Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÂM THANH PHỐ TỬ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dư Uyển quay đầu nhìn nó, tay áo em trai phồng lên một đoạn hình thù kỳ lạ, chuôi d.a.o bóng loáng quấn bằng vải. Đó là con d.a.o mà bố dùng để đ.á.n.h ch.ó hoang năm ngoái.

Mèo đen A Sửu mài móng vuốt trên mái hiên.

"61... 60..."

Nó nhìn chằm chằm vào con số nhảy nhót trên tấm bài mệnh, tụt còn nhanh hơn cả cổ phiếu.

Tôi phủi tàn thuốc.

Dư Uyển đang gập đôi chiếc thắt lưng da, đầu khóa đồng rũ xuống trên tuyết.

Người mẹ vẫn ngồi bệt xuống, nước tuyết thấm ướt chiếc quần bông của bà ta, nhưng không ai đỡ bà ta dậy.

Thật thú vị.

Con người luôn ví tình thân như cây đại thụ, thực ra nó chỉ là một bụi gai, càng giãy giụa, nó càng đ.â.m sâu.

"Có nhúng tay không?" A Sửu hỏi.

Tôi lắc đầu, "Để cô bé tự chặt."

Ngoài tường viện đột nhiên vang lên tiếng bước chân. Trưởng thôn xách đèn lồng đứng ở hàng rào.

"Nửa đêm gà gáy làm gì ầm ĩ vậy?"

Trong quầng sáng, Dư Uyển thấy em trai nhanh chóng nhét con d.a.o vào tay áo, khuôn mặt nở nụ cười ngoan ngoãn.

"Chú à, chị con phát bệnh rồi." Diễn xuất thật tốt.

Bây giờ đến lượt Dư Uyển cười. Ánh đèn lồng chiếu tuyết thành màu vàng ấm áp.

Trưởng thôn nheo mắt quét qua sân, miệng giếng nứt toác, quần bông của người mẹ ướt sũng ngồi trong đống tuyết.

"Làm cái gì đấy?"

Ông ta dùng cán đèn lồng chọc chọc vào em trai, "Lại bắt nạt chị mày à?"

Em trai lập tức rụt cổ, giấu tay áo ra sau lưng.

"Không... Không có."

Dư Uyển ho khan hai tiếng, đưa tay lên lau khóe miệng, giơ cho trưởng thôn xem vết máu.

"Chú à, cháu nôn cả đêm rồi."

Trưởng thôn nhíu mày. Ông ta biết cô bé này.

Năm ngoái nộp thuế nông nghiệp, cả thôn chỉ có nhà nó tính toán sổ sách là rõ ràng.

"Lão Dư!" Ánh đèn lồng dí sát vào mặt người bố, "Con gái bệnh thành ra thế này rồi còn đ.á.n.h đập?"

"Bí thư Vương ngày mai đến kiểm tra, gây ra án mạng ông gánh nổi không?"

Yết hầu người bố giật giật, đá một cái vào chậu giặt đồ.

"Cút đi ngủ!"

Trong nhà kho củi, Dư Uyển cậy một chiếc hộp sắt từ khe tường ra, ba trăm hai mươi bảy tệ sáu hào, t.h.u.ố.c xổ mua ở hiệu t.h.u.ố.c trên huyện, còn một nửa tờ giấy chứng nhận đi làm thuê. Lúc trưởng thôn đóng dấu đã nhìn cô thêm hai lần, nhưng không hỏi tại sao cô gái mười tám tuổi lại muốn một mình vào thành phố.

Thẻ ngân hàng vẫn còn đó. Cô rút ra hai tờ một trăm tệ, rắc t.h.u.ố.c xổ lên cổ áo Mao Chủ tịch.

Lúc đặt tiền lại vào hộp sắt, cố ý để lộ ra một nửa. Có bóng người lay động ở khe cửa sổ.

Dư Uyển nằm xuống đống rơm, giả vờ ngủ say.

Mèo đen A Sửu ngồi xổm trên xà nhà vẫy đuôi.

"Vụng về." Nó bĩu môi. “Thằng nhãi đó mà cũng mắc lừa được sao.”

Tôi vuốt ve tấm bài mệnh, trong làn sương xám, em trai đang cạy chiếc hộp sắt. Nó chộp lấy thẻ ngân hàng trước, nghĩ ngợi một chút rồi lại nhét vào, chỉ rút hai tờ tiền đã tẩm t.h.u.ố.c kia đi, xem ra cũng không quá ngu ngốc.

Lòng tham của con người, đến ch.ó cũng không bằng.

Tôi khẽ cười. A Sửu đột nhiên dựng tai, trong làn sương xám hiện ra hình ảnh mới.

Em trai lẻn vào bếp, nhét tiền xuống dưới lồng hấp, ngập ngừng một chút rồi lại lấy ra - sáng mai mẹ hấp màn thầu, t.h.u.ố.c bột sẽ dính đầy bữa sáng mất có nên nhắc nhở không nhỉ?

Tôi búng tai mèo.

“Ngươi đổi nghề làm Bồ Tát từ bao giờ vậy?”

Trời vừa sáng, Dư Uyển đã nghe thấy tiếng em trai gào khóc.

“Đau bụng quá, con muốn đi ngoài.”

Mẹ hoảng hốt làm đổ cả bô, bố vừa kéo quần vừa chửi: “nhịn đi, hôm nay thi thử đấy.”

