Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

A Lê

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bộ dạng Hồ An Hòa thật sự quá thê thảm, rốt cuộc Tiết Duyên không nhẫn tâm mắng hắn nữa, túm tay áo kéo vào phòng.

Trước khi vào cửa, Tiết Duyên cúi đầu uy h**p, “Che kín khuôn mặt của ngươi lại, đừng làm A Lê sợ.”

Hồ An Hòa nức nở nói đồng ý, Tiết Duyên hài lòng gật đầu, chỉ chỉ vào cửa phòng bếp, “Ngươi ở đây chờ một chút, ta đi pha ấm trà, lát nữa cùng vào.”

“Được.” Hồ An Hòa né tránh của ánh mắt chàng, nhỏ giọng hỏi, “Nhưng có thể nấu cho ta chút cơm ăn được không? Ta đói.”

Tiết Duyên hít sâu một hơi, mắng một câu “Phiền phức quá”, quay đầu đi vào phòng bếp, không để ý tới hắn nữa. Bụng Hồ An Hòa kêu ùng ục, nhưng hắn không dám chọc Tiết Duyên nữa, chỉ có thể dựa vào góc tường âm thầm chịu đựng, nghĩ lát nữa đi xin A Lê.

Nước nóng đã sớm chuẩn bị xong, pha một bình trà cũng không tốn bao nhiêu công sức, Tiết Duyên nhanh chóng bưng bình đi ra, hai người cùng nhau vào nhà.

Bên ngoài gió lạnh thổi, nhưng bên trong ấm áp, nơi nhỏ bày biện nhiều đồ gia dụng, nhưng sắp xếp ngăn nắp, không lộn xộn. Ở góc tường treo một chậu lan treo viền bạc xanh tốt, sinh sôi nảy nở, đẹp mắt.

Hồ An Hòa thầm hít hai cái, trong lòng nghĩ, ngươi xem người ta kìa, người đó đó mới gọi là nhà đấy.

Trên vai A Lê khoác một áo khoác ngoài, đang quỳ gối ở đầu giường chọc thỏ, nàng không nghe thấy âm thanh, nhưng nhìn thấy bóng dáng trên mặt đất từ xa đến gần, liền biết là Tiết Duyên đã về. A Hoàng mệt đến mức gật đầu, A Lê xoa xoa mông nó, ôm nó vào cái giỏ nhỏ, vui mừng quay đầu lại muốn nói chuyện với Tiết Duyên thì lại bắt gặp khuôn mặt Hồ An Hòa giống như bị mèo cào.

A Lê chớp mắt mấy cái, trong lúc nhất thời không kịp phản ứng.

Hồ An Hòa cố gắng dùng tay áo vạt áo che cổ, nhưng vẫn lộ ra một nửa, khuôn mặt vẫn tái nhợt sau khi sợ hãi, tư thế rất buồn cười, giống như vai nam trẻ trong hí kịch.

A Lê đứng dậy xuống đất, đến gần đánh giá hắn một vòng, nhẹ giọng hỏi, “Sao lại thành như vậy, có người bắt nạt ngươi sao?”

Giọng của A Lê thật trọng, sợ làm hắn sợ hãi, vành mắt Hồ An Hòa đỏ lên, sự bất bình của hắn càng trở nên mãnh liệt hơn, há miệng muốn kể khổ. Tiết Duyên rót cho hắn một ly nước, rồi kéo A Lê ngồi sang một bên, nghe Hồ An Hòa khoa tay múa chân kể lại hết toàn bộ sự việc.

Không hổ là người đã đọc sách thánh hiền, nói gì cũng như khóc than, khiến người ta cảm thấy như lạc vào cảnh giới kỳ lạ.

Tiết Duyên trong lòng nghĩ, lúc trước không nên nói Hồ An Hòa là người ngốc, ăn nói vụng về, chỉ bằng tài ăn nói của hắn thôi, nếu đến dưới cầu vượt kể chuyện, về sau tuyệt đối là một người nổi tiếng trong tương lai.

Nói xong lời cuối cùng, Hồ An Hòa lấy mu bàn tay dụi khóe mắt, “Thật đáng tiếc khi đó ta còn đồng tình với nàng ta, sự thật lòng đó đều cho chó ăn rồi, đó chính là nữ ma đầu.”

