Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Mãi Là Đường Về Của Em

Chương 169

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kỳ nghỉ hè sau kỳ thi tuyển sinh đại học kéo dài ba tháng.

Trước khi có kết quả kỳ thi tuyển sinh đại học, truyện tranh "Kho lưu trữ tâm lý" của Đường Uyển đã gần hoàn thành, phong cách vẽ tinh tế đã thu hút hơn 100.000 người hâm mộ.

Đồng thời, cô cũng đạt được một số danh tiếng trên mạng

Ngày càng có nhiều người tìm đến cô để hẹn gặp.

Từ việc thiết kế LOGO của công ty lúc đầu cho đến vẽ một số bức chân dung, cô đều xử lý một cách dễ dàng và dần dần tích lũy được một số khách hàng cũ.

Tuy nhiên, trong thời gian học, cô chỉ nhận một số đơn đặt hàng tương đối đơn giản và cơ bản có thể hoàn thành bức vẽ trong vòng hai giờ.

Giờ có thời gian, cô bắt đầu nhận một số đơn hàng lớn.

Đơn hàng lớn đầu tiên là vẽ poster minh họa cho một cuốn tiểu thuyết cổ tích, đòi hỏi sự độc đáo.

Người yêu cầu bản thảo là một người hâm mộ cuốn tiểu thuyết đó, vì vậy anh ta không thiếu tiền.

Theo độ khó của sản xuất, Đường Uyển báo giá xong.

Bên kia thực sự nói rằng nó rất rẻ, và những họa sĩ khác phải đòi giá gấp hai ba lần cô

Chà, có vẻ như cô đã đánh giá thấp các điều kiện thị trường hiện tại.

Theo yêu cầu của người đó, Đường Uyển đã dành hai ngày để vẽ bản thảo, sau khi hai người thảo luận, họ đã sửa đổi một số chi tiết đơn giản.

Từ bản nháp đến bản nháp dòng, đến màu cuối cùng, cộng với giao tiếp với khách hàng, cô mất tổng cộng một tuần.

Người thuê rất hài lòng với bức ảnh cuối cùng đầy đã thanh toán đầy đủ số tiền một cách gọn gàng.

Giao dịch giữa hai bên đã hoàn tất.

Vào thời điểm đó, Đường Uyển không ngờ rằng vẽ tranh minh hoạ sẽ trở nên phổ biến.

Người hâm mộ đã gửi áp phích minh họa dưới dạng hình ảnh quảng cáo tới nhóm bạn bè đọc sách và các nền tảng xã hội khác nhau.

Tác giả của cuốn tiểu thuyết sau khi xem nó rất thích nó, vì vậy anh ta đã bỏ tiền ra để mua bản quyền bức tranh đó từ những người hâm mộ, và muốn sử dụng nó như một bức tranh ở trang trong khi cuốn sách được xuất bản.

Tác giả cũng đã tiếp cận Đường Uyển thông qua người hâm mộ và hỏi liệu cô có thể vẽ thêm hai bức tranh về các nhân vật trong cốt truyện hay không.

Trong thời gian này hai người đều bận rộn, Từ Thiệu Châu cũng đang hoàn thành cuốn truyện mà anh đang viết dở.

Cuối tháng 7 kết quả kỳ thi tuyển sinh đại học được công bố.

Thời điểm hệ thống kiểm tra điểm được mở, học sinh và phụ huynh cầm điện thoại hay ngồi trước máy tính vô cùng hồi hộp.

Sáng hôm đó, Đường Uyển bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập.

Còn chưa mở mắt ra, cô theo bản năng vươn tay về phía tủ đầu giường bên cạnh, mò mẫm một hồi mới lấy được điện thoại di động, sau đó hé mắt nhìn ID người gọi, Đường Uyển dụi mắt ngồi dậy trên giường, chiếc chăn mỏng mà cô đang đắp trượt lên đùi cô.

Cô chống người lên giường bằng một tay, cúi xuống bơ phờ, tóc xõa xuống má.

"Giai giai..."

" Uyển chuyển! Ahhh, tớ muốn chia sẻ một tin tốt với cậu!" Giọng nói bên ngoài hơi lớn, và giọng nói tràn đầy năng lượng của Cố Giai Giai dường như xuyên thủng màng nhĩ của cô.

Đường Uyển vội vàng di chuyển điện thoại ra khỏi tai cô, vặn nhỏ âm lượng rồi liếc nhìn chàng trai đang ngủ say bên cạnh mình

Từ Thiệu Châu bị tiếng động lớn vừa rồi quấy rầy, anh hơi nhíu mày, đã ở trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Đây là phòng của anh ấy.

Tối hôm qua cô cầm máy tính bảng đến đây, thức khuya làm việc với anh rồi ngủ quên lúc nào không biết, anh ngủ lúc mấy giờ cô cũng không biết.

" Uyển Uyển?"

Đường Uyển tỉnh lại, đặt điện thoại lại bên tai, nhẹ nhàng nói: "Ừm, nói cho tớ biết đi"

"Đoán xem tớ được bao nhiêu điểm trong kỳ thi tuyển sinh đại học?" Cố Giai Giai hỏi xong, k thể chờ đợi để nói với cô ấy nói luôn: "Tớ được 26.4điểm!"

