Chuông đồng của tiệm cầm đồ âm phủ vang lên.
Dư Uyển ngồi sau quầy gỗ mun đen. Chiếc sườn xám lụa tơ tằm ánh lên vẻ lạnh lẽo, đường xẻ tà thấp thoáng vết sẹo màu nâu nhạt.
Một vị khách mới đẩy cửa bước vào, mang theo mùi t.h.u.ố.c lá rẻ tiền.
Người đàn ông xoa xoa tay, người phụ nữ dán mắt vào đồ trang sức bằng vàng trên kệ cổ.
"Cầm... cầm đồ." Người đàn ông đặt một tờ giấy xuống. Môn Toán 58 điểm, đầu bài được sửa nguệch ngoạc thành 88.
Đầu gắp bạc của Dư Uyển gắp lấy góc tờ giấy.
"Tiệm chúng tôi không nhận giấy vụn."
"Con gái tôi..."
Người phụ nữ nhào tới tủ kính, ngón tay gõ vào kính chống đạn "cộp cộp".
"Bán tuổi thọ của con gái tôi!"
Mèo đen A Sửu nhảy lên quầy, đuôi quét qua sổ sinh tử.
"Luân hồi à..."
Cô lẩm bẩm.
Tôi dựa vào lan can lầu hai, nhìn Dư Uyển mở sổ sách. Móng tay của cô bây giờ được chăm sóc rất tốt, tròn trịa sáng bóng, chỉ là ngón út bị thiếu một miếng thịt.
"Mười sáu tuổi, tuổi thọ sáu mươi hai năm." Bút chu sa chấm vào tên cô bé.
"Muốn trừ bao nhiêu?"
"Trừ hết!" Người đàn ông buột miệng nói, lại bị người phụ nữ trừng mắt nhìn nên sửa miệng, "Đủ…Đủ cho con trai thi đỗ đại học là được."
Bàn tính "tách tách" một tiếng.
"Trường 211 năm mươi năm tuổi thọ."
"985 cộng thêm mười năm."
Dư Uyển đẩy bàn tính qua, "Mệnh của con gái ngài..." Đầu bút dừng lại ở một chỗ, "Chỉ đủ đổi lấy một trường trung bình."
"Nó còn là đồng tử." Người phụ nữ hạ giọng, "Có thể thêm giá không?"
Dư Uyển cười, cô chậm rãi xắn tay áo sườn xám lên, lộ ra một vòng sẹo nhạt màu trên cổ tay.
"Còn một phương án." cô rút ra một tờ khế ước mới, "Bán tình thân của cô bé, cái tình cảm c.h.ế.t tâm c.h.ế.t dạ với các người ấy."
"Đủ đổi lấy 985." Hai vợ chồng nhìn nhau, người phụ nữ kéo tay áo người đàn ông, "Dù sao con bé con gả đi cũng là người nhà khác."
Khi bút máy hút no mực chu sa, người đàn ông đột nhiên lắp bắp, "Vậy... vậy bán tình thân rồi, nó còn nghe lời không? Có còn làm trâu làm ngựa cho chúng tôi không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/am-thanh-pho-tu/chuong-8-het.html.]
Dư Uyển mỉm cười, "Chỉ là..." Giấy da dê tự động lật giở, dòng cuối cùng rỉ ra những chữ nhỏ màu đỏ tươi:
"Điều khoản bổ sung: Rút ngắn tuổi thọ của cha mẹ đối tượng giao dịch hai mươi năm."
Bọn họ không nhìn mà đã ấn dấu tay.
Chuông đồng vang lên, giao dịch thành công.
Người phụ nữ nắm chặt thư đảm bảo nhập học lẩm bẩm, "Sớm biết thế đã đẻ thêm mấy đứa con gái."
Dư Uyển vuốt ve tấm bài vị mệnh của cô bé. Trong sương xám hiện ra cảnh tượng giặt quần áo vào mùa đông lạnh giá. "Linh hồn sạch sẽ đến nhường nào..."
Cô nghĩ. "Quý khách." Cô gọi cặp vợ chồng lại, "Quên hỏi một chuyện. Lần này..." Đầu ngón tay cô khẽ chạm vào khế ước, "Bán mạng của các người thế nào?"
Sau khi tiệm đóng cửa, mèo đen A Sửu nhảy lên quầy, đầu ngón đuôi quét qua mu bàn tay Dư Uyển.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
"Không chữa trị vết thương à?"
Cô nhìn chằm chằm vết sẹo dây thừng trên cổ tay cô.
"Chủ tiệm có thuốc, bôi ba lần là tan."
Đầu ngón tay của Dư Uyển dừng lại một lát trên vết sẹo. "Giữ lại để tỉnh táo." Cô nói.
Bên ngoài cửa sổ tuyết đang rơi.
Cô đứng dậy đi về phía tủ kính, ở đó có thêm hai món đồ sưu tầm. Sự hiếu thuận của cha Dư được đựng trong bình lưu ly, giống như một cục bông mốc meo. Lòng từ ái của mẹ Dư được phong ấn trong hổ phách, một vật thể đục ngầu như xác côn trùng.
A Sửu dùng móng vuốt cào bình lưu ly, "Mọc cả rêu rồi."
"Ừm, vốn dĩ đã là giả."
Từ lầu hai truyền đến tiếng tẩu t.h.u.ố.c bạc khẽ gõ vào lan can.
Tôi dựa vào trong bóng tối, nhìn Dư Uyển kiểm kê hàng hóa thu được hôm nay.
Lòng tham của khách mới, sự hối hận của khách cũ, còn có tình thân bị cầm cố của cô bé trong ly lưu ly giống như một giọt m.á.u sắp đông lại mà chưa đông.
"Cô sửa khế ước của tôi."
Tôi nhả ra một làn khói. Dư Uyển ngẩng đầu, "Chỉ là thêm điều khoản, rút ngắn tuổi thọ của bố mẹ hai mươi năm. Giao dịch công bằng. Bọn họ bán một năm của con gái, tự bồi thường hai mươi năm."
Mèo đen dựng tai lên. Trên quầy, tờ khế ước mới đang chậm rãi hình thành những dòng chữ mới. "Giá phải trả cho việc vi phạm hợp đồng: Con cái phản phệ."
Dư Uyển cười. Chuông đồng tự động rung lên.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, là cô bé, ôm sách vở của em trai, đang quanh quẩn trước cửa tiệm cầm đồ.
—Hết.---
--------------------------------------------------