôi.

Anh nói: “Vợ à, ngực của em thật là trơn láng.”

Nóng xong câu này, anh ôm chặt lấy tôi, sau đó thuận thế kéo tôi vào trong lòng anh, làm cho cả người tôi ngồi lên đùi anh.

Tôi không vui la lên: “Phó Gia Tuấn, anh làm gì vậy? Cứng rắn, nhạt nhẽo liền muốn chui vào.”

Gia Tuấn không có ý định lùi lại chút nào, ngược lại, anh nhanh chóng kẹp tôi vào giữa hai chân mình, dán chặt vào người tôi từ phía sau, tôi nhíu mày, phía dưới như bị nhét vào một cây côn gỗ, thật sâu, tôi không thấy dễ chịu chút nào.

Tôi dùng khủy tay thúc anh: “Gia Tuấn, lúc tắm rửa anh cũng không thành thật.”

Anh hỏi nhỏ tôi bên tai: “Vợ ơi, anh hỏi em một chuyện, em nói xem, anh có giống như trước không?”

“Có cái gì mà giống hay không giống? Cũng giống như trước vậy thôi, gấp gáp như phải lửa.”

Anh cố gắng động thắt lưng, thoáng di chuyển sâu vào, lại hỏi tôi: “Anh vẫn cho em cảm giác giống như lúc trước phải không? Có cảm giác cứng nhắc, hoặc là thời gian quá ngắn, hoặc là …, không tốt như trước hay không?”

Tôi dùng sức đẩy tay của anh ra, hướng lên trước tìm cách tách khỏi anh.

“Anh ra ngoài chờ em đi!”

Gia Tuấn cũng không chịu ra ngoài, anh nhào về phía trước một cái, cùng tôi ngã nhào vào trong bồn tắm, lần này tôi trực tiếp đối mặt với anh, anh đặt tôi trong nước chỉ lộ đầu lên, nước tràn qua đầu vai chúng tôi, tôi nhìn thấy trong ánh mắt nóng rực của anh còn có một chút điềm đạm, không kiềm chế được trái tim tôi khẽ động, nhắm mắt lại.

Gia Tuấn ngầm hiểu ý, anh lấy vòi hoa sen, nhanh chóng tắm sạch chúng tôi, sau đó ôm tôi ra khỏi phòng tắm.

Tôi bị Gia Tuấn đặt ở dưới thân, anh cúi đầu xuống tinh tế hôn tôi, giống như đang tận hưởng tuần trăng mật, dây dưa triền miên. Tôi nhất thời mềm lòng, thầm nghĩ phải tận tình hưởng thụ khoảnh khắc ngọt ngào này.

Đúng lúc này, điện thoại ở tủ đầu giường đổ chuông thật lớn, Gia Tuấn đang ngậm ngực tôi trong miệng, tiếng chuông ầm ỹ làm anh bất ngờ, kết quả cắn một cái lên đỉnh ngực của tôi, làm tôi đau la lên một tiếng.

Gia Tuấn thương tiếc luôn miệng xin lỗi, anh ngừng yêu thương tôi, tôi cũng căm giận, điện thoại của người nào chứ.

Là điện thoại của Thẩm An Ny, tôi không vui, trở mình kéo chăn lên quấn hết người lại.

Gia Tuấn cũng trở mình một cái, anh hơi áy náy đưa cánh tay ra ôm lấy tôi, kề sát vào lưng tôi, vừa nịnh nọt quấn hai cái đùi quanh chân tôi, tiến vào cơ thể tôi từ phía sau.

Không biết thảo luận cái gì trong điện thoại với Thẩm An Ny, dường như rất cấp thiết, vốn dĩ bàn tay của Gia Tuấn đang vuốt ve ngực của tôi, lập tức dừng lại, anh rút tay về, tách người ra, chớp mắt xoay người ngồi dậy rất ngay ngắn.

Tôi tò mò quay đầu lại, thấy vẻ mặt của anh nghiêm trọng, dần dần sắc mặt biến hóa càng lúc càng ngưng trọng.

Anh chẳng qua chỉ nghe Thẩm An Ny nói, thật lâu sau khi nghe xong, tôi nghe anh trầm giọng nói: “Đường Nhất Phàm có ý gì vậy?”

Anh hiếm khi dùng giọng điệu bình tĩnh như vậy để nói chuyện, tôi cảm giác được trong không khí có một chút bất an.

Tôi cẩn thận xoay người, ôm chầm lấy thắt lưng của anh, ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Được rồi, tôi biết rồi, ngày mai tôi trở về rồi nói sau, ừ.” Sau đó anh cúp máy, rơi vào sự trầm tư.

“Chuyện gì vậy?”

Anh cầm điện thoại trong tay đùa nghịch, đợi một lát, anh mới bình tĩnh an ủi tôi: “Không có chuyện gì đâu.”

“Nhất định là có chuyện, nói cho em biết.”

Anh lại nằm xuống, ôm ghì tôi vào lồng ngực: “Đúng là có chút chuyện, nhưng hiện tại anh cũng không rõ lắm, đợi ngày mai trở về rồi nói sau.”

Sau đó, anh cúi đầu hôn lên khóe môi tôi, tuy rằng vẫn rất dịu dàng, nhưng rõ càng không còn sự nhiệt tình của lúc nãy nữa, trong lòng tôi hơi nghi ngờ, rất muốn hỏi đến cuối cùng, nhưng cũng nhịn xuống.

Tôi có một linh tính, chuyện có thể khiến Gia Tuấn lo lắng, nhất định không phải chuyện nhỏ.

Cuộc sống sau khi tái hợp khôi phục lại sự yên ổn, chúng tôi nối lại tình xưa, cũng ngầm quý trọng nhau để bù đắp lại tình cảm, cố gắng ngăn đối phương nhớ lại chuyện cũ, cố gắng làm cho cuộc sống trở về quỹ đạo vốn có của nó.

Thời tiết càng ngày càng trong trẻo nhưng lạnh hơn, liên tục có vài cơn gió thu, nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống mấy độ, có mùi vị cuối thu.

Hôm nay tan tầm, tôi về nhà sớm để nấu cớm, vốn định làm chút hải sản mà Gia tuấn thích ăn, nhưng khi về nhà, tôi phát hiện Gia Tuấn đã về sớm hơn tôi, anh rúc trong ghế sô pha, đang chợp mắt.

Tôi để thức ăn xuống, cẩn thận gọi anh: “Gia Tuấn.”

Gia Tuấn mở mắt: “Em về rồi à.”

Tôi có cảm giác tâm trạng của anh không tốt lắm, “Đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại về sớm như vậy?”

“Không có gì.”

“Gạt em, nhất định là có chuyện.”

Anh suy nghĩ một lúc, ngồi dậy.

“Đúng là đã xảy ra chút chuyện, bên Hiệp Hội Luật Sư nhận được thư tố cáo, có người chỉ chứng 2 năm nay anh cạnh tranh bất chính, trong quá trình lên tòa, anh mua chuộc nhân chứng, xúi giục nhân chứng ngụy tạo lời khai giả, còn uy hiếp nhân chứng phía đối phương, sử dụng phương thức không bình thường để cưỡng bách đối phương, gây trở ngại tư pháp công chính.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...