Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Hận Anh Yêu Em

Chương 64

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hình Dục đứng nguyên tại chỗ sững sờ mất ba giây, căm hận tát An Dao một cái thật mạnh.

Và cái tát đó khiến An Dao ngã lăn ra nền. Bố mẹ An Dao thét lên rồi chạy lại đỡ con gái dậy.

Hình Dục nắm chặt tay, nghiêm sắc mặt nói: “Tôi cho chị một cái tát không

phải bởi vì tôi cảm thấy tủi nhục, mà vì chị không có tư cách rủa tôi là con hoang. Bố mẹ đẻ của tôi anh dũng hi sinh vì tổ quốc, tôi là con của liệt sĩ, không phải là đứa con hoang như chị nói. Cho dù chị có tức

giận tới đâu, khi nói cũng nên giữ chừng mực. Huống hồ chị không chỉ làm mất mặt mình mà còn khiến bố mẹ chị cũng mất mặt. Xin chị nghe rõ đây,

tôi không có nghĩa vụ phải nuông chiều chị, bình thường tôi nhường nhịn

là vì nghĩ tới anh trai mình. Thật ra mà nói, trên đường đến đây tôi còn lo lắng cho chị, thậm chí còn nghĩ tới việc chị sẽ tấn công tôi, nhưng

không ngờ chị có thể mở miệng nói ra những điều như thế.”

Nói xong, Hình Dục cúi người xin lỗi bố mẹ An Dao, ngay sau đó, cô ra khỏi nhà họ.

“Anh Dương Minh, chúng ta đi thôi.” Hình Dục đóng cửa xe, miễn cưỡng cười.

“Sắc mặt em kém thế?” Đặng Dương Minh vừa khởi động xe vừa hỏi.

Hình Dục chỉ lắc lắc đầu.

Lúc này, An Dao đang xông ra khỏi khu nhà như một kẻ điên, điên cuồng đập

vào thành xe, gào thét: “Mẹ kiếp, cô đừng tỏ ra vô tội trước mặt bố mẹ

tôi, cô là đồ đê tiện giả tạo!”

“Khốn kiếp An Dao! Cô dám mắng cô ấy một câu nữa tôi xem!” Đặng Dương Minh tức giận, đột nhiên mở bật cửa xe ra.

Hình Dục giữ tay anh lại: “Em tát cô ta một cái, cô ta giận cứ để cô ta la hét. Chúng ta đi.”

Đặng Dương Minh nghiến răng, nhẫn nhịn, cuối cùng, anh đạp ga…

Trên đường đi, nhớ lại những lời chửi mắng của An Dao, càng nghĩ càng giận, Đặng Dương Minh đấm mạnh vào vô lăng.

“Một năm nay Hình Khải ném không ít tiền cho nhà vợ, lại còn đổi xe cho bố

cô ta. Hình Khải cảm thấy có lỗi với bố mẹ vợ, nên nhường nhịn hết lần

này tới lần khác, những lúc không nhịn được thì tìm anh uống say một

trận rồi thôi! Mẹ nó chứ! Anh thật không hiểu nổi nha đầu An Dao tại sao không biết thỏa mãn?”

Đặng Dương Minh lại hung hăng đấm mạnh xuống vô lăng.

Ai cũng biết An Dao là người phụ nữ thích hư vinh danh tiếng, mặc dù nói

là thích hư vinh đối với đám con cháu cán bộ cao cấp như họ mà nói chẳng là gì, nhưng ít nhất thì cũng phải giữ lại chút gì đó chứ, đừng cao

ngạo quá!

Đặng Dương Minh còn nhớ rất rõ, có lần, sau khi

uống rượu xong Hình Khải đã nói một câu như thế nào nhỉ? Tình yêu, sớm

đã chết rồi.

Chính vì câu nói này, mà Đặng Dương Minh không cảm thấy

lo lắng cho Hình Khải nữa, dù sao Hình Khải cũng nhìn thấu rồi, một tình yêu không màng danh lợi chỉ có thể nhìn mà không đạt được, người con

gái duy nhất mang lại hạnh phúc cho anh lại không yêu anh, vì vậy đám

người phàm như bọn họ đây không còn hi vọng nữa.

Nói cách khác thì,

chỉ cần An Dao cứ giữ nguyên hiện trạng, không gây sự cãi vã với Hình

Khải, thì Hình Khải sẽ định sống thế này tới hết đời.

Hình Dục im lặng không nói gì, cô nhìn vào gương chiếu hậu, bóng người đang ngồi bệt dưới nền gào thét đập phá xa dần.

Cô nghĩ, phản lại những suy nghĩ ban đầu của mình không chỉ có cô, mà còn

cả An Dao nữa, kỳ vọng quá cao, thất vọng càng lớn. Họ đều là những

người phụ nữ đáng được thông cảm.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...