Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Xã Già Nhà Em

Chương 36

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mẹ mẹ nhìn em, nhìn

nhìn lại Trần Tư Nam, cuối cùng nhìn Durex, mẹ dường như không hiểu được chúng em một người lớn, một đứa bé cùng một con chó đến tột cùng hội

bởi vì nguyên nhân nào mà giận dỗi ầm ĩ đến độ đánh nhau

“Bà ngoại, có người khi dễ mẹ!” Trần Tư Nam hai mắt rưng rưng, ủy khuất vô cùng.

“Ai?!” Mẹ mẹ còn chưa kịp phản ứng, lão ba đã trước phát hỏa .

“Đã bị con giáo huấn.” Bối Bối vô tình phất tay, ngồi vào sô pha nhìn chăm chú vào bàn tay phải đánh phụ nữ sững sờ không lên tiếng. Chúng em hai

người mộtc hó sắp xếp sắp xếp ngồi xuống, lần lượt từng cái để cho mẹ mẹ lau rửa vết thương, em mới chậm rãi từ từ đem ngọn nguồn kể lại.

“Con lần đầu tiên gặp được người vô lý như vậy, bả không nói hai lời liền

cởi giày cao gót gõ vào ót con!” Em vô cùng ủy khuất, lúc ấy em cảm thấy bà ấy sẽ cãi lại , kết quả người ta trực tiếp bắt đầu. Em mạc danh kỳ

diệu nhìn bả cởi giày cao gót, thừa dịp em bồn chồn bay thẳng đến đầu

của em đập vào.

Tội nghiệp em, lúc ấy còn nghĩ, bà Ngực Bự này

thật thức thời, nhìn đến chúng em là ba người liền chuẩn bị chạy trốn,

chạy trốn còn không quên cởi giày cao gót. Kết quả người ta không phải

chạy trốn, là “ Công dục thiện kì sự, tất tiên lợi kì khí”!

“Đứa con ngu ngốc này!” Mẹ mẹ dở khóc dở cười.

“Người đàn bà đó là con nhà ai?” Lão ba bao che khuyết điểm, vẫn đang nghĩ làm sao để báo thù.

“Quên đi quên đi, dù sao cô ta cũng không thơm tho gì. Cú đấm của Bối Bối

hoàn toàn đều là di truyền của ông. Ông cũng không nghĩ lại sức lực của

nó.” Mẹ mẹ xử lý tốt miệng vết thương của chúng em, đi rửa tay, sau đó

mang mâm đựng trái cây đặt ở trên bàn, lần lượt từng cái đút cho ba

người bị thương chúng em, tỏ vẻ trấn an.

Durex nhà của em hôm nay chịu kích thích quá lớn, thế nhưng lại thật sự nuốt vào trái thanh long mà nó luôn khinh thường.

Ba ba tức giận vào trong phòng khách đi tới đi lui, chuyển vài vòng sau

quay lại nhìn mặt của em sau đó lại tức giận tận trời, tiếp tục xoay

quanh vòng, như thế tuần hoàn đi lai. Mẹ mẹ không cho em soi gương, em

hoài nghi em đã bị giày cao gót đập thành đầu heo. Cuối cùng mẹ mẹ chẳng những khuyên phục ba ba tiêu bớt giận, còn vô cùng hảo tâm phân phó

cảnh vệ viên của ba ba đi nhìn nhìn địa điểm phát sinh chuyện, sợ cái bà Ngực Bự bị đệ đệ đánh cho te tua, xảy ra chuyện gì.

Ngày hôm sau buổi tối, Anh xã hấp tấp mang theo hơi thở Nam Phi trở về, nhìn em

thật lâu không nói gì. Em nhìn thấy bờ môi của anh đang run rẩy, sắc mặt vốn có màu tiểu mạch trở nên có chút tái nhợt, lông mày đen dày gắt gao rối rắm nhíu cùng một chỗ, giữa lông mi là cau lại hằn sâu.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Anh xã thô thanh thô khí hỏi, anh vươn tay ra rồi dừng

lại trước mặt em, không dám chạm vào đầu heo của em.

“Lời nói của anh ứng nghiệm rồi , em thật sự biến thành lợn rừng ……” Em ghé vào

trong lòng Anh xã ô ô khóc ra. Đầu đau quá, mặt sưng quá, trong lòng

thật là khó chịu. Em bị tiền nhiệm tình nhân của Anh xã khi dễ ……

“Ba ba, ô ô……” Xấu xí Trần Tư Nam không có đi học, tiểu tử kia cũng vô

cùng ủy khuất, tựa vào trên người em khóc. Durex không có địa phương

chen chân, ai kêu nó nhiều chân chi! Cho nên chỉ có thể gấp đến độ vây

quanh Anh xã em đảo quanh, miệng ô ô gâu gâu, phỏng chừng là đang tố

khổ.

Bà xã đứa nhỏ bị người khi dễ, Anh xã thực phẫn nộ, bất quá nghe xong chúng em tố khổ, anh lại có chút dở khóc dở cười.

“Này tất cả đều là bị giày cao gót đập?” Anh xã thật cẩn thận nâng m vuốt

miệng vết thương hồng sưng đỏ của em, Trần Tư Nam cũng đem khuôn mặt nhỏ nhắn chìa lại đây, Anh xã tất cả đều sờ soạng một lần.

“Cũng

không sao! Ôi ôi……” Rất kích động, miệng vết thương đau quá. Nữ nhân này lòng dạ thật tàn độc, chuyên chọn mặt em mà đánh, em hiện tại ngay cả

nói đều nói khó khăn. Anh xã trấn an chúng em một lúc, lại bôi thuốc

một lần nữa, mới lấy ra lễ vật trong truyền thuyết dưới ánh mắt hăm hở

của chúng em.

