Giờ Mão vừa qua A Lê liền tỉnh dậy, trong phòng không còn sáng như trước mà tối đen như mực, chẳng khác gì ban đêm. Nàng không thể nghe thấy âm thanh bên ngoài, nhưng nàng có thể ngửi thấy mùi tanh lờ mờ trong không khí và cảm thấy trời mưa.
Tiết Duyên tối hôm qua uống rượu, đang ngủ rất say, một tay vòng dưới cổ A Lê, đầu vùi vào trong hõm vai nàng, khẽ ngáy.
A Lê có chút lo lắng, nàng nhìn thấy cửa sổ bị gió thổi lay động, sợ bên ngoài mưa to quá lớn, muốn đứng dậy đi xem. Tiết Duyên chú ý tới động tác của nàng, cau mày ôm nàng vào lòng chặt hơn một chút, khàn giọng nói, “Làm gì thế?”
A Lê vỗ cánh tay chàng, thì thầm, “Ta đi xem có mưa không.”
Tiết Duyên mơ mơ màng màng xoay người, đặt cổ tay còn lại lên trán, lẩm bẩm, “Mưa thì mưa, có liên quan gì.”
A Lê không nghe thấy chàng nói gì, cho rằng chàng xoay người là đồng ý, liền ngồi dậy, đưa tay lấy áo khoác ở cuối giường đất. Mới nói được hai câu, Tiết Duyên đã tỉnh táo hơn rất nhiều, chàng phiền phức mở mắt, nhìn thấy động tác của A Lê, ngáp một cái rồi ngồi dậy, ôm lấy eo nàng từ phía sau, cằm gối lên tóc A Lê, giống như một đứa trẻ dính người.
A Lê bất đắc dĩ, trở tay sờ sờ mái tóc lộn xộn của chàng, dịu dàng nói, “Chàng buông ta ra, ngủ trước đi, lát nữa ta sẽ quay lại.”
Tiết Duyên kéo tay nàng, viết trong lòng bàn tay, “Đi tiểu đêm à? Ta đi với nàng.”
A Lê lắc đầu, cười nói, “Đã đến giờ Mão rồi, nên dậy thôi.” Mỗi ngày nàng đều tỉnh vào giờ này, đúng giờ là tự nhiên tỉnh dậy, chưa từng xảy ra sai lầm nào.
Tiết Duyên hơi bất ngờ, xuyên qua cửa sổ giấy nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài, còn tưởng rằng ban đêm mưa xối xả, nhưng bây giờ xem ra, mưa suốt đêm, gió còn chưa dịu đi. Chàng nâng tay nhéo nhéo ấn đường, đỡ bả vai A Lê để nàng nằm xuống, còn mình thì nhảy xuống đất, mò mẫm tìm nến.
Ngọn nến được thắp lên, cuối cùng trong phòng cũng có chút ánh sáng, A Lê nằm nghiêng, kéo chăn đến cằm, đưa mắt nhìn theo Tiết Duyên, nhìn chàng xoa xoa cánh tay, khóa cửa, rồi nhanh chóng đẩy cửa ra ngoài nhìn thoáng qua. Thời tiết bên ngoài xấu hơn nhiều so với dự kiến, mưa to gió lớn, gần như làm ướt đẫm Tiết Duyên chỉ trong nháy mắt, chàng vội vàng đóng cửa lại, giũ chiếc áo dính nước mưa, dứt khoát cởi ra ném sang một bên, thấp giọng mắng một câu, “Cái đồ chó.”
Chàng để trần thân trên, kéo khăn lau qua loa, sau đó nắm lỗ tai chạy về phía bên cạnh giường đất, A Lê bị chọc cười, đưa tay vén chăn lên một góc, tiện cho Tiết Duyên chui vào. Trong chăn ấm áp, Tiết Duyên ôm A Lê vào lòng, đem nàng kẹp ở g*** h** ch*n, một lúc sau mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi tiết Bạch lộ[1] vừa đi là đến tiết Thu phân[2], một hồi mưa thu một hồi lạnh, nhưng không nghĩ tới năm nay cái lạnh đến nhanh như vậy. Nửa đêm trước còn có thể ăn nho đá, bây giờ mặc áo mỏng đã thấy lạnh.
[1] Tiết Bạch Lộ: Bạch lộ là một trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 7 hay 8 tháng 9 dương lịch, khi Mặt Trời ở xích kinh 165°. Đây là một khái niệm trong công tác lập lịch của các nước Đông Á chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Trung Quốc cổ đại.
