Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Xã Già Nhà Em

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh căn bản vì yêu tinh không tồn tại cùng tình yêu chỉ có trong truyền

thuyết nên mới có thể nói chuyện phiếm với em, cũng không chịu nói ra

một câu sáng tỏ chuyện cảm tình lúc này của anh và em… Chuyện vốn khôi

hài lại càng làm tâm tình em trầm xuống.

Nấu cơm thật ra cũng

không khó, nhưng mà làm ra bữa cơm ngon miệng mới thực sự khó. Em theo

đầu bếp trong phòng bếp chuyển động mấy ngày, cũng thử làm mấy món ăn,

không phải cái này thừa chính là cái kia thiếu, hương vị luôn không quá

ngon, chỉ có thể miễn cưỡng ăn. Anh xã mỗi lần thực nể tình ăn hết sạch.

“Anh không chê khó ăn sao?” Em vô cùng chân thành nhìn anh.

“Trước kia ở bộ đội, cái gì khổ còn chưa nếm qua.” Anh lơ đễnh. Xem ra người vợ như em thật sự không quá đủ tư cách.

“Em muốn đi học đầu bếp.” Dù sao ở nhà cũng không có chuyện gì, so với việc mỗi ngày miên man suy nghĩ chẳng bằng để mình làm chuyện gì đó. Thời

gian trước Đại Thiến còn nhắc tới chuyện này… Nó cùng em giống nhau ở

chỗ từ nhỏ không biết nấu ăn là gì, sau khi kết hôn lại nguyện ý vì một

người đàn ông mà chịu mùi khói bếp.

“Tùy em đi…” Anh vuốt vuốt vài sợi tóc của em, đổi quần áo rồi đi làm.

Em gọi điện thoại cho Đại Thiến thương lượng chuyện học bếp núc, kết quả

Tiểu Nhan cũng cùng nhau đến góp vui, la hét muốn học bánh kem. Hẹn thời gian cùng đi vào trung tâm, nhìn thời khóa biểu một chút, ba đồ lười

chúng em vô cùng ăn ý mà chọn học buổi chiều. Buổi sáng không dậy được,

buổi tối cùng ông xã, chỉ có thời gian buổi chiều.

Chương trình

học ba ngày sau mới bắt đầu, chúng em báo danh trước, sau đó nhàn nhã đi dạo phố. Trang phục mùa đông dần được đưa ra thị trường, người xem hoa

cả mắt, em không có hứng thú mua, nhưng thật ra lại rất quan tâm tới

trang phục mùa xuân cùng mùa hè. Hai đứa kia đều thắng lợi trở về, em

chỉ mua cho mình một thân nội y, mua cho anh xã một chiếc áo len, vô

cùng có khuynh hướng cảm xúc.

Kết quả khi anh xã mặc trên người, y như khoác mai rùa…. Quá nhỏ.

“Ách… Không phải một mét tám sao?” Em thật buồn bực!

“Một mét tám tám!” Anh xã trả lời làm em nghĩ đến một chuyện cười. Kết quả

em còn chưa nói ra, anh xã cũng cười, chắc anh cũng nghĩ đến.

Chê cười là như vậy, một ông nói lắp đi xem mặt, cô nương hỏi hắn anh rất cao sao?

“Một thước tám a tám….” Lắp bắp?

“Gạt người đi? Em nhìn anh nhiều nhất cũng chỉ một thước tám.” Cô nương kia thực khinh thường, anh ta nói lắp, còn lừa dối mình.

“Anh không lừa em, anh chính là một thước tám a tám…”

Cô nương kia hừ một tiếng đi rồi, tiểu tử rơi lệ đầy mặt, tôi nói lắp a!

Ngày hôm sau anh xã cùng em trở lại quầy chuyên doanh kia thay đổi bộ khác

lớn hơn, mặc trên người quả nhiên rất hợp, rất đẹp trai, ngay cả mấy em

bán hàng đều nhìn chằm chằm. Em liền buồn bực, khi nào thì người mắt một mí cũng nổi tiếng như vậy? Chẳng lẽ em không theo kịp thời đại, bị out?

