Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ÂM THANH PHỐ TỬ

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngón tay thô ráp của bố cô vuốt ve chúng hết lần này đến lần khác, như sờ đùi đàn bà. Em trai cô ghé vào mép bàn, chỉ vào chân bàn.

"Bố, giấy báo thi của con."

Dư Uyển ngồi xổm trước bếp lò đun nước, ánh lửa hắt lên khuôn mặt bình tĩnh của cô.

Tờ giấy báo thi kia, lúc này đang kê dưới chân bàn lung lay. Ba chữ "Dư Tiểu Bảo" bị mực làm nhòe đi.

"Sốt ruột gì?"

Mẹ cô vỗ tay em trai, "Đỗ đại học rồi còn lo thiếu một tờ giấy à?"

Dư Uyển xách ấm nước lên, hơi nóng làm mờ đi vẻ mặt cô.

Mèo đen A Sửu từ xà nhà thò đầu xuống.

"50... điểm tới hạn..."

Tôi khẽ gõ ngón tay lên tẩu thuốc.

Trong làn khói xám, Dư Uyển đang nhỏ thứ gì đó vào ấm trà, chất lỏng trong suốt. Cô mua ở hiệu t.h.u.ố.c huyện.

"Có cần nhắc nhở bọn họ không?" A Sửu hỏi.

Tôi khẽ cười: "Ngươi nhìn tay đứa trẻ kia xem."

Lúc Dư Uyển rót trà, ngón út tay trái bị thiếu một miếng thịt, đó là năm ngoái em trai cô thả ch.ó cắn. Bây giờ, cô xoa xoa vết sẹo cũ kia.

"Kính trà." Mẹ cô đẩy cô.

"Chén thứ nhất cho Vương đồ tễ."

Hắn nhận lấy còn sờ tay cô.

Chén thứ hai cho bố cô, hắn uống cạn rồi lại đi đếm tiền.

Đến lượt mẹ cô,

Ngoài kia vọng lại một tiếng "ầm" lớn, bàn đổ sập. Giấy báo thi của em trai bị nước trà làm nát bét.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

"Giấy báo thi của con! Đại học của con!"

Em trai cô gào khóc như heo bị chọc tiết.

Mẹ cô hoảng hốt lao tới giật, nhưng đột nhiên chân bà ta mềm nhũn, "bịch" một tiếng ngã vào đống tiền.

Vương đồ tễ ôm bụng đứng lên, rồi lại "ùm" một tiếng quỳ xuống.

Bố cô phản ứng nhanh nhất, túm lấy ghế đẩu muốn đập. Ghế giơ lên lưng chừng, ông ta cứng đờ, ống quần dần dần loang lổ vết ướt màu sẫm.

Dư Uyển đứng lên, áo đỏ như một ngọn lửa. Cô nhìn những người đàn ông đang lăn lộn trên đất, khẽ nói:

"Thuốc có tác dụng trong ba tiếng." Quay người xách chiếc túi vải đã chuẩn bị sẵn. "Đủ để tôi đi bộ đến huyện.

Em trai ôm c.h.ặ.t c.h.â.n cô: "Chị, chị ơi em khó chịu."

Dư Uyển gỡ tay em trai ra, đổ nửa chén trà cuối cùng vào miệng em trai.

"Giờ thì, các người đều giống nhau rồi."

Mèo đen vọt lên vai tôi. "Thuốc cô đưa."

Tôi lắc đầu.

Mở ra hình ảnh trong làn khói xám, Dư Uyển đứng trước quầy thuốc, dùng đôi tay nứt nẻ vì lạnh đếm từng đồng bạc lẻ.

"Cho tôi loại nào đau nhất nhưng không c.h.ế.t được."

Một cô bé thông minh, biết rằng gi3t người không bằng tru tâm.

Dấu chân trên tuyết kéo dài đến đầu thôn rồi biến mất.

Dư Uyển ngồi xổm trong miếu thổ địa bỏ hoang, đếm đi đếm lại mười lần tiền, ba vạn tiền mặt, thẻ ngân hàng, còn có tờ giấy chứng nhận đi làm thuê bị vết trà làm nhòe đi.

Ngoài miếu gió hú rít.

"Hối hận rồi sao?"

Âm thanh từ phía sau truyền đến, Dư Uyển không ngoảnh đầu lại. Cô biết là ai.

