Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Hận Anh Yêu Em

Chương 65

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tháng 5 năm 2003.

Trung Quốc bị cuốn vào một đại họa chưa từng có:

hội chứng hô hấp cấp tính nặng, hay còn gọi là SARS. Là một bệnh truyền

nhiễm về đường hô hấp do nhiễm virus Corona, người mắc bệnh sẽ có những

triệu chứng như ho khan, sốt, khó thở. Khả năng tử vong cao.

Các

phương tiện thông tin đại chúng ngày nào cũng phát đi phát lại, cập nhật con số tử vong mới nhất, nhưng họ luôn không đưa ra số tử vong thật sự, ví dụ chết một trăm người chỉ công khai mười người. Có điều về điểm này thật khó trách, dù sao cũng không ai muốn nghe thấy sự diệt vong trước

đại nạn lớn.

Nhưng cho dù là thế, thì trong tình trạng đối mặt

với căn bệnh SARS không có thuốc đặc trị này, nhân dân cả nước vẫn thấp

thỏm như không dám nghĩ tới ngày mai. Các trường cho nghỉ học, đường phố vắng tanh vắng ngắt, các phương tiện công cộng trống huơ trống hoác.

Tới khi trong nhà cạn kiệt không còn gì để ăn nữa người ta mới đeo ba

bốn cái khẩu trang đi ra ngoài mua bán, để tránh bị virus lây nhiễm, mỗi khi nghe thấy ai đó ho khan hai tiếng chỉ muốn lập tức nhảy tránh xa họ cả mét.

Và đúng vào lúc “nước sôi lửa bỏng” thế này, Hình Khải lại bị cảm nặng.

Hình Phục Quốc cũng được coi là một người của công chúng, nhận được mệnh

lệnh nghiêm khắc của cấp trên: Nghiêm cấm ông về nhà thăm con trai. Hình Phục Quốc vì chuyện này mà buồn bã lo lắng tới bạc cả đầu, năm lần bảy

lượt đích thân gọi điện thoại tới tổ chức y học nghiên cứu về bệnh

“SARS” cầu cứu. Song, trước khi xác định được Hình Khải có mắc SARS

không, Hình Khải vẫn bị cách li để điều trị.

Có điều, khu vực cách li vẫn coi là có tình người, chỉ là “giam” Hình Khải ở trong nhà trị bệnh, nói thẳng ra, thì tất cả đều phải trông chờ vào bàn tay của tạo hóa.

***

Mấy ngày liền, Hình Khải nằm trên giường, xung quanh đặc quánh mùi của

thuốc khử trùng, anh nghĩ, nếu như anh chết, thì chắc chắn là do những

kẻ kia đã coi anh là chuột bạch để làm thí nghiệm hại chết.

Hai tháng trước, An Dao lẳng lặng quay về nhà. Hình Khải không nói gì, phải đối xử với cô như thế nào thì vẫn đối như thế.

Từ sau khi An Dao quay lại nhà chồng, có vẻ ngoan hơn một chút, cố gắng

tránh những cuộc cãi vã vô lý, nhưng quan hệ giữa họ rõ ràng đã xa cách

hơn trước kia rất nhiều. Cứ thế, cuộc sống của họ bình lặng trôi qua

thêm hai tháng nữa, sau khi cân nhắc lợi hại xong, An Dao quyết định có

thai để níu kéo chồng. Nhưng kế hoạch của cô thất bại, Hình Khải luôn

tìm ra đủ mọi lý do để tránh làm chuyện ấy. Cho tới khi đại dịch SARS ập đến, Hình Khải bị cảm nặng, khi ngay bản thân Hình Khải cũng cảm thấy

khủng hoảng, anh đã lệnh cho An Dao lập tức quay về nhà mẹ đẻ ở một thời gian. An Dao, gần như không do dự, lập tức rời khỏi Hình Khải.

Có lẽ An Dao thật sự muốn đi, vì một người đàn ông chưa bao giờ yêu mình, cho dù cô có mạo hiểm tính mạng vì anh, thì cũng chỉ trở thành một con ma

chết oan mà thôi.

Quay về hiện tại, trong phòng ngủ…

“Dậy ăn cháo đi” Hình Dục đặt bát cháo xuống, ngồi xuống cạnh giường đỡ vai

Hình Khải dậy, khẽ nói: “Anh đừng làm như mình mắc bệnh vô phương cứu

chữa nữa thế được không? Chỉ là bị cảm nhẹ thôi mà.”

Hình Khải chỉ là không thể chịu đựng được mùi thuốc khử trùng nhức mũi đó, có lẽ ai ngửi nhiều rồi cũng hoa mắt chóng mặt, anh lười biếng ngồi dựa vào Hình Dục: “Em nói xem người như anh có phải rất vô xỉ không? Vợ đi rồi mà lại

thấy rất thoải mái, còn nếu em bỏ mặc anh anh lại thấy mất thăng bằng.”

Hình Dục cố gắng nhìn Hình Khải nở một nụ cười nhẹ nhàng, cô múc một thìa

cháo đưa lên đút cho Hình Khải: “Em đang học làm hộ lý, lần này, đã được thực hành trong thực tế rồi.”

“Trường em không trưng dụng sinh viên

đưa vào bệnh viện giúp đỡ các bác sĩ sao? Nghe nói các bệnh viện lớn đều ra chỉ thị nghiêm ngặt, bác sĩ, y tá không được nghỉ phép trong thời

gian bệnh SARS hoành hành, ai ham sống thì đóng gói hành lý cuốn xéo về

nhà luôn.”

“Có trưng dụng, tự nguyện đăng ký, em không đăng ký.”

“Anh cứ tưởng em học y là vì muốn chữa bệnh cứu người. trở thành Bethune (1) của thời đại mới. Xì…”

Hình Dục chỉ cười không đáp, đút cho anh ăn từng muỗng cháo một.

Có điều Hình Khải không biết, để được bước chân vào khu vực cách ly, phải

ký vào giấy hoàn toàn chịu trách nhiệm về sự sống chết của mình, cô đã

ký rồi, bây giờ cô là người liên lạc duy nhất của Hình Phục Quốc và Hình Khải.

Ăn cháo xong, uống hết thuốc, Hình Dục đo nhiệt độ cho Hình Khải theo đúng nguyên tắc, vẫn là 38°.

Hình Dục vô thức đứng quay lưng lại với Hình Khải, mím chặt môi, cổ họng nghẹn ngào, cố gắng giữ cho trái tim được bình tĩnh.

“Thế nào? Nhiệt độ vẫn chưa hạ à?”

“Chưa, gần hạ về mức bình thường rồi.” Hình Dục nhìn anh cười, thuận tay đặt chiếc nhiệt kế ra xa.

“Em ra ngoài đi thì hơn, anh thừa nhận là không muốn xa em, nhưng anh cũng

không muốn kéo em cùng chết.” Hình Khải bất lực than, Hình Dục luôn tươi cười vui vẻ trước mặt anh, sao anh lại không biết chứ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Hận Anh Yêu Em
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...