Ngay lúc chúng tôi đang bó tay không biết làm sao, mọi việc lại đón một bước ngoặt lớn. Vào ngày thứ hai sau khi Lâm Chí Kiên chủ động mất tích, Vương Quốc Hào đã xuất hiện! Hơn nữa, lại xuất hiện dưới một hình thức mà chúng tôi hoàn toàn không ngờ tới.
10.
Vương Quốc Hào đã đến tự thú. Người đàn ông này mặt đầy vẻ phong trần, nếp nhăn trên trán có thể chất chồng mấy lớp, nhưng đôi mắt của hắn ta lại sáng rực. Rõ ràng mới chỉ ngoài bốn mươi tuổi, nhưng lại sở hữu một khuôn mặt gần sáu mươi. Có thể thấy suốt hơn mười năm qua, hắn ta đã sống khổ sở đến mức nào.
Trong phòng thẩm vấn, hắn ta cũng không lề mề, trực tiếp khai nhận tội ác của mình: “Tôi đến tự thú, Trương Đức Lâm, Trần Kiến Trung, và Lâm Chí Kiên đều do tôi giết, là để báo thù cho con trai tôi.”
Triệu Tuấn thẳng tính, lập tức hỏi ngược lại hắn ta một câu: “Nhưng Vương Quốc Hào, ông có biết mình đã g.i.ế.c nhầm người rồi không? Bọn chúng là kẻ buôn người thì đúng rồi, đáng c.h.ế.t vạn lần cũng không sai. Nhưng có lẽ thật sự không phải bọn chúng đã buôn bán con trai của ông thì sao? Có lẽ con trai của ông vẫn đang sống tốt ở đâu đó thì sao?”
Vương Quốc Hào cười lạnh một tiếng, cũng dùng câu hỏi ngược lại để đáp trả sự nghi ngờ của Triệu Tuấn: “Các người cảnh sát đều như vậy sao? Chẳng biết gì cũng nói bừa, các người biết gì chứ? Các người biết con trai tôi ở đâu không? Hồi đó con trai tôi mất tích, các người có tìm thấy nó không?”
Chúng tôi bị chất vấn đến mức không nói nên lời. Dù không phải vụ án của chúng tôi, nhưng chúng tôi cũng biết, từ rất lâu trước đây, lực lượng cảnh sát về mặt phòng chống bắt cóc, buôn bán trẻ em thật sự chưa đủ mạnh, và lực lượng truy bắt kẻ buôn người càng khó nói hết. Đây cũng là một trong những lý do vì sao ngày trước lại có nhiều vụ buôn bán trẻ em đến vậy.
Tôi bình tĩnh hỏi: “Nếu có điều gì chúng tôi chưa điều tra rõ ràng, xin ông hãy nói.”
“Tôi đã tìm con trai tôi, suốt hơn mười năm.” Người cha ấy nói từng chữ một, giọng điệu sâu sắc và nghiêm túc, “Chỉ cần, chỉ cần nó có một chút khả năng sống sót, dù chỉ một chút thôi cũng được, tôi cũng sẽ tìm mãi, cho đến khi tôi chết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ac-niem/chuong-6.html.]
Tôi và Triệu Tuấn nhìn nhau. Lời này có nghĩa là, hắn ta đã làm rõ, con trai hắn ta, Vương Chí Phong, đã xác định tử vong rồi sao?
“Nó c.h.ế.t rồi.” Vương Quốc Hào tiếp tục bình tĩnh nói, “Là do, ba người đó, hợp sức g.i.ế.c chết.”
Chúng tôi càng ngỡ ngàng hơn.
Tiếp theo, Vương Quốc Hào hỏi chúng tôi có thể lấy điện thoại của hắn ta ra không, vì trước khi vào phòng này, hắn ta đã nộp tất cả vật dụng cá nhân. Tôi biết, trong điện thoại hắn ta có chuyện hắn ta muốn nói cho chúng tôi biết. Tôi lập tức đi lấy điện thoại của hắn ta về. Hắn ta mở khóa, mở một đoạn video, vừa mở video ra, chúng tôi đã nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc—— Lâm Chí Kiên.
Đây hẳn là chuyện xảy ra sau khi ông ta trốn ra khỏi nhà tối qua phải không?
11.
Dựa trên nội dung video và lời kể của Vương Quốc Hào, Lâm Chí Kiên đã bị lừa ra ngoài. Chỉ dùng một mẩu giấy, trên đó viết: “Cảnh sát muốn hại ông, đừng tin bọn họ, mau đến nhà săn lánh nạn.” Rõ ràng, Lâm Chí Kiên không hề tin tưởng chúng tôi, nên ông ta cố tình rời khỏi tầm mắt của chúng tôi, đi đường vòng qua núi sau làng, đến cái nhà săn đó.
Nhà săn nằm ở nửa sườn ngọn núi cao phía đông làng, là một ngôi nhà gỗ nhỏ được dựng riêng để săn b.ắ.n và vui chơi sau khi họ "nghỉ hưu". Khung cảnh video mà Vương Quốc Hào cho xem chính là ở đó.
Lâm Chí Kiên bị trói vào một chiếc ghế. Ông ta biểu cảm hung dữ, khóc lóc thảm thiết, liên tục cầu xin tha thứ, nhưng Vương Quốc Hào không hề để ý đến ông ta, chỉ yêu cầu ông ta thành thật về chuyện của Vương Chí Phong.
Hóa ra, từ mười tám năm trước, Vương Chí Phong đã c.h.ế.t rồi. Đó là một buổi chiều, khi đó Trương Đức Lâm, Trần Kiến Trung và Lâm Chí Kiên vừa mới móc nối được với Khổng Mỹ Liên. Bọn chúng rất cần hoàn thành phi vụ buôn bán đầu tiên để chứng minh chúng thật sự có khả năng buôn bán trẻ con. Còn khi ấy, Vương Chí Phong mới chín tuổi, vừa đúng lúc đang loanh quanh gần nhà Trương Đức Lâm. Nhà ông ta rất hẻo lánh, xung quanh mấy dặm cũng không thấy một bóng người. Dù không biết Vương Chí Phong vì lý do gì mà xuất hiện ở đó, nhưng, ba người bọn chúng đồng thời đạt được nhận thức chung—— Đây là một cơ hội ngàn năm có một! Đơn giản là món quà trời ban cho bọn chúng! Bọn chúng không chút do dự ra tay.
--------------------------------------------------