Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

A NƯƠNG

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Toàn thân bà run rẩy, tiếng khóc giống như một con thú mẹ tuyệt vọng, đau đớn đến mức khó thở:

“A Bảo, là ta sai rồi, ta không nên bắt con đọc sách, khoa cử! Dù có gả con sớm, cho con sống một đời bình thường... cũng tốt hơn kết cục này, tốt hơn nhiều lắm!...”

Ta rơi lệ trong im lặng.

Có lẽ ta là một vị quan tốt, là một người tốt, nhưng không phải là một đứa con tốt.

A Nương, phải chăng... con đã sai rồi?

Nhưng A Nương cũng không thể cho ta đáp án.

Ngày hôm sau, khắp kinh đô loan truyền tin tức:

Mẹ điên của nữ trạng nguyên Dương Thiện Bảo, đã tự sát trong đêm trước ngày hành hình.

Không ai biết rằng, chẳng bao lâu sau đó, trong phủ Trường Tín Vương lại có thêm một đầu bếp mới.

13

Hậu trù phủ Trường Tín Vương phân chia công việc vô cùng tinh vi.

Chỉ riêng một gian bếp nhỏ, mà có tới hơn năm mươi chức danh như: tổng quản, đầu bếp, nội hưởng, ngoại hưởng, trù nhân, ba ba nhân, thịt khô nhân, ngự y thực, lạnh nhân, rượu chính, nước người, mắm nhân, muối nhân...

Với sự phân công xa hoa như vậy, A Nương căn bản không tìm được cơ hội để bỏ độc vào nồi.

Sau nửa tháng đốt lửa nấu nướng, bà mới tìm được cái cớ để vào sân của Trường Tín Vương.

Nhưng còn chưa bước vào sân.

Đã nghe một tiếng quát lớn đầy uy lực:

“Ai cho bà ta vào? Mau đuổi ra ngoài cho ta!”

Trường Tín Vương, gần năm mươi tuổi, đang ngồi ngả người trên ghế nằm.

Xung quanh hắn là hơn chục thiếu nữ vây quanh, người thì xoa bóp, người thì đút thức ăn.

Mặt hắn đầy mỡ, ngón tay dính đầy dầu mỡ chỉ thẳng ra cổng, ánh mắt tràn đầy chán ghét:

“Bổn vương đã nói rồi, đàn bà qua hai mươi lăm thì thịt bắt đầu nhão, vài năm sau còn có mùi già, làm sao so được với mấy cô gái trẻ, thơm thơm, non nớt?

“Loại già nua ghê tởm, phá hỏng tâm tình thế này, cấm tới gần, cấm xuất hiện trước mặt ta!

“Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy?!”

Đám thị vệ lập tức kéo A Nương ra ngoài.

Rồi giữa sân lớn, đánh bà hai mươi trượng.

Đêm hôm ấy, A Nương nằm trong căn phòng tối om, lòng rối như tơ vò, trằn trọc không thể ngủ.

Ngay cả lại gần Trường Tín Vương cũng không thể, nói gì đến việc đường hoàng g.i.ế.c hắn?

14

Vài ngày sau khi A Nương hồi phục, người phụ trách sai bà mang đồ ăn đến biệt viện.

Hơn chục thị vệ lần lượt bước vào viện.

A Nương khẽ hỏi:

“Nơi này hoang vắng như vậy, hình như chẳng có ai ở, sao lại phải mang nhiều đồ ăn đến thế?”

Người bên cạnh trừng mắt với bà:

“Suỵt… nhỏ giọng thôi.”

Người dẫn đầu móc chìa khóa từ thắt lưng, mở một cánh cửa dưới đất trong viện:

“Vẫn như cũ, mỗi người một phần.”

A Nương mở to mắt nhìn khung cảnh trước mặt.

Bà cẩn thận bước theo sau, vượt qua cánh cửa đen ngòm, bậc thang âm u lạnh lẽo.

