Vòng ngọc không tìm thấy, nhưng trong giếng sau vườn tìm thấy bà lão.
Khi vớt lên, người bà ta đã phình to, trên người có chiếc vòng ngọc của vương phi.
Mọi người đều nói, bà ta trộm đồ, sợ bị vương phi phát hiện, nên tự tử vì xấu hổ.
Mặt ta trắng bệch.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chiếc vòng đó rõ ràng là vương phi ban cho bà ta.
Nhưng giờ lại trở thành tang vật.
Vương phi muốn hại người, không cần đao kiếm thật.
Chỉ cần vu oan giá họa, mượn d.a.o g.i.ế.c người là đủ.
Không có ai, vương phi dùng ngón tay nhéo vào mặt đứa trẻ trắng trẻo, mỉm cười: "Chỉ là một nô tài, dám để bản vương phi dọn đường cho ngươi sao? Còn dám khoe khoang có cháu với bản vương phi. Hừ! Cũng không xem mình là cái gì, đáng c.h.ế.t!"
Đứa trẻ bị nhéo đến khóc thét, suýt ngất.
Không còn bà lão chăm sóc, đứa trẻ nhanh chóng trở bệnh.
Mẹ của đứa trẻ khóc lóc quỳ ngoài phủ, cầu xin vương phi trả lại con.
Vương phi mời người vào, lạnh lùng nói: "Đứa trẻ là của ngươi, tất nhiên nên trả lại cho ngươi, nhưng đứa trẻ ở trong phủ vương phi đã tốn không ít thời gian và công sức, điều này tính sao đây?"
"Thảo dân bồi thường, thảo dân bồi thường cho vương phi. Gia đình thảo dân mạo hiểm trèo cao muốn bám vào vương phi, là lỗi của thảo dân, thảo dân nhất định bồi thường."
"Lúc đầu đưa nó vào phủ nuôi dưỡng, là hy vọng nó có thể mang lại cho bản vương phi một đứa con trai hoặc con gái. Đáng tiếc, nó vẫn chưa mang lại cho bản vương phi đứa con nào, bản vương phi không nỡ."
"Là nó vô phúc, mệnh không có con cái, làm lỡ vương phi, tất cả là lỗi của thảo dân. Thảo dân cầu ngài rộng lượng, thảo dân sẽ cầu phúc cho ngài, ngài sau này chắc chắn con cháu đầy nhà, nhiều con nhiều phúc."
"Hừ! Mệnh không có con cái sao?"
Vương phi cười như không cười nhìn người phụ nữ, ra hiệu cho nha hoàn mang tới một bát tuyệt tử thang.
"Ngươi uống đi, bản vương phi sẽ tin nó thật sự mệnh không có con cái, nếu không thì là lừa dối bản vương phi, đây là tội khi quân."
Người mẹ sợ hãi mặt trắng bệch, nhưng dưới tiếng khóc của đứa trẻ, như đi vào chỗ c.h.ế.t, quyết định uống hết bát thuốc.
Bà ta run rẩy bước ra khỏi phủ vương phi.
Ba ngày sau, bà ta bán hết nhà cửa và mọi vật có giá trị, gom được hai trăm lượng bạc đưa cho vương phi, mang về đứa trẻ đang hấp hối, từ đó cả gia đình biến mất khỏi kinh thành.
Hai trăm lượng bạc đó vương phi chỉ liếc qua, rồi thưởng cho hạ nhân trong phủ.
Bà ta nghiêm giọng: "Từ nay về sau, ai dám ăn cây táo rào cây sung, đ.á.n.h chủ ý lên bản vương phi, đây chính là kết cục."
Hạ nhân cúi đầu không dám nói gì.
Toàn bộ phủ vương phi yên tĩnh hơn nhiều.
Ta hằng ngày hầu hạ vương phi, chăm sóc Ngọc Nhi.
Ta làm việc rất tận tâm, chẳng mấy chốc đã thay thế vị trí của bà lão, trở thành cánh tay phải của vương phi.
Chẳng bao lâu sau, đến ngày hoàng đế đi săn.
Các vương công đại thần cùng gia quyến đi theo.
Vương phi dẫn ta theo.