Dù sao anh xã lười đi công ty, hai người dùng cả một ngày đi dạo phố, lần

này chúng mình hoàn toàn thắng lợi trở về, cả nhà cha mẹ chồng lần nhà

mẹ đẻ đều được mua quần áo cho. Đương nhiên, đa số quần áo vẫn là mua

cho em. Này xem như là dùng tiền tài bồi thường sao? Quên đi quên đi…

Thật sự không muốn so đo.

Kỳ thật, nếu như em cái gì cũng không

phát hiện thì tốt quá. Nếu em không biết gì cả, như vậy anh xã trên cơ

bản coi như một người chồng hoàn mỹ.

Đầu bếp trong lớp đại đa số

đều là cô dâu mới như chúng ta, còn có một ít cô, bác, dì, còn có một

ít… đàn ông trung niên. Em thực sự hâm mộ các bà vợ của bọn họ.

Chúng em học bắt đầu học từ chấp đao thủ thế. Về nhà em cầm dao bắt đầu luyện tập, anh xã chau mày, sáng hôm sau nhìn thấy em vung dao như tẩu hỏa

nhập ma, quyết không cho em đi học.

“Không được, em lớn như vậy

còn chưa từng kiên trì một chuyện gì, chuyện này nhất định em phải tiếp

tục kiên trì!” Em vung dao nói với anh xã, không ngờ bị mẹ chồng lãnh

nghiêm mặt thấy được, em cả kinh, con dao thẳng tắp rơi xuống ngón chân em.

“A….!!!”…. Tiếng hét chói tai của em…. Thật sự rất lợi hại.

Anh xã không nói hai lời, lập tức ôm em chạy ra ngoài, mãi cho đến khi ngồi vào trong xe, lúc anh xã khỏi động xe em mới có chút bồn chồn, vì cái

gì chân của em còn không có đổ máu? Anh xã chỉ lo lái xe, căn bản không

có chú ý tới, gân xanh trên trán anh đều hằn rõ cả lên.

“Ông xã….” Em khiếp khiếp sợ sợ lắc tay anh.

“Ngoan, nhịn một chút, lập tức đến bệnh viện.” Mắt anh xã vẫn dán lên đường

đằng trước, vươn tay vuốt tóc em. Nhìn anh như vậy, nước mắt em không hề báo động trước ầng ậng lên, lộp bộp rơi xuống đùi. Có thể là dùng kính

xe nhìn thấy em khóc, tốc độ xe lại nhanh hơn.

“Dừng xe!” Em hét

chói tai. Anh không rõ nên phanh gấp lại, em mạnh mẽ bổ nhào vào người

anh gào khóc, đem tất cả ủy khuất cùng khổ sở phát tiết lên anh. Anh

không nói gì cả, chỉ ôm em.

“Em nên làm cái gì bây giờ? Anh bảo

em làm sao bây giờ?” Em khổ sở cắn quần áo anh. Trên người anh mặc chiếc áo len mà em vừa mua tặng anh. Em không thể không tưởng tượng , có thể

có người đàn bà nào cởi bộ quần áo này không? Anh tại thời điểm đó có

từng nghĩ đến em?

Anh vẫn là không có nói cái gì. Đã quên nói,

chân của em không có chuyện gì, lúc ấy là sống dao nện lên chân em, vì

em hồng phúc tề thiên, tránh thoát khó khăn.

Em cũng không biết

mình là thật muốn học nấu ăn hay là giận dỗi với anh xã, trải qua trò

khôi hài buổi sáng, buổi chiều em như trước điên nhi điên nhi lái Tiểu

Bạch của em đi lớp nấu ăn báo danh.

Làm cho em ngoài ý muốn chính là, lớp học nấu ăn ngoại trừ Tiểu Nhan cùng Đại Thiến còn gặp thêm một

người quen? Mọi người thử đoán đoán xem là ai? Dĩ nhiên là anh rể tao

nhã nho nhã nhà em! Có ai tưởng tượng được một người khiêm tốn cầm dao

cắt củ cải như thế nào không? Toàn bộ lớp như bị sét đánh. Biết anh rể

là giảng viên đại học em tức thì bị sét đánh trúng nửa ngày không nói

được câu nào.