[2] Tiết Thu Phân: Tiết Thu phân, theo lịch Trung Quốc cổ đại, là tiết khí có khởi đầu bằng điểm giữa của mùa thu, nó là một trong hai mươi tư tiết khí trong nông lịch. Theo định nghĩa này, thời điểm bắt đầu của nó trùng với điểm thu phân tại Bắc bán cầu của khoa học phương Tây.
Tiết Duyên đối mặt với A Lê, thương lượng với nàng, “Nếu không thì hôm nay chúng ta nghỉ một ngày, không đi ra cửa hàng?”
A Lê hơi ngửa đầu nhìn chàng, còn chưa nói gì, đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã bên ngoài, sau đó là tiếng gõ cửa dữ dội. Hồ An Hòa run rẩy đứng ở ngoài, run giọng nói, “Tiết Duyên, Tiết Duyên, dưới cửa bếp có nước rò rỉ, chăn ta đã bị dìm rồi, ngươi mở cửa cho ta, ta đi vào cho ấm cái!”
Tiết Duyên tức giận không chịu nổi, chàng ngồi dậy, rống lên một câu về phía ngoài, “Đợi tí!” Rồi giúp A Lê mặc xiêm y xong, rồi mới kéo áo khoác đi tiếp Hồ An Hòa.
A Lê quỳ gối trên giường đất, gấp chăn đặt trên tủ, chỉ để lại một tấm chăn mỏng che hai chân. Khi cánh cửa mở ra, một cơn gió ùa vào, A Lê che mũi hắt hơi một cái, Tiết Duyên nghe thấy, nhấc chân đạp Hồ An Hòa một cước, cúi đầu mắng, “Biết thế không cho ngươi đến, chuyện của ngươi thật đúng là rất nhiều đấy.”
Hồ An Hòa oan ức xoa xoa cánh tay, “Ta đâu có muốn đâu, ai ngờ bỗng nhiên mưa to như vậy.”
Tiết Duyên đi đến cái rương và lấy áo khoác dày một chút cho A Lê, vừa khoác lên vai nàng thì nghe thấy Hồ An Hòa ở phía sau đang kêu như một con cừu nhỏ, “Tiết Duyên, Tiết Duyên, xiêm y của ta ướt như chuột lột rồi, ngươi đi lấy cho ta một bộ khô đi!”
Tiết Duyên nhấc một chân ngồi lên mép giường, mắt không để ý tới hắn, Hồ An Hòa thay đổi tư thế ngồi xổm, rồi lặp đi lặp lại gọi mấy lần.
A Lê đọc hiểu, cười đẩy đẩy eo Tiết Duyên, dịu dàng nói, “Chàng đi lấy cho hắn một bộ đi, bằng không sẽ bị bệnh vì lạnh mất.”
Tiết Duyên đứng lên, ngón tay hung tợn chỉ về phía Hồ An Hòa, nhận lệnh hành động.
Hồ An Hòa nhận ra rằng có một số việc cầu A Lê còn hữu dụng hơn nhiều so với cầu Tiết Duyên, huống hồ tính tình của A Lê hòa đồng dễ nói chuyện, không giống Tiết Duyên hung hãn.
Hắn lau mũi, chậm rãi nói với A Lê, “Tiểu Hoa Lê, hôm nay chúng ta không mở cửa hàng, được không? Mưa to gió lớn như vậy, ngủ ở nhà vẫn tốt hơn.”
A Lê gật đầu cười, “Cũng tốt, dù sao cũng không có khách quay lại, chi bằng nghỉ một ngày.” Hồ An Hòa hai mắt sáng lên, miệng hé ra vừa định cười, chợt nghe thấy A Lê lại nói, “Nhưng vẫn phải đi một chuyến, Thuận Tử không biết hôm nay không mở cửa hàng, tính tình hắn đơn giản, nhất định sẽ đi, không thể để cho hắn cứ chờ mãi ở đó.” Nàng đỡ mép giường đứng dậy xuống đất, “Ta đi lấy chút đồ ăn, các ngươi cũng mang cho hắn một phần, ngày thường đều ăn bữa sáng ở trong cửa hàng, nếu không mang cho hắn, Thuận Tử tiết kiệm, nhất định sẽ đói nửa ngày nay.”
Thuận Tử là tên của Tiểu Cà Lăm, cậu mất cha từ nhỏ, mẹ lại khóc mù mắt, vất vả lắm mới nuôi cậu trưởng thành, cuộc sống của hai mẹ con vẫn nghèo khổ. Bởi vì cái tật nói lắp nên hàng xóm láng giềng vẫn gọi cậu là Cà Lăm, cũng không biết tên thật của cậu lại rất nhã nhặn dễ nghe, tên là Nghê Thuận. Lúc trước lúc cửa hàng tuyển người A Lê đã hỏi qua, sau đó liền ghi nhớ trong lòng.
Tiết Duyên tìm áo khoác rồi ném cho Hồ An Hòa, sau đó đi cầm ô, che chở cho A Lê đi vào phòng bếp.
Bữa sáng đơn giản và dễ làm, làm nóng vài cái bánh bao, cắt một ít dưa muối, sau đó nấu một nồi súp là xong. Phùng thị lớn tuổi, eo và chân có tật, đến ngày mưa sẽ đau, nên bà dậy hơi muộn một chút, A Lê bảo Tiết Duyên đem đồ ăn đến phòng Phùng thị, rồi lại lấy một hộp thức ăn, để lên bàn ăn cơm.
A Lê múc cho Tiết Duyên một chén canh, nhớ tới cái gì đó, dặn dò, “Gió quá lớn, mang ô cũng không có tác dụng gì, trong thương phòng có treo hai bộ áo tơi, lát nữa ta đi ra ngoài, hai người mặc cái đó vào. Ô cũng mang theo, đến lúc đó cho Thuận Tử dùng.”
Tiết Duyên gật đầu đáp ứng, A Lê cười rộ lên, kéo góc áo chàng, cúi đầu nhẹ nhàng nói, “Nhớ mang vòng tay của ta về, tối hôm qua trở về quá gấp, ta để quên ở trong tủ.”
Hôm qua là chợ, Phùng thị dành thời gian dẫn A Lê đi dạo phố, cô nương gia luôn thích cái đẹp, A Lê không có trang sức gì, Phùng thị liền muốn nàng đeo cái vòng tay kia. A Lê phồng má, nhỏ giọng nói với Tiết Duyên, “Sau này ta không dám đeo vòng tay kia nữa, đi đường đều sợ có người lấy trộm, cho nên vẫn che che, kinh hồn bạt vía, còn sợ nó vỡ ra. Nội dẫn ta chọn một cái mới, sau này liền đeo cái kia, nếu rớt cũng sẽ không quá đau lòng.”
Tiết Duyên vui vẻ, véo vành tai nàng nói, “Yên tâm đi, không quên được đâu, nhất định sẽ nâng vòng tay bảo bối của nàng về.”
Hồ An Hòa lỗ tai rất thính, hắn nhìn vợ chồng người ta ân ái, trong lòng vừa chua xót vừa ghen tị, oán hận cắn một miếng bánh bao, lẩm bẩm nói, “Thật là không đứng đắn.”
Tiết Duyên liếc hắn một cái, lười để ý.
Sắp đến cửa hàng, đã qua hơn nửa giờ Thìn, mưa gió không có xu hướng giảm bớt mà càng lúc càng lớn, Hồ An Hòa vóc người không thấp, nhưng lại là người đọc sách nhân văn yếu đuối, còn lâu mới bằng Tiết Duyên rắn chắc, phải ở phía sau kéo vạt áo chàng thì mới không bị thổi bay. Nếu là lúc trước, giờ Thìn lúc này đã sáng rực, nhưng hiện tại vẫn đen kịt như ban đêm, trên đường không có mấy cửa hàng đang mở cửa, bảng hiệu tửu kỳ trước cửa đều theo gió bay trên không trung, phát ra âm thanh ầm ĩ.
Hồ An Hòa bỗng nhiên nhớ tới con trăn tinh trong Tây Du Ký, yêu quái kia thường xuyên biến thành một luồng gió đen vào thôn bắt người, cảnh tượng giống như bây giờ.
Hắn có chút sợ hãi, chọc chọc lưng Tiết Duyên, cẩn thận hỏi, “Ngươi nói bây giờ, có quỷ không?”
Tiết Duyên xoay người lạnh lùng nói, “Có đại đầu quỷ nhà ngươi.”
Hồ An Hòa im lặng.