Tiếng ván gỗ nhà xí rầm rầm vang lên.

Dư Uyển đang phơi chăn, em trai xộc ra, ống quần rỏ nước vàng khè, mẹ đuổi theo sau lau, lau một mạch đến đầu thôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/am-thanh-pho-tu/chuong-4.html.]

Mấy đứa trẻ đi học chỉ trỏ, “Dư Tiểu Bảo tè ra quần kìa.”

Dư Uyển xách chăn, nhìn em trai tập tễnh chạy về phía trường học.

Cặp sách của nó văng ra một tờ giấy, gió thổi đến bên chân cô, bài thi thử toán, 88 điểm bị sửa lại thành 58 điểm.

Cô giẫm lên tờ giấy, xoa xoa t.h.u.ố.c trị nứt nẻ trên tay. Ánh đèn dầu hắt bóng bố mẹ lên cửa sổ.

“Vương đồ tể tăng giá lên mười vạn.” Giọng mẹ nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn. “Ngày mai đưa tiền đặt cọc.”

Bố tu một ngụm rượu. “Con bé dạo này kỳ quái, gả đi cho người ta trị là vừa. Hôm nay đi ngoài, chắc chắn là nó bỏ thuốc.”

Dư Uyển đứng ngoài cửa sổ, tay nắm chặt bài thi của em trai đ.á.n.h rơi.

Gió đêm thổi tan cuộc trò chuyện, cô nghe thấy sau lưng có tiếng "meo" một tiếng, con mèo đen ngồi xổm trên đầu tường, đôi mắt xanh lục như hai ngọn đèn nhỏ.

Nửa đêm về sáng thì tuyết rơi.

Dư Uyển ngồi xổm dưới mái hiên nhà bếp, nhìn những hạt tuyết rơi trên bài thi của em trai, con số 5 8 bị tẩy xóa nhiều lần dần dần mờ đi.

Trong nhà truyền ra tiếng lục lọi đồ đạc.

Cô nhẹ nhàng hé một khe cửa sổ, em trai đang cong m.ô.n.g moi móc gối của cô.

Thẻ ngân hàng nằm trong túi bí mật sát người của Dư Uyển, cách lớp vải thô.

Cô đột nhiên ho khan hai tiếng, em trai giật mình.

Dư Uyển đẩy cửa bước vào.

"Chị... chị ơi, em tìm cục tẩy."

Hộp sắt mở toang, bên trong chỉ còn lại t.h.u.ố.c xổ và giấy chứng nhận đi làm.

Dư Uyển chậm rãi tiến lại gần, em trai xô cô ra chạy ra ngoài.

"Cạch", then cửa tự động rơi xuống.

Em trai quay đầu lại, nhìn thấy Dư Uyển đang lắc lắc một sợi dây thép trong tay.

"Năm ngoái mày trộm trứng, đã học được cách cạy khóa rồi mà."

Nó quay người định kêu, Dư Uyển bịt miệng nó lại. Ngón tay lạnh cóng như kìm sắt. Nước mũi nước mắt của em trai dính đầy tay cô.

"Suỵt." Cô ghé sát tai em trai. "Mày ăn trộm tiền, tao mách bố."

Em trai c.ắ.n vào khuỷ tay của cô.

Dư Uyển buông tay, em trai thừa cơ chạy đi kéo then cửa. Cô túm lấy cổ áo nó lôi ngược lại, em trai "độp" một tiếng đập vào chum gạo.

Hộp sắt "xoảng" một tiếng đổ nhào, trống không.

"Tiền đâu?" Dư Uyển hỏi.

Ánh mắt em trai liếc về phía lỗ thông hơi dưới giường.

Mèo đen A Sửu nằm trên bậu cửa sổ l.i.ế.m móng vuốt.

“58 điểm giá trị đạo đức.” Nó nhìn chằm chằm vào tấm bài mệnh. “Ra tay cũng khá tinh tế.”

Tôi khẽ cười.

Trong làn sương xám, Dư Uyển đang ấn tay em trai lên mép giường, một ngón trỏ bị bẻ cong lên rất cao.

"Ngón này chạm vào tiền." Giọng cô rất nhẹ. "Phế đi nhé...."

"Chị... em sai rồi."

"Cạch", tiếng khớp xương trật khớp lẫn với tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Khi bố mẹ xông vào thì Dư Uyển đang ngồi trên mép giường đếm tiền.

Hai mươi tám tờ tiền đỏ xếp ngay ngắn.

Mỗi khi đếm một tờ, cô lại liếc nhìn em trai một cái.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Nó thu mình trong góc tường ôm tay, ngón tay sưng tấy như củ cà rốt.

Dao phay trong tay bố cô "loảng xoảng" một tiếng rơi xuống đất.

"Mày... mày làm gì em mày vậy?"

Dư Uyển nhặt tờ tiền cuối cùng lên.

"Đếm tiền ạ." Cô ngẩng đầu. "Không phải là bố mẹ dạy con sao? Anh em ruột thịt, sòng phẳng tiền bạc."

Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, chiếu lên vết bầm tím trên khóe miệng cô. Đó là ba ngày trước bố cô dùng thắt lưng da đánh.

Bây giờ cô cười.

Bố cô nhặt con d.a.o lên.

Dư Uyển không né tránh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÂM THANH PHỐ TỬ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...