Vạt áo sườn xám xanh mực lướt qua bàn thờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/am-thanh-pho-tu/chuong-6.html.]

Tiếng tẩu t.h.u.ố.c bằng bạc gõ vào lư hương giòn tan. Còn có mùi đàn hương thoang thoảng.

Ngón tay của chủ tiệm đặt lên vai cô.

"Nhìn xem tương lai mà em từ bỏ."

Trước mắt Dư Uyển hiện lên ánh sáng trắng xóa. Cô thấy mình mặc chiếc áo đỏ kia, bị Vương đồ tễ lôi vào trong nhà, đầu giường treo sợi dây thừng dùng để thắt cổ.

Thấy mình m.a.n.g t.h.a.i năm tháng thì sảy thai.

Mẹ cô vừa đếm tiền bồi thường vừa nói: "Nuôi lâu như vậy cuối cùng cũng hoàn vốn.

Thấy mình c.h.ế.t trong mùa đông giá rét, chân trần co ro bên đống củi.

"Biết thế đã sinh thêm mấy đứa con gái đem bán, một đứa mười vạn, còn hơn nuôi lợn."

Ảo ảnh đột ngột kết thúc. Kẽ tay Dư Uyển toàn tro hương.

Mèo đen A Sửu ngồi xổm trên xà nhà l.i.ế.m móng vuốt.

"49... thật ngoan cường."

Tôi phủi phủi tro thuốc.

Dư Uyển đứng lên, từ túi áo trong người lấy ra tờ hôn thú.

Hai chữ "tự nguyện" trên giấy đỏ đã nát bét, nhưng dấu vân tay của Vương đồ tễ vẫn còn.

"Đốt nó đi." Giọng cô khàn khàn.

Tôi khẽ cười: "Đốt được khế ước, đốt được số mệnh sao?"

Ngọn lửa đèn dầu bùng lên, hôn thú trong tay Dư Uyển hóa thành tro bụi.

Trong tro bụi lại lộ ra một góc giấy vàng, tiền âm phủ, mệnh giá mười tỷ, mặt trước in nụ cười của Vương đồ tễ.

Từ xa vọng lại tiếng người ồn ào, ánh đuốc tiến gần đến miếu thổ địa.

“Tìm! Con nhỏ c.h.ế.t tiệt đó chạy không xa đâu.”

Trong giọng của bố cô còn lẫn tiếng rên rỉ vì đau bụng. Dư Uyển nắm chặt tiền giấy cúng, đột nhiên bật cười, tiếng cười khiến tượng đất thổ địa cũng nứt ra một đường.

Ánh đuốc đã tiến sát đến cửa miếu, Dư Uyển nhét tiền giấy cúng trở lại túi áo.

Ngón tay lướt qua khuôn mặt tươi cười lạnh lẽo trên tờ giấy của Vương đồ tễ.

“Đi cửa sau đi.” Giọng của chủ tiệm nổi lên trong bóng tối. "Hoặc ở lại đòi nợ."

Dư Uyển không động đậy. Cô nhìn bàn tay nứt nẻ vì lạnh của mình, rồi rút từ trong n.g.ự.c ra một tờ giấy, giấy nợ của bố, ba ngàn hai trăm bốn tệ.

Cô nói: "Lãi gấp mười lần."

Đuôi con mèo đen A Sửu đột nhiên dựng đứng.

“48, gan thật!”

Người đòi nợ đến.

Ba người đàn ông đeo kính đen đứng chặn ở cửa sân, người cầm đầu dùng ống thép gõ vào giấy nợ.

“Dư Lão Nọa, cả gốc lẫn lãi tám vạn bảy.”

Bố cô ôm bụng: "Tôi không vay!"

Ống thép "ầm" một tiếng đập vỡ bể nước. "Giấy trắng mực đen!"

Mẹ cô chỉ vào Dư Uyển: "Nó trả! Nó có tiền!"

Người đòi nợ quay đầu, kính đen phản chiếu ánh tuyết: "Con gái mày à?"

Dư Uyển đứng bên miệng giếng, cô ngẩng đầu, giọng nói rất nhẹ: "Cha mắc nợ con trả, lẽ thường tình."

Ống thép chỉ vào em trai.

"Vậy thì bán con trai trả nợ."

Mèo đen ngồi trên cây táo vẫy đuôi. "Chậc, chuyên nghiệp!"

Tôi vuốt ve bài vị.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ÂM THANH PHỐ TỬ
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...