Trong tay Tiết Duyên cầm một ngọn đèn lồng mờ, ánh lửa bên trong đung đưa, chàng đến cửa tiệm, xoay người nhìn xung quanh, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tiểu Cà Lăm đang co ro dưới mái hiên. So với những thiếu niên mười ba tuổi khác, dáng người của cậu càng gầy nhỏ hơn, chen chúc trong khe hở giữa cột cửa và vách tường, dựa vào chiều rộng của cột để che mưa gió. Hiện tại trời lạnh, ngón tay ở bên ngoài một hồi sẽ lạnh đến mức có chút cứng ngắc, Tiểu Cà Lăm chỉ mặc xiêm y mỏng, mà hơn phân nửa đều bị ướt.
Tiết Duyên nhíu nhíu mày, đi qua vỗ vỗ hai má, nhẹ giọng nói, “Đứng lên, đừng ngủ ở chỗ này, sẽ bị đông lạnh.”
Tiểu Cà Lăm nhăn mặt nhíu mày, nhưng khi thấy là Tiết Duyên thì bất ngờ cười rộ lên, cậu đứng lên vỗ vỗ nước bùn trên mông, dứt khoát nói, “Không, không có sao.”
Bởi vì miệng lưỡi không rõ ràng, cậu sợ nói nhiều sẽ khiến người ta cảm thấy phiền, luôn cố gắng ít nói chuyện nhất trong khả năng.
Hồ An Hòa đã mở cửa ra, Tiết Duyên vỗ vỗ lưng Tiểu Cà Lăm, “Vào phòng đi, A Lê tỷ tỷ ngươi mang điểm tâm cho ngươi.”
Tiểu Cà Lăm có đôi mắt rất đẹp, luôn đen bóng ướt át, giống như một con nai con, nghe thấy những lời này, cậu càng cao hứng, cười nói, “Tạ ơn, cám ơn A Lê tỷ tỷ.”
Hồ An Hòa vui vẻ cười khà khà, quay đầu lại chọc vào ót cậu, “Lần này nói rất lưu loát đấy.”
Tiểu Cà Lăm cười tủm tỉm, dùng sức gật gật đầu, cậu nhìn hộp thức ăn trên bàn, l**m l**m môi, ngửa mặt nói với Tiết Duyên, “Ca ca, ta, ta có thể không ăn ở đây không? Ta, ta muốn mang về nhà, ta còn mẹ ta, chưa ăn cơm.”
Tiết Duyên đang lấy tay chén đũa ra thì dừng một chút, chàng nghiêng đầu nhìn Tiểu Cà Lăm một cái, rồi lại đặt đồ về, “Được, chỉ là đồ ăn không nhiều lắm, sợ các ngươi ăn không đủ, đợi lát nữa đốt lửa lên, ngươi lại làm chút gì đó về nhà cho mẹ ngươi đi.”
Tiểu Cà Lăm lắc đầu, “Không phiền, đủ, đủ rồi.”
Tiết Duyên nhìn mặt cậu, bỗng nhiên cảm thấy có chút chua xót, có lẽ do chàng đã trải qua quá nhiều thăng trầm, trải qua đủ thống khổ, khi nhìn thấy người còn đang vùng vẫy trong bùn nhơ, chàng bất giác sẽ thương hại và đồng tình, muốn giúp đỡ thêm một chút.
Tiết Duyên nói, “Đi làm một chút đi, mang phần hôm nay ra ngoài, cũng đỡ cho các ngươi lại đốt lửa, thiên tiết không tốt, sau khi về nhà thì đừng ra ngoài.”
Tiết Duyên không giống Hồ An Hòa, mỗi ngày đều cười ha ha, chàng dịu dàng hòa thuận với A Lê, ngoan ngoãn phục tùng, đối xử với người khác cũng không có biểu cảm gì, nhưng trông không dễ ở chung, Tiểu Cà Lăm thậm chí có chút sợ chàng. Hiện tại nghe chàng nói vậy, trong lòng Tiểu Cà Lăm vui mừng, cũng không từ chối nữa, hưng phấn nói, “Tạ ơn, cám ơn ca ca!”
Ánh mắt Tiết Duyên dịu dàng đi không ít, xoay người nói với Hồ An Hòa, “Ngươi đi đốt lửa lên đi, để cho hắn châm lửa sưởi ấm, xiêm y ướt cả rồi, cứ tiếp tục như vậy sẽ sinh bệnh. Gió quá lớn, ô cũng vô dụng, ta đi xem có bán áo tơi không, lát nữa sẽ về.”
Hồ An Hòa nói, “Thỉnh ngài khỏe mạnh.”