Dưới biệt viện, là một nhà giam khổng lồ.

“Đi nhanh lên!” – Một người phía sau thấp giọng thúc giục.

A Nương vội vàng bước nhanh, dừng lại trước một buồng giam bằng sắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/a-nuong/5.html.]

Bà mở hộp thức ăn.

Trong ánh sáng mờ nhạt, chỉ thấy vài lá dâu luộc và một bát nước lọc.

A Nương sững người.

Nhưng từ trong song sắt, một bàn tay gầy guộc xanh xao chợt thò ra, nhanh chóng kéo lá dâu và nước về.

Rồi là tiếng nuốt ăn khe khẽ mà dữ dội, như tiếng của một con chuột đói sắp chết.

A Nương ngây dại, ánh mắt lạc lõng.

Bà nhận lấy bát không bị trả lại, lặng lẽ theo đoàn rời khỏi.

“Dưới hầm là gì vậy?” – Bà thẫn thờ hỏi một thị vệ đi cùng.

“Còn là gì được nữa?” – người kia nhìn bà đầy khó hiểu, “Là người chứ gì.”

“…Là người?”

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Là người.

Là những con người còn sống.

15

A Nương tìm cơ hội lén quay lại địa lao.

Bà thắp sáng tất cả đèn dầu trong ngục.

Cảnh tượng từng mơ hồ chìm trong bóng tối, cuối cùng hiện rõ trước mắt—

Hơn hai mươi thiếu nữ gầy gò tiều tụy... Không, không thể gọi là thiếu nữ.

Trong số họ, thậm chí còn có những bé gái chỉ tám, chín tuổi.

Những đứa trẻ ngồi co mình bên bức tường lạnh lẽo ẩm ướt, thở một cách yếu ớt và chậm chạp, làn da trắng nhợt như trong suốt để lộ cả mạch m.á.u xanh nhạt yếu ớt bên dưới.

Có lẽ vì đã quá lâu không thấy ánh sáng, một bé gái nheo đôi mắt mệt mỏi, nhìn về phía A Nương:

“Mẹ ơi, là mẹ sao? Mẹ đến đón con về nhà rồi sao?”

Khi bị bắt đi khỏi cha mẹ, có lẽ bé mới chỉ năm, sáu tuổi, đến cả khuôn mặt người thân cũng dần quên lãng.

A Nương rơi lệ.

“A Bảo.” – Bà bất chợt lên tiếng, giọng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, “Con không làm sai.”

Ta lặng người.

A Nương nói, ta không làm sai.

Ta – Dương Thiện Bảo, cả đời này, chưa từng thẹn với lương tâm.

Trong ánh lửa chập chờn, linh hồn ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của A Nương, cuối cùng bật khóc nức nở như ngày thơ bé.

Từ nay về sau, đời ta đã rõ.

Trên đường xuống Hoàng Tuyền, không còn luyến tiếc, chẳng còn ngoái đầu.

A Nương bước tới, ngồi xổm xuống, xoa đầu bé gái ấy, dịu dàng nói:

“Mẹ đến đón các con về nhà.”

Đứa trẻ siết chặt lấy tay A Nương.

Nó run rẩy khóc nấc, kể lại những gì mình phải trải qua.

Thì ra, những bé gái trong địa lao này, đều bị Trường Tín Vương dùng để luyện đan.

Hắn bắt các em chỉ được ăn lá dâu, chỉ được uống sương, cho rằng như thế mới giữ được sự tinh khiết.

Chờ đến khi các em có kinh nguyệt lần đầu, hắn sẽ lấy huyết đó chế thành đan dược.

Thậm chí để trì hoãn hay thúc đẩy kinh nguyệt, hắn còn ép các em uống thuốc.

Thiếu dinh dưỡng lâu ngày, lại thường xuyên bị chích máu, nhiều bé gái đã chết.

“Vậy... sau khi các con có kinh nguyệt thì sao?” – A Nương hỏi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
A NƯƠNG
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...