A Lê cắn môi cùng Tiết Duyên liếc nhau, thở dài, nàng dịu dàng an ủi Hồ An Hòa vài câu, thấy hắn vẫn còn nức nở, nàng thực sự không biết nên nói gì, liền đứng dậy đi vào lấy thuốc trị thương trong tủ đưa cho Tiết Duyên, dặn dò, “Chàng lau cho hắn đi, vết thương tuy nhỏ, nhưng cũng không nên để lại sẹo.”

Tiết Duyên gật đầu, nói được.

Hồ An Hòa cảm động, hốc mắt lại có chút ửng hồng.

A Lê bị hoảng sợ, vội vàng xua tay nói, “Ngươi đừng khóc, đừng khóc.” Nàng xoay người đi lấy một cái áo dày mặc vào, dịu dàng nói, “Ta đi lấy cho ngươi chút đồ ăn, chưa ăn cơm chiều có đói bụng không?”

Hồ An Hòa hai tay cầm ly, bả vai co rụt giống như một chú chó nhỏ, liều mạng gật đầu, “Ta đói.”

A Lê cười.

Tiết Duyên bưng một ngọn nến muốn đưa nàng đi, A Lê lắc đầu từ chối, nhỏ giọng nói, “Chàng vẫn nên ở lại cùng hắn đi, khuyên nhủ nhiều một chút. Bánh chẻo ăn lúc tối còn lại một ít, ta đi nấu, sẽ xong nhanh thôi.”

Tiết Duyên nhìn Hồ An Hòa đang nằm trên bàn, đau đầu ấn thái dương, chàng khép cổ áo A Lê lại, nói, “Làm đại là được rồi, nàng đừng để bị lạnh, hắn không kén ăn đâu, không cần quá cầu kỳ.” Nói xong, lại xách lỗ tai A Hoàng lấy nó ra, vỗ vỗ mông nói, “Đừng ngủ nữa, đi chung với tỷ tỷ đi.”

A Lê cười ầm ĩ, “Chàng la nó làm gì, lát nữa nó sẽ làm ầm lên, buổi tối lại không chịu ngủ đấy.”

Tiết Duyên nói, “Ta chính là nhìn không thuận mắt cái bộ dạng lười biếng của nó.”

A Lê đẩy chàng một cái, không nói nhiều nữa, mang A Hoàng ra cửa.

Hồ An Hòa chứng kiến mọi chuyện, cảm thấy trái tim vốn đã bị tổn thương của mình giống như bị thương nặng hơn một chút, hắn lại nghĩ về nữ nhân điên cuồng mạnh mẽ mà hắn gặp lúc chạng vạng, “Shhh” một tiếng, cảm thấy hình như cổ mình càng đau hơn.

Tiết Duyên xoa xoa cổ tay đi qua, khớp xương kêu răng rắc, Hồ An Hòa lấy lại tinh thần từ trong đả kích, không thể tin nhìn chàng, “Ngươi……Ngươi muốn làm gì?”

Tiết Duyên mắng một câu, ấn đầu hắn để hắn nằm sấp trên bàn, rồi kéo xiêm y trên vai xuống, lạnh lùng nói, “Bôi thuốc!”

Toàn bộ quá trình đều làm  chấn động lòng người, gào khóc dữ dội.

Vốn là một chuyện rất đơn giản, nhưng sau khi làm xong, đầu Tiết Duyên như muốn nổ tung, Hồ An Hòa ôm một bên vai la liệt ngồi trên ghế, liên tục hỏi, “Ta sẽ bị hủy dung sao? Sẽ trở nên xấu xí sao?” Tiết Duyên thật sự lười trả lời hắn, cởi giày lên giường đất, kéo chăn lên lỗ tai, làm bộ như không nghe thấy.

Líu rít chích chòe cho đến khi A Lê bưng sủi cảo về nhà thì mới dừng lại.

Bánh bao hấp nhân thịt ba chỉ, nhân trộn với một ít rượu Hoa Điêu, da mềm mà mỏng, nhìn xuyên qua da có thể nhìn thấy toàn bộ nhân bên trong, nó đang run rẩy đứng trên đĩa, bên cạnh là đĩa tỏi dầu đã làm xong.

Hồ An Hòa trông mong nhìn chằm chằm vào cái đĩa nọ, không còn tâm tư kêu đau nữa.

A Lê đưa đũa cho hắn, cười nói, “Ngươi ăn đi. Thấy bộ dạng của ngươi như này, cũng không thể về được nhà được nữa, ta đi tìm cái chăn, ngươi ở lại trong bếp một đêm.”

Hồ An Hòa nước mắt lưng tròng, chân thành nói, “Tiểu Lê Hoa, ngươi thật sự là quá tốt. Nếu sau này có giàu rồi, đừng quên nhau, chờ ta sau này có tiền, ta nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi, ngươi muốn ăn cái gì ta đều mua cho ngươi.”

