Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

36 Chiêu Ly Hôn

Chương 116

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Cỏ Dại.

Beta: nhoclubu

Tôi không lên tiếng, chỉ nghe bà Bùi tiếp tục nói: “Đinh Đinh, chúng ta nói một chút về thù lao nhé, cháu cứu Vĩnh Diễm, bác nên báo đáp cháu. Từ đầu tới cuối, cháu không đề cập tới điều kiện, trong lòng bác luôn nặng trĩu, cháu đừng ngại cứ nói thẳng, cháu có yêu cầu gì, chỉ cần bác có thể làm được, nhất định sẽ cố gắng làm.”

Rốt cuộc, tôi cũng hiểu được ý của bà.

Suy nghĩ chốc lát, tôi nói: “Bác Bùi hỏi cháu có yêu cầu gì, cháu sẽ nói sự thật vậy.”

Bà nhướn mày, vô cùng tò mò nhìn tôi, im lặng chờ tôi nói.

Tôi bình tĩnh nói: “Hay là dùng tiền giải quyết đi.”

Đầu tiên, bà Bùi ngẩn ra, sau đó vẻ mặt lập tức vui lên, bà giống như giải tỏa được gánh nặng, bên môi liền tràn ra ý cười: “Tốt lắm, theo ý cháu, cháu muốn bao nhiêu tiền?”

Bà ra hiệu cho thư ký Trần , thư ký Trần lập tức lấy tấm chi phiếu từ trong túi xách ra, đặt lên bàn trà cho tôi.

Tôi nhìn vào chỗ trống, xem ra con số là do tôi quyết định?

Bà Bùi hết sức sốt ruột nhìn tôi, dường như đang chờ tôi viết con số lên đó.

Tôi im lặng không lên tiếng.

Thư ký Trần đưa bút cho tôi, chị ấy nhìn tôi.

Tôi nhìn chỗ trống trên chi phiếu, chỉ cần tôi điền một vài số, nó sẽ được gửi vào tài khoản của tôi, vô cùng nhanh chóng và tiện lợi.

Cuối cùng tôi cũng hiểu được, tối nay bà ấy mời tôi đến là có dụng ý, bà Bùi mời tôi ăn cơm, kỳ thực chỉ là giả, mục đích thật sự của bà là muốn đá tôi đi. Bùi Vĩnh Diễm nhất định đã nói gì đó với bà, khiến bà bất an, phụ nữ đều ích kỷ, tôi đối địch với mẹ chồng, nguyên nhân duy nhất chính là tôi đã cướp đi đứa con trai độc nhất vô nhị của mẹ, hiện tại tinh thần bà Bùi căng thẳng, đơn giản cũng cùng một lý do, bà lo lắng tôi cướp đi con trai bà, trong mắt bà tôi là người phụ nữ đã có gia đình, hiện tại lại có quan hệ không rõ ràng với con mình, chắc bà ấy lo lắng muốn chết.

Cuối cùng tôi lấy bút ra, viết một dãy số lên chi phiếu.

Bà Bùi chờ tôi viết xong, lập tức lấy lại, bà thở dài: “Không nhiều lắm, chỉ một trăm vạn tệ, Đinh Đinh thật sự là người thẳng thắn.”

Tôi đã hiểu lo lắng của bà, cho nên tôi sẵn lòng biết điều, một trăm vạn tệ chỉ là con số nhỏ đối với nhà họ Bùi, nhưng lại có thể giảm bớt áp lực của người mẹ này, tôi không ngại làm phụ nữ thấy tiền thì mắt sáng.

Bà Bùi khá hài lòng, bà mỉm cười đẩy chi phiếu tới trước mặt tôi: “Đinh Đinh, cất chi phiếu này đi, bất cứ lúc nào cũng có thể đổi.”

Tôi bình tĩnh nói: “Thời gian không còn sớm, cháu cũng nên về, người nhà đang chờ cháu.”

Bà Bùi liên tục gật đầu: “Ừ, làm chậm trễ thời gian của cháu lâu như vậy, thật sự ngại quá, bác bảo tài xế đưa cháu về.”

Tôi đứng lên, cúi chào bà: “Bác Bùi, cháu về đây ạ.”

Ra tới cửa, tôi nghĩ ra chuyện gì đó: “Đúng rồi, thưa bác, cháu còn có một chuyện muốn xin ý kiến của bác, vốn là cháu muốn nói với tổng giám đốc Bùi, nhưng hiện tại nói với bác cũng vậy thôi.”

“Cháu nói đi.”

“Cháu muốn xin thôi việc.”

Thư ký Trần và bà Bùi có hơi bất ngờ, đầu tiên bà Bùi ngẩn ra: “Thôi việc sao?” Thay đổi suy nghĩ, bà lập tức thoải mái: “Được, cháu nói định sinh con mà, đây là việc trọng đại của đời người, không thể chậm trễ việc của cháu, bác đồng ý.”

Tôi gật đầu: “Cám ơn bác.”

Đẩy cửa ra, bên ngoài mưa rơi ào ào, bà Bùi nhíu mày: “Mùa đông không có tuyết, sao trời lại mưa thế này?”

Thư ký Trần lập tức mang ô tới che cho tôi, chị che cho tôi suốt dọc đường ra tới cổng, tài xế sớm đã đỗ xe ở đó.

Trước khi lên xe, thư ký Trần thấp giọng nói với tôi: “Đinh Đinh, xin lỗi.”

Tôi khó hiểu: “Sao chị phải xin lỗi chứ? Thật sự là chị quá khách sáo rồi.”