Lúc anh xã lấy ra một bộ trang sức pha lê, em mới

biết được thì ra Nam Phi không chỉ có khoáng sản vàng, còn bảo thạch.

Màu tím nhạt hơi hơi ngã một chút phấn hồng, vô cùng xinh đẹp. Em đem

cái mặt đầu heo đeo vòng cổ vào cổ, khuyên tai vào lỗ tai, vòng tay vào

cổ tay rồi đứng trước gương trang điểm

Nếu xem nhẹ mặt của em,

những vật này thật sự quá xinh đẹp. Mẹ mẹ mang vòng cổ, vòng tay bằng

vàng cùng một đôi hoa tai tổ mẫu lục miêu thạch đúng bên cạnh em.

Đẹp thì đẹp nhưng em đẹp không nổi, khuôn mặt em này phải dưỡng bao lâu mới có thể ra ngoài khoe bọn nó đây?!

Anh xã trở về, đương nhiên là muốn đi nhà chị cả thăm ba chồng. Nhưng mà em nhìn mặt mình, chết sống cũng không muốn ra khỏi cửa. Trần Tư Nam vô

điều kiện duy trì em. Kết quả Anh xã một tay một cái đem chúng em khiêng lên xe.

“A Tiểu Kim, đây là sao vậy?” Chị cả, anh rễ cả, Đản Đản Cầu Cầu cùng ba chồng đều vẻ mặt kinh ngạc nhìn em cùng với…… Trần Tư

Nam.

“Bị giày cao gót đập.” Lời vừa nói ra, tiếng cười nổ ra một

mảnh. Đản đản cùng Cầu Cầu vô cùng nể tình nở nụ cười nửa ngày dừng

không được.

“Cười nữa, đánh hai người nha !” Đây là Trần Tư Nam kế thừa thói quen thô lỗ của em.

Con cũng không nhìn xem người ta là hai cái con một cái, con còn đang ở nhà người ta, thiên thời địa lợi nhân hoà con hai loại đều không có, này

không phải là để nhanh chóng bị đánh sao! Lần trước em sở dĩ anh dũng

như vậy, là vì ở trong khu phố nhà mình hơn nữa lại là cửa quân khu, mà

chúng em lại một đấu ba.

Sai lầm duy nhất chính là xem nhẹ thực lực của địch nhân cùng với không có kinh nghiệm thực chiến, mặt khác

chính là chỗ chúng em đứng có hơi khuất, cảnh vệ gác cổng căn bản nhìn

không tới chúng em. Bằng không, Ngực Bự khẳng định bị súng máy bắn phá

thành cái sàng!

Hừ! Em Kim Bảo Bối trong quân khu là rất nổi danh đó!

Từ nhà chị cả trở về, chúng em trực tiếp về nhà mẹ đẻ ngủ. Anh xã còn

phảiđi làm, em ở nhà, mẹ mẹ còn có thể chiếu cố chúng em. Dù sao em cùng Trần Tư Nam hiện tại là thương tàn nhân sĩ.

Bị em dùng bạo lực

đánh chạy về trường học ở : Bảo Bảo, nghe nói Anh xã từ Nam Phi đã trở

lại, nghe thấy liền thí điên thí điên gấp trở về, cũng được tặng một bộ

trang sức ruby. Em vừa thấy, nổi giận. Trang sức đầy phong cách như vậy

sao không phải của em?!

“Em mang này bộ này là đẹp nhất rồi.” Anh xã chạy nhanh vuốt giận. Nể tình anh khó được lời ngon tiếng ngọt, em

không nói nữa. Em chỉ biết anh xã già anh đây sẽ không cho em

mang trang sức chói mắt như vậy. Anh chỉ thích màu sắc thanh lịch, như

là xanh nhạt a tím nhạt a hồng phấn a xanh lục nhạt a … Quên đi em không nói, dù cho có tục khí đi chăng nữa, anh thích là được.

Buổi tối Trần Tư Nam đi theo Bối Bối ngủ, hai người thật có tiếng nói chung. Chủ yếu là, một quyền của Bối Bối khơi dậy nhiệt huyết của Trần Tư Nam

đường đường là một đấng nam nhi không mất nước. Tiểu tử kia vô cùng

kiên định nói về sau phải bảo vệ em, cho nên quấn quít lấy Bối Bối muốn được truyền dạy công phu

Nằm ở trên giường, Anh xã giống biến ma thuật biến ra một cái vòng chân ruby nhỏ nhắn, vô cùng tinh xảo và xinh đẹp.

“Đeo cho em ~” Em đem bàn chân mềm mại non nớt đưa đến trước mặt anh xã, để anh giúp em đeo.

Hắn cũng vô cùng kiên nhẫn giúp em mang xong, vỗ vỗ lòng bàn chân của em.

“Vừa lòng chưa?”

“Dạ có, đẹp quá!” Em giơ chân lên, tỉ mỉ đánh giá một phen. Da thịt trắng, mang cái gì cũng đẹp hết ~ thỉnh cho phép em tự kỷ một phen……

“Em có thể thục nữ một chút không?” Anh xã gạt ra bàn chân đang đưa đến trước mặt, biểu tình mười phần bất mãn.

“Tìm bà Ngực bự nhà anh bảo bà ta thục nữ cho anh xem!” Nha nha, lấy giày

cao gót đập vào mặt, thật đúng là đủ thục nữ. Em quay mặt sang chỗ khác, không thèm để ý tới Anh xã . Nhớ đến chuyện này em liền nóng lên, người khác cười chê còn chưa tính, người đánh em hóa ra lại là tiền nhiệm

tình nhân của anh xã a tiền nhiệm tình nhân!

Nói xem, em một

thiếu nữ mềm mại trong trắng gả cho anