Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Hận Anh Yêu Em

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hình Khải đi một thời gian, dù bận dù mệt tới đâu, mỗi tối anh cũng đều

gọi điện cho Hình Dục báo bình an. Đương nhiên, đó chỉ là cái mũ anh

dùng để che giấu tâm trạng, anh muốn nghe giọng của Hình Dục, nghe tiếng cười của cô, tiếng cười khỏe mạnh.

Một năm nay anh thường xuyên gặp

ác mộng, tỉnh dậy toàn thân ướt thẫm mồ hôi. Thực ra anh không phải là

một người dễ nằm mơ, mọi người thường nói, người dễ nằm mơ lạc quan vô

cùng, có khả năng tưởng tượng phong phú. Nhưng, giấc mơ của anh ngoài

cái chết ra thì là máu tươi, hoặc là một màu đen kịt, chẳng phải là một

giấc mơ đáng để ghi nhớ.

Bây giờ, anh đã quen với việc có một cốc

nước trắng ở tủ đầu giường, bên cạnh cốc nước là mấy viên thuốc an thần, nếu hôm sau có việc phải làm, anh chỉ còn cách là uống thuốc, ép mình

phải ngủ.

Nếu không có việc, anh cũng không ngủ nữa, đi ra ngoài ban

công đứng hóng gió, pha cốc trà, châm điếu thuốc, nhớ lại từng chút từng chút ký ức giữa anh và Hình Dục. Anh lúc thì cười, lúc lại u buồn,

giống như một ông già sống dựa vào hồi ức vậy, ngồi trên ghế bố, ảo

tưởng về một tương lai không có thật.

Không phải anh không muốn cố gắng, chỉ là bởi vì, nếu Hình Dục rời khỏi thế giới này trước, tất cả sẽ vỡ tan như bong bóng.

Anh hi vọng biết bao được quay trở lại căn nhà ấm áp của họ, ăn bát mì do Hình Dục nấu.

Nhưng Hình Dục không cho phép anh hủy hoại tiền đồ, vì vậy anh sẽ thuyết phục mình, nếu đấy là tâm nguyện của cô ấy, anh sẽ cố gắng để thực hiện.

Giờ cuối cùng anh đã hiểu được lòng bố, sau khi mẹ qua đời, nguyên nhân

chính khiến bố thà một mình nuôi anh khôn lớn chứ nhất định không lấy

người khác.

Mặc dù anh căn bản không có nhiều ấn tượng đối với mẹ,

nhưng anh có thể khẳng định, mẹ và Hình Dục cùng là một kiểu phụ nữ,

lặng lẽ, dịu dàng, hiền thục.

Họ biết cách lượng sức mình

để hành động, biết rằng thứ mà người đàn ông thiếu nhất chính là sự quan tâm, vì vậy họ không bao giờ cằn nhằn, không đòi hỏi, cam tâm tình

nguyện bù đắp cho thiếu khuyết của tâm hồn người đàn ông, dùng đủ mọi

cách mà họ cho là đúng đắp đầy mảnh đất yếu ớt đó.

Thường thì kiểu

phụ nữ này không đủ yêu kiều mê hoặc, càng không thích trang điểm, nhưng có thể khiến trái tim người đàn ông dính chặt lấy họ như bị nam châm

hút.

Mỗi lần nghĩ tới đây, Hình Khải đều không kìm được nhếch môi

cười, chầm chậm nhìn về hướng tổ quốc… Tiểu Dục, em đã nói rằng, đợi anh khải hoàn, nói được làm được.

***

Trung Quốc.

Hình Dục vẫn bận rộn như mọi ngày, thỉnh thoảng cô cũng không biết mình đang bận gì nữa, có thể chỉ là bận ngủ, bận tỉnh dậy, bận đi làm, bận về nhà, bận chờ

đợi, đợi mỗi cuộc điện thoại Hình Khải gọi về.

Tám giờ tối hàng ngày, Hình Khải sẽ đúng giờ gọi về nhà, nếu cô phải làm thêm về muộn, anh sẽ gọi thẳng tới phòng cấp cứu.

Nhưng hôm nay rất đặc biệt, phòng cấp cứu đón một người công nhân thi công bị ngã, cô chẳng còn tâm trạng đâu mà chờ điện thoại của Hình Khải, bận

rộn tới tận ba giờ sáng mới xong việc.

Cô tắm rửa xong, ngồi trước

bàn làm việc chải đầu, nhìn vào đồng hồ báo thức trên bàn… mặc dù cảm

thấy mệt mỏi, nhưng cô không buồn ngủ chút nào, xem ra tối nay sẽ mất

ngủ rồi, thế là Hình Dục mở máy tính đọc tài liệu.

Cô do dự một lát,

rồi đăng nhập vào QQ, đây là công cụ chat mà Hình Khải cài cho cô, có

thể để trạng thái ẩn có thể để trạng thái hiện chứng tỏ mình đang

online, vì vậy, cô chọn cách đăng nhập ẩn.

Cô không ngờ là, số QQ của Hình Khải lại đang sáng, và đang gửi tin nhắn cho cô.

Thế là, cô mở khung cửa sổ chat, nhìn thấy một loạt những dòng tin offline như đang tự nói với chính mình của Hình Khải.

Hình Khải: “Anh biết em ngủ rồi, không cần quan tâm tới anh, anh chẳng có việc gì làm nên ngồi nói vu vơ thôi”

Hình Khải: “Nhưng, hôm nay không nghe thấy giọng em, có lẽ vì đã quen rồi, nên nhất thời chưa thể thích ứng.”

Hình Khải: “Di động sao không mở máy? Chưa xong việc à?”

Hình Khải: “Phải rồi, vừa rồi anh mơ thấy em bị một con sư tử lớn cắp đi

mất, khi ấy anh sợ quá, ra sức chạy đuổi theo, nhưng không sao đuổi được con sư tử đáng chết ấy. Nhưng sau đó em có đoán được chuyện gì xảy ra

không? Em đã tay không giết được con sư tử đó, lại còn hỏi anh là có

muốn ăn thịt sư tử nướng không. Trời ơi, em nói xem sao trong mơ em lại

giỏi như thế, thì anh còn phải lo lắng gì nữa, đúng không?”

Hình Khải: “Gì nhỉ, tối nay anh ăn cơm với rau cải xào cay, chắc là cay quá, cho nên nửa đêm dậy tìm nước uống, tiện thể nhắn tin cho em, cũng không có việc gì đặc biệt cả…”

Hình Khải: “Tiểu Dục, anh thật sự chẳng có việc gì đâu, em đừng nghĩ lung tung, anh chỉ là… nhớ em thôi”

Hình Khải: “Trời ơi buồn ngủ rồi, anh đi ngủ đây, em cũng ngủ sớm đi. Nếu

như em cũng mơ thấy con sư tử, đừng sợ, anh vỗ ngực nói với em rằng, em

tuyệt đối có thể đánh được nó! Ha ha, ngày mai gặp nhé.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Hận Anh Yêu Em
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...