Thư ký Trần nhìn bà Bùi đang đứng ở cửa, nhỏ giọng nói với tôi: “Ngày hôm qua tổng giám đốc Bùi và bà ấy cãi nhau một trận.”

“Cãi nhau?” Tôi rất ngạc nhiên, sao họ lại cãi nhau chứ? Trong lòng tôi nghĩ, không phải nguyên nhân do tôi chứ?

Thư ký Trần còn nói thêm: “Đinh Đinh, em đúng là một người thông minh, một trăm vạn tệ không nhiều không ít, bà Bùi cũng nhẹ nhõm hơn.”

Tôi không tiện ở lâu, lập tức lên xe.

Ở bên cạnh biệt thự, bà Bùi vô cùng vui vẻ nhìn tôi rời đi.

Ngồi sau xe, tôi thầm nghĩ, bà Bùi này đưa chi phiếu, có nghĩa là tôi phải vạch rõ ranh giới với Bùi Vĩnh Diễm, thực ra tôi và anh ta vốn trong sáng mà, những người này thật sự là lo bò trắng răng, tôi không thể nhận tấm chi phiếu này, có cơ hội tôi sẽ trả lại cho Bùi Vĩnh Diễm.

Người tài xế cẩn thận lái xe, khởi động xe cũng lẩm bẩm vài câu, trời mưa thật lớn.

Xe chúng tôi vừa rẽ qua một khúc ngoặt, đúng lúc đối diện với chiếc xe BMW màu đen đang chạy đến, đèn xe chợt loé sáng, ra hiệu với chúng tôi, tài xế nói: “Cậu Bùi đã về.”

Hả, anh ta đã về?

Chúng tôi cũng không dừng xe, tài xế lập tức lái về phía trước, tôi cũng không nói chuyện, xe của Bùi Vĩnh Diễm lướt ngang qua xe của chúng tôi, bên kia anh nhấn còi, bảo chúng tôi dừng lại, tài xế do dự một chút, nhưng vẫn không dừng xe.

Cần gạt nước ở trước cửa kính xe đang gạt nước mưa.

Bỗng nhiên tài xế kêu lên: “Cậu Bùi đuổi theo.” Tôi quay đầu lại, quả nhiên thấy xe của Bùi Vĩnh Diễm theo sát ở phía sau, ngay sau đó xe anh ta tăng tốc, trực tiếp chắn ngang đầu xe của chúng tôi, tài xế phanh gấp, xe dừng lại, tôi bất ngờ không kịp đề phòng, lại không thắt dây an toàn, đụng đầu vào kính xe.

Tài xế kêu lên: “Cậu Bùi?”

Tôi ngẩng đầu nhìn chiếc xe ở trước mặt, càng thêm hoảng sợ.

Chiếc xe BMW của Bùi Vĩnh Diễm dừng sát đầu xe của chúng tôi, chắn ngang đường đi. Giữa cơn mưa lớn, anh ta mở cửa xe, từ trên xe bước xuống, bước đi loạng choạng, có thể là do bị thương, nhưng anh ta vẫn đang bước rất nhanh, chỉ thấy anh ta đi tới trước xe của chúng tôi, đứng ngay đầu xe, chặn xe lại.

Đương nhiên tài xế không dám lái xe đi, tôi cũng ngây ngẩn.

Mưa vẫn rơi xuống, thoáng làm toàn thân anh ta ướt sũng.

Giữa trời mưa lớn, thậm chí còn có tiếng sấm, nhưng anh ta cứ đứng ở đó không nhúc nhích, xuyên thấu qua màn mưa nhìn chằm chằm vào tôi.

Trái tim tôi trầm xuống, anh ta muốn làm gì? Hẳn là anh ta đã vội vàng từ bệnh viện trở về? Đầu anh ta vẫn còn quấn băng, trên người chỉ mặc một bộ quần áo mỏng, hiện tại trời mưa nặng hạt thấm vào, toàn bộ quần áo dán chặt vào người, hòa làm một với anh ta.

Tài xế cuống quýt lấy ô từ phía sau xe, lập tức che cho anh, anh làm như không thấy, hất chiếc ô sang một bên.

Anh ta cứ đứng như vậy giữa cơn mưa, nhìn anh ta như chiến sĩ kiên cường không khuất phục.

Lòng tôi trầm xuống, anh ta muốn làm gì?

Bùi Vĩnh Diễm đi tới, anh ta mở cửa xe, đứng ở bên ngoài nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh ta, một lúc lâu sau anh ta mới hỏi tôi một câu: “Em nói... em nói...”

Anh ta muốn tôi nói cái gì? Tôi vừa khó hiểu vừa bất an, giọng nói của anh ta vừa đau khổ vừa lo lắng vô cùng, giữa sự đè nén đó, lại ẩn chứa rất nhiều thương cảm, giống như một vết sẹo dài rõ ràng đang rỉ máu, tôi kinh ngạc mở to hai mắt, anh ta muốn nói với tôi cái gì?

Tôi ngu ngốc hỏi: “Sao anh lại từ bệnh viện chạy đến đây? Trên đầu anh còn có vết thương mà.”

Anh ta thấp giọng hỏi tôi: “Mẹ anh đã nói gì với em?”

Tôi không kịp trả lời, chỉ nghe thấy tiếng hét lớn của phụ nữ từ phía sau truyền đến, chúng tôi quay đầu lại, hóa ra là thư ký Trần và bà Bùi, thư ký Trần che ô cho bà, sao họ cũng đuổi tới đây vậy?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...