Tại trường săn, bà ta nhìn thấy những con ngựa được chải chuốt sạch sẽ, ánh mắt thêm phần xúc động.
Chắc bà ta nhớ lại những ngày cùng Triệu vương phi ngựa trên biên cương, đó là khoảng thời gian hiếm hoi bà ta sống tự do và hoang dại.
Bà ta lên ngựa, thúc ngựa chạy trên đồng cỏ.
Triệu vương cũng hứng thú, cưỡi ngựa đuổi theo.
Hai người đuổi nhau, như một đôi uyên ương tình tứ.
Ta cũng đuổi theo, theo họ càng chạy càng xa.
Khi không còn ai xung quanh, ta lén lấy ra cây cung nhỏ, không chút do dự b.ắ.n ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/an-nhan/chuong-3.html.]
Tuy nhiên, từ rừng cây bên cạnh vang lên vài tiếng động lạ.
Ta nhanh chóng hạ tay, đi về phía đó, liền thấy một cô gái toàn thân đầy m.á.u nằm trong rừng.
Mặt cô ta vàng như giấy, mắt nhắm chặt, trông như không qua khỏi.
Ta do dự.
Cứu?
Hay không cứu?
Việc của mẹ ta khiến ta hiểu ra rằng ân tình không dễ báo đáp.
Nhưng trước khi mẹ ta ra đi, cũng đã nói bên tai ta một câu: "Con ngoan, mẹ đi đây!"
Bà gọi ta là đứa con ngoan.
5
Ta đã cứu cô gái đó.
Nhưng lần này, ta để lại một đường sống.
Ta kéo cô ta đến một nơi kín đáo, băng bó vết thương, để lại thức ăn và nước, cùng một vật làm tin rồi rời đi.
Nếu cô ta là người biết báo đáp, tự nhiên sẽ đến tìm ta.
Nếu cô ta là kẻ vong ân bội nghĩa, thì từ biệt từ đây.
Ta không sợ gặp người tốt, cũng không sợ gặp người xấu.
Ta sợ là kẻ xấu giả làm người tốt để lừa gạt ta.
Giống như vương phi.
Khi ta trở lại doanh trại, nghe tin Triệu vương và vương phi bị ám sát.
Mũi tên của ta đã trúng Triệu vương, suýt chút nữa hắn c.h.ế.t tại chỗ.
Hoàng đế giận dữ, ra lệnh bắt giữ thích khách.
Toàn bộ cuộc săn vì chuyện này mà nhuốm màu u ám.
Trong lều, vương phi khóc không muốn sống.
Mắt bà ta đầy lo lắng và sợ hãi.
Chắc là sợ Triệu vương không tỉnh lại, bà ta không có con trai, lại sợ khi về phủ bị thái phi trách tội.
Thái phi chỉ có một con trai là Triệu vương, luôn rất cưng chiều.
Triệu vương bị thương, vương phi không tránh khỏi chịu khổ.
Bà ta gấp rút muốn tìm ra hung thủ hoặc một kẻ thế mạng dễ khống chế.
Bà ta lần lượt hỏi han, ánh mắt dừng lại trên người ta.
Lúc đó, ta cảm thấy như bị một con sói nhìn chằm chằm.
Bà ta giận dữ quát: "Ngươi vừa rồi đi đâu? Tại sao mãi không thấy trở lại? Nói!"
Ta nhẹ giọng đáp: "Nô tỳ đi theo vương phi và vương gia, nhưng vương phi và vương gia cưỡi ngựa rất giỏi, nô tỳ không theo kịp, lại nóng lòng muốn theo, bị hụt hơi, nên xuống ngựa nghỉ một lát rồi mới về."
"Ai có thể chứng minh?"
"Nô tỳ đi một mình, không ai chứng minh được."
"Tiện tỳ, ngươi dám lừa ta? Có phải ngươi g.i.ế.c vương gia không? Nói!"
Bà ta giơ tay tát ta một cái.
Mặt ta đau rát, lập tức quỳ xuống, mắt đẫm lệ.
"Nô tỳ không biết dùng kiếm, càng không dám làm thích khách."
--------------------------------------------------