Tiết Duyên đếm tiền xem có đủ không, rồi cất bước đi ra ngoài, sắp bước ra khỏi cửa, chàng nhớ tới gì đó, lại nói với Hồ An Hòa, “Đừng quên tìm vòng tay, ở trong tủ, trước khi đi giao cho ta.”
Hồ An Hòa đang ngồi xổm nhét củi vào bếp, không ngẩng đầu lên nói, “Biết rồi biết rồi.”
Tiết Duyên nở nụ cười, khoác áo tơi đi vào trong mưa, bóng lưng nhanh chóng biến mất trong bóng tối.
Tiểu Cà Lăm xoa xoa lòng bàn tay cho ấm lên, khi các ngón tay không còn cứng nữa, liền đi qua giúp đỡ Hồ An Hòa nhóm lửa. Hồ An Hòa tay chân vụng về, lăn qua lăn lại một lúc lâu cũng chỉ châm lên vài luồng khói đen, Tiểu Cà Lăm chỉ tùy tiện làm một chút, ngọn lửa liền bốc lên.
Cậu nhìn ánh mắt kinh ngạc tán thưởng của Hồ An Hòa, ngượng ngùng cười cười: “Muốn nhóm lửa trước thì dùng thân cây ngô và lá ngô nhóm lửa trước, sau đó đốt một ít lõi ngô khô, như vậy khi lửa lớn, gặp củi sẽ không dập tắt.”
Hồ An Hòa gật đầu nói, “Không tồi, không tồi.”
Tiểu Cà Lăm chớp mắt mấy cái, cậu vừa vươn tay nướng bánh sang một bên, vừa quay đầu hỏi Hồ An Hòa, “Vừa rồi ca ca nói vòng tay là cái gì?”
Hồ An Hòa nói, “Đó là vòng tay gia truyền của mẹ chồng A Lê tỷ tỷ ngươi để lại, rất quý trọng, sau này chờ ngươi có tiền, cưới tức phụ, cũng sẽ mua cho tức phụ một cái, rồi truyền xuống.”
Tiểu Cà Lăm không hiểu lắm, cậu lặp đi lặp lại một lần, “Truyền, vòng tay gia truyền?”
Hồ An Hòa nhét củi vào bếp, gật đầu nói, “Đúng, đeo cái vòng tay này chứng tỏ là đã được tổ tông tán thành, phải ân ái cả đời dài lâu.”
Tiểu Cà Lăm cười rộ lên, “A Lê tỷ tỷ cùng ca ca nhất định sẽ dài lâu.”
Hồ An Hòa nhìn đôi mắt lấp lánh của Tiểu Cà Lăm, bỗng nhiên nhớ tới những gì A Lê từng nói.
Nàng nói, lúc trước cho Tiểu Cà Lăm ở lại là do nàng nhìn trúng cậu đơn thuần thiện lương, mà lại hiếu thảo. Có người rất thông minh, lại nói những lời tốt đẹp, nhưng tâm tư không thuần khiết, khẩu Phật tâm xà, không thể quen thân được. Tiểu Cà Lăm hiểu được tri ân báo đáp, mặc dù miệng vụng về một chút, lúc cười lên còn ngốc nghếch, nhưng cậu biết người khác đối xử tốt với cậu thì cậu cũng sẽ tận lực đi báo đáp, cho dù cậu không có tiền, cậu có thể cho mấy cái bánh hồng phơi nắng của nhà mình. Đi trên thế gian này, đức hạnh là quan trọng nhất.
A Lê thương cho sự khó khăn của cậu, cũng thích sự ấm áp của cậu, nên để Tiểu Cà Lăm làm đệ đệ, đối xử với cậu cực tốt.
Tiểu Cà Lăm cảm ơn, cố gắng làm việc, cũng đối xử với A Lê cực tốt.
Hồ An Hòa chậc lưỡi, trên đầu lưỡi còn lưu lại mùi thơm của canh trứng hoa đã ăn vào buổi sáng, hắn bỗng nhiên cảm thấy mình thật sự đã già rồi, có khi lại cảm tính giống nữ nhân.
Gió so với lúc đến còn mạnh hơn, cửa hàng này hơi cũ, khung cửa sổ không khít, gió xuyên qua kẽ hở, giống như tiếng trẻ con gào thét chói tai.
Hồ An Hòa siết chặt cổ áo, đứng lên nói, “Nấu cơm đi.”