Tiết Duyên lại nhịn không được, chàng ngồi dậy từ trong chăn, nghiến răng nghiến lợi mắng, “Ngươi làm cái rắm gì vậy, thật sự coi ta đã chết rồi à?”

Hồ An Hòa ngu ngơ, “Ta làm sao vậy…”

Tiết Duyên híp mắt nhìn hắn, “A Lê nhà ta thích ăn cái gì, liên quan đến chuyện rắm nhà ngươi, cần ngươi ở đó tỏ vẻ bợ đỡ săn đón à?”

Nói xong, Tiết Duyên không thể khơi dậy sự thương hại còn sót lại trong mình, kéo giày xuống đất, một tay bưng đĩa lên, một tay túm lấy cổ áo sau của Hồ An Hòa, hai ba cái đã đạp hắn ra ngoài, sau đó đem sủi cảo nhét vào trong ngực Hồ An Hòa, đóng cửa khóa lại một cách lưu loát.

A Lê căn bản không hiểu vừa rồi hai người bọn họ đang nói cái gì, ngơ ngác ôm A Hoàng đứng tại chỗ, Tiết Duyên cúi đầu hôn lên má nàng, dịu dàng nói, “Chúng ta ngủ đi.”

A Lê cong mắt cười, dịu dàng đáp một câu.

Tiết Duyên nhìn nàng nằm xuống, lại lấy chăn, rồi mới nghiêng đầu thổi tắt đèn.

Hồ An Hòa đứng ở ngoài cửa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cửa sổ đột nhiên tối om, cảm thấy lạnh lẽo như căn phòng bị gió thổi xung quanh.

Hai ngày kế tiếp, lúc A Lê rảnh liền muốn chạy đến chỗ Tiểu Cà Lăm, mang theo canh sườn, tay nghề của nàng rất ổn, đa dạng món, khiến người ta ăn hoài không chán.

Nữ nhân từng tập võ quả thật không dễ chọc, bốn vết xước trên cổ Hồ An Hòa vẫn để lại sẹo, rất dễ thấy, hắn không dám về nhà, cũng không dám ra ngoài, mỗi ngày đều ở Tiết gia ăn chực uống rượu. A Lê thì tính tình tốt, Phùng thị thì thương tiểu bối, hai người đều không chê hắn phiền, nhưng Tiết Duyên lại tức giận đến mức chết khiếp, luôn tìm cơ hội đuổi hắn ra cửa.

Cũng may Hồ An Hòa phản ứng chậm chạp, da mặt lại dày, vẫn thoải mái chờ đợi, chẳng bị ảnh hưởng một tí nào.

Đảo mắt đã sang buổi tối hôm sau, chính là giai đoạn đổi mùa, eo và chân của Phùng thị luôn bị đau, sau khi ăn cơm tối xong liền tắt đèn đi nghỉ. Buổi tối trời lạnh, Tiết Duyên sợ cơ thể yếu đuối của A Lê sẽ bị bệnh, cũng sớm thúc giục nàng trở về phòng, sau đó sai Hồ An Hòa rửa bát đũa xong, đi theo vào phòng.

A Lê tựa vào gối đầu, đang thêu chăn, Phùng thị tự tay chọn màu đỏ tươi, trong mắt tràn đầy vui sướng, bây giờ đã là cuối tháng chín, nhưng hình như cũng sắp đến Tết rồi. Bà cụ thích màu may mắn và rực rỡ này, A Lê cũng nghe lời, không làm trái lời bà.

Hoa văn sớm vẽ xong từ lâu, cẩm tú cầu mẫu đơn, những bông hoa to tụ lại bên nhau, nở rộ, A Lê đặt chăn trên đùi, cẩn thận thêu từng mũi chỉ.

Tiết Duyên rửa mặt rửa chân, sau khi làm xong mọi việc, cuối cùng cũng lên giường, thoải mái thở dài một hơi.

Chàng không thả đôi chân dài của mình một cách thoải mái, mà nhất định phải chui xuống chân A Lê, thân trên lắc lắc nằm cuộn tròn như một con tôm, thấy cuối cùng A Lê cũng chịu nhìn chàng thì chớp mắt vài cái.

Ban ngày là dáng vẻ hung dữ không dễ nói chuyện, nhưng đến đêm khuya yên tĩnh, liền dính dính như trẻ con.