Đôi mắt hạnh của em trừng thật to, thật to.

“Anh, anh rể!”

“Bảo bối, em cũng đến học nấu ăn?” Anh rể cũng là vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Dạ! Còn có, anh rể, anh… Khụ khụ, có thể không kêu tên của em, cũng đừng

kêu.” Đúng, em thừa nhận, tên của em là Bảo Bối [~.~], em còn có một cái họ đặc biệt ác tục, cả họ lẫn tên kêu là Kim Bảo Bối. Giống hệt với chỗ nuôi dạy trẻ quốc tế. Em cảm thấy là bọn họ sao chép em, tuy rằng tuổi người ta hơn em. Này cũng là nguyên nhân trước khi kết hôn anh xã không thích gọi tên em, rõ ràng hai người còn chưa quá quen thuộc, một ngụm

một cái Bảo Bối, cũng quá buồn nôn. Cho dù có lúc anh gọi cả họ lẫn tên

em, em đều có thể nhìn đến vẻ mặt rối rắm của anh. Một thiết cốt anh hán một thước tám tám chỉ bởi vì tên của em, thật sự là thời gian rối rắm

rất lâu.

Nhưng mà ta còn có một chút may mắn, em gái em kêu Kim

Bảo Bảo, em trai em kêu Kim Bối Bối…. Mấy cái tên đều do mẹ mẹ đặt, ba

ba em thời trẻ cả năm trời không về nhà, đương nhiên đặt tên con không

có phần của ba ba. Em nhớ rõ ba ba gọi tên chúng em cũng rất rối rắm.

Chỉ có mẹ em một ngụm một cái kêu Bảo Bối vô cùng thân thiết.

“À…” Anh rể vẻ mặt đồng tình nhìn em. Em còn nhớ rõ ngày đón ba mẹ chồng từ

nhà anh chị về, anh rể cùng chị chồng lúc gọi tên em cũng xấu hổ. Cuối

cùng em mỉm cười nói:

“Tiểu Kim, mọi người gọi em là Tiểu Kim là tốt rồi!”

Nhưng thật ra hai đứa cháu trai, luôn miệng gọi mợ Bảo bối nhi, kêu đặc biệt ngọt ngào.

“Anh rể, anh thật đúng là… là người chồng tốt.”

Hiền thê lương mẫu thiếu chút nữa thốt ra, em phỏng chừng đến lúc đó con dao trong tay anh rể sẽ không chặt cây củ cải mà là chặt em.

“Chị em thầm oán ăn đồ ăn bên ngoài mệt mỏi , khả năng nấu ăn của anh cũng thực bình thường. anh ở trường học gần nhất cũng không có tiết, cứ tới đây

một đoạn thời gian.” Anh rể cười đến thực ngại ngùng.

“Dạ, chờ sang năm mới chúng ta luận bàn luận bàn.” Hai người cùng nhau học, có thêm nhiều động lực hơn.

Kết quả anh rể đi được một tuần, bởi vì chương trình học ở trường có vẻ

nặng nên không đến được, chỉ còn lại có một mình em. Đại Thiến cùng ông

xã nó chạy đến Nhật Bản tắm suối nước nóng rồi, Tiểu Nhan tiếp tục cuộc

sống ca múa mừng cảnh thái bình. Nó căn bản không để tâm chuyện này lắm. Em học từ dùng dao đến cắt củ cải đến phối hợp thức ăn, từng chút một

học tập.

Mùa đông hình như là mùa làm ăn thịnh vượng của công ty

anh xã, anh cũng rất ít về nhà, về nhà rồi chúng mình nói chuyện phiếm

cũng không nhiều, thường thường anh vừa đặt mình xuống giường liền ngủ.

Ngẫu nhiên muốn cùng anh hai ngày, bị anh một câu:

”Đừng náo loạn, ngủ.”

Cõi lòng lạnh thấu.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Xã Già Nhà Em
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...