Tiểu Cà Lăm cũng đứng thẳng lưng, hắn ta nhìn một vòng trên bếp, bỗng nhiên nhớ tới gì đó, túm lấy tay áo của Hồ An Hòa, “Nhị chưởng quầy, chúng ta, nhà chúng ta không có muối.”
Với lời nhắc nhở của cậu, Hồ An Hòa cũng nhớ ra, lọ muối trong cửa hàng thực sự trống rỗng. Vốn định đến cửa hàng muối mua mua sớm hơn, nhưng bây giờ là đầu ngày, không biết nơi đó có mở cửa chưa, cho dù cửa hàng đã mở, nhưng chạy tới chạy lui một chuyến, cũng phải mất nửa canh giờ.
Hồ An Hòa nhón chân nhìn đối diện, cửa hàng lương khô của Trương gia đã sáng đèn, trong lòng hắn vui vẻ, nói với Tiểu Cà Lăm, “Ta đi mượn chút muối về, ngươi ở đây chờ ta.”
Tiểu Cà Lăm gật đầu, nói được.
Vừa bước ra khỏi cửa, tầm mắt của Hồ An Hòa đảo qua hạ khô cũ trên cây ở đầu đường, trong lòng nhảy dựng lên, hắn luôn cảm thấy mình giống như đã quên cái gì đó.
Mưa gió quá lạnh, không cho hắn thời gian suy nghĩ sâu xa, Hồ An Hòa vùi đầu chạy vào cửa hàng đối diện, vội vàng hô, “Trương đại nương, nhà mấy người có muối không? Cho mượn một ít!”
Tiểu Cà Lăm hai tay ôm vai ngồi xổm trước ngọn lửa, cậu quay đầu lại nhìn cái giá, một cái hộp gỗ vuông vắn sạch sẽ được đặt trong góc, cậu suy nghĩ một chút, cảm thấy đó có thể chính là vòng tay mà A Lê muốn lấy về. Tiểu Cà Lăm vốn muốn lấy xuống, nhưng lại cảm thấy mình nên tránh hiềm nghi, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không có hành động.
Mưa gió vẫn tiếp tục, cửa sổ rung động, Tiểu Cà Lăm cằm gối lên cánh tay, nghiêng tai nghe tiếng bên ngoài. Không biết có phải là ảo giác không, cậu luôn cảm thấy trong cuồng phong xen lẫn tiếng lạch cạch rất nhỏ, vốn chỉ rất nhỏ, nhưng về sau càng ngày càng lớn, còn có âm thanh nặng nề rơi trên mặt đất, lạch cạch một tiếng, ngã tứ phía. Tiểu Cà Lăm nuốt nước miếng, giương mắt nhìn về phía cửa, bỗng dưng trợn to mắt.
Cậu hoảng sợ nhìn thấy, cây cối ở góc đường bị gió thổi gãy ngang, đang từ từ đổ về phía ngôi nhà.
Trong nháy mắt, Tiểu Cà Lăm chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, trong đầu cậu ong ong một tiếng, giậm chân muốn chạy, nhưng lại cảm thấy chân tựa như ngàn cân treo sợi tóc. Cái cây càng ngày càng gần, nhìn thấy sắp đập xuống, rốt cuộc Tiểu Cà Lăm cũng khôi phục chút khí lực, liều mạng chạy đến cửa, nhưng ngay lúc sắp bước ra khỏi cửa, cậu nhớ tới Hồ An Hòa nói “dài lâu” với cậu, bước chân của Tiểu Cà Lăm dừng lại, quay đầu chạy vào trong phòng. Cậu đến chỗ giá lấy cái hộp gỗ kia, rồi lại lao ra ngoài.
Cậu chưa bao giờ chạy nhanh đến vậy.
Nhưng cuối cùng cũng chậm một bước.
——————–
Đôi lời từ tác giả có một cái gì đó để nói:
Ổn nhé ổn nhé, không có một giọt ngược nào đâu, sẽ có giọt ngọt nè, sẽ có nhiều giọt ngọt nè, rất nhỏ giọt.
Lúc Tiểu Cà Lăm nói chuyện, mọi người cứ tự não bổ đi, bằng không lúc tui viết, viết, đứt quãng, liên tục, sợ, sợ mấy bà, nhìn, nhìn, đau gan, đau mất.
Hôm qua, mọi người thật sự là quá tốt, hơn nữa đặc biệt tích cực tung dược nữa, quá tốt nha, đều là thiên tài!
Bạn có muốn thử nói lắp hôm nay hông?