Đường Uyển sửng sốt.

Cô chợt nhớ ra hôm nay là ngày tra kết quả thi đại học, vì bận quá nên quên mất.

Đường Uyển mỉm cười, chân thành chúc phúc cho cô, "Giai Giai, chúc mừng."

Đang thấp giọng nói chuyện với Cố Giai Giai, Đường Uyển vén chăn muốn xuống giường.

Cô muốn đến phòng khách để không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Từ Thiệu Châu

Chỉ là cô vừa động một chân, liền có một vòng tay ôm lấy eo.

Anh không biết từ lúc nào đã nghiêng người, giống như một con mèo lớn nhớp nháp, hai tay ôm lấy eo cô miễn cưỡng mở đôi mắt đẹp ra, tựa đầu vào lòng cô, vô cùng bá đạo không muốn buông cô ra.

Đường Uyển hơi sửng sốt, sau đó mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của anh

Từ Thiệu Châu thoải mái nhắm mắt lại.

Cuộc gọi vẫn đang diễn ra.

Cố Giai Giai hỏi cô có phải đang kiểm tra điểm của mình không.

Đường Uyển thanh âm trầm thấp: "Không có, tớ vừa mới ngủ dậy."

“ Vậy xem xong nhớ chia sẻ với tớ, tớ thật sự rất tò mò về điểm của cậu và Từ Thiệu Châu.",

“ Cậu biết năm nay thủ khoa tỉnh là ai không?" Cố Giai Giai ngữ khí kích động, hiển nhiên cô ấy đã biết trước nhưng vẫn cố giữ bí mật.

Đường Uyển nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Anh họ của cậu.”

“Làm sao cậu biết?”

“Đoán ra.”

“Vậy là cậu đoán đúng rồi, anh ấy thi được 29.8 điểm!..."

Sau khi cuộc điện thoại kết thúc, Đường Uyển hoàn toàn tỉnh táo.

Lúc đó đã hơn chín giờ.

Cô nghiêng người về phía chàng trai đang gối đầu trên đùi mình, thong thả đánh thức cậu dậy: “A Châu, dậy ăn sáng đi.”

“Không,”anh thì thầm bằng giọng khàn khàn, có chút cố chấp.

Cô đưa tay ra kéo tai anh.

Hai giây sau, anh giơ tay nắm lấy cổ tay cô.

Từ Thiệu Châu khẽ cau mày, không hài lòng lắc đầu, đưa tay đang ôm eo cô đặt lên vai, nhẹ nhàng đẩy cô ngã nằm xuống giường, sau đó giơ một chân đè lên hai chân cô, những ngón tay thon dài luồn vào trong ngón tay cô, dính chặt cô.

" Uyển Uyển, ngủ với anh một lát..." Người đêm qua thức đến bốn giờ tối tựa đầu vào vai cô, làm nũng....

Cô hơi đỏ mặt.

Nhìn trần nhà chớp chớp mắt, cô dùng chút tập trung để chống lại sự điệu đà của anh, lấy giọng thương lượng nói: “Ăn sáng xong chúng ta ngủ tiếp nhé?”

“ Không.”

Từ Thiệu Châu nhắm mắt lại trong lòng phản đối một cách yếu ớt.

Đường Uyển thở dài.

Anh không những bị mất ngủ, mà còn khó ngủ dậy nữa.

Có vẻ như vẫn còn một mẹo để đánh thức anh.

Đường Uyển li3m môi và quay sang hôn anh.

Măm phút sau.

Một người nào đó không chỉ sảng khoái về mặt tinh thần, mà còn ở một nơi khác.

Đốt lửa xong, Đường Uyển xoay người xuống giường, che mặt trốn vào phòng tắm.

Sau khi rửa mặt sạch sẽ, ăn sáng đơn giản, hai người bắt đầu đăng nhập vào hệ thống tính điểm thi đại học.

Đường Uyển hơi lo lắng, mắt dán vào màn hình máy tính.

Khi anh ấy nhấp vào "Xác nhận", giao diện thay đổi nhanh chóng, hiển thị thông tin ứng viên và kết quả thi tuyển sinh đại học của anh ấy.

28.5 điểm nhìn thấy điểm số này, Từ Thiệu Châu thở phào nhẹ nhõm, những ngón tay cầm con chuột của anh buông lỏng một chút.

Đường Uyển vui vẻ ôm lấy anh, “A Châu, anh thật lợi hại!”

Từ Thiệu Châu khóe miệng nhếch lên.

Bước tiếp theo là điểm Đường Uyển

29.4 điểm.

Cao hơn cô mong đợi.

Hai ngày sau khi có kết quả, đã đến lúc sửa lại nguyện vọng.

Từ Thiệu Châu ban đầu muốn đăng ký vào Khoa tiếng Văn của Đại học Nam Kinh nhưng sau đó phát hiện ra rằng chuyên ngành này không nhận sinh viên học tự nhiên.

Điều này hơi xấu hổ!.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 169
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...