A Lê bất đắc dĩ vỗ vỗ mu bàn tay chàng, nói, “Chàng dịch ra ngoài một chút, không phải lúc nào cũng ức h**p ta.”

Tiết Duyên không chịu, nắm lấy cổ tay nàng không chịu buông, mất hứng nói, “Buổi tối không cần làm những thứ này, phí mắt, ban ngày rồi nói.”

A Lê nói, “Dù sao cũng phải làm bước đầu trước, tối nay ta thêu được đóa hoa đầu tiên, làm được một kiểu thì về sau sẽ dễ làm hơn.”

Tiết Duyên vẫn không đồng ý, chàng ngồi dậy, đoạt lấy cây kim trong tay A Lê rồi c*m v** trên kim tiêm, ấn vai nàng nói, “Nàng nghĩ một chút đi, đã lâu lắm rồi nàng không nói chuyện với ta đấy.”

Tóc A Lê buộc thành bím tóc bên vai, mặt mày cong cong, không son phấn, nhưng lại càng trông có vẻ tao nhã xinh đẹp.

Nàng chớp mắt, khó hiểu hỏi, “Không phải ta đang nói chuyện với chàng mỗi ngày sao?”

Tiết Duyên nói, “Không phải làm cơm cho ta thì là bảo ta rửa chân, chả giống như quan hệ vợ chồng gì cả.”

A Lê nở nụ cười, nàng sờ sờ hoa mẫu đơn đã thêu một nửa, nhỏ giọng nói một câu, “Ấu trĩ.”

Tiết Duyên cũng không nói sai, hai ngày nay chàng vẫn vội vàng liên hệ thợ mộc để sửa chữa cửa hàng mặt tiền, rất muộn mới về nhà, hai người quả thật đã lâu không thân mật rồi.

Những gì A Lê nói với Hồ An Hòa còn nhiều hơn nói với chàng.

Tiết Duyên cảm thấy buồn bực, chàng kéo chăn qua rồi ném sang một bên, sau đó nhìn A Lê một hồi, giận dỗi nằm xuống.

Hành động của chàng rất lớn, A Hoàng đã tỉnh giấc, ló cái đầu ra khỏi giỏ, nghi hoặc nhìn về phía kia.

A Lê thở dài, vỗ vỗ bả vai Tiết Duyên, “Vậy chúng ta nói chuyện phiếm đi.”

Tiết Duyên ngước mắt một tí, tựa như không chút để ý nói, “Được đi.”

Nhìn bộ dạng như thế của chàng, A Lê câm lặng, nhưng lại không thể không cho chàng thể diện, chỉ đành yên lặng chịu đựng.

Nàng vốn cũng chưa ra muốn nói chuyện gì với Tiết Duyên, nghiêng đầu suy nghĩ nửa ngày, hỏi, “Lúc trước, Vi chưởng quỹ nói ba ngày sau sẽ trả lời cho chúng ta sao, vậy chẳng phải là ngày mai sao?”

Tiết Duyên “Ừ” một tiếng, sau đó nhìn chằm chằm vào mắt A Lê, thấy nàng ngậm miệng không nói, kinh ngạc nói, “Hết rồi?”

“Hết rồi.” A Lê không rõ chàng đang nghĩ gì, cắn môi nói, “Ta hỏi chàng một câu, muốn tán gẫu, kế tiếp không phải đến lượt chàng nên hỏi sao?”

Tiết Duyên tức giận đến một lúc lâu không nói nên lời, cuối cùng vỗ gối nói, “Không nói nữa, ngủ!”

A Lê như được đại xá, vội vàng thổi đèn, nằm xuống ngủ.

Tiết Duyên trằn trọc hồi lâu mới ngủ, trong lòng hối hận sao mình lại cảm thấy khó chịu như vậy, thật sự mất thể diện.

Đến cuối cùng, chàng hạ quyết tâm, nhất định phải nhanh chóng đuổi Hồ An Hòa ra ngoài.

Ngày hôm sau khi tiểu nhị đến Yến Xuân Lâu, Tiết Duyên đang ngồi trên giường đất, mặc xiêm y thường.

——————–

Tác giả có một cái gì đó để nói:

Mấy bà, Thúy Nương nàng họ Vi, mấy bà không có liên tưởng hay nghi ngờ gì sao?!

Và, hôn lẽ đã được đưa vào lịch trình, tui Lý mỗ đã làm việc, xin vui lòng yên tâm!

_

Ta chạy tới xem Hải Vương, lì xì tối nay bổ sung đầy đủ!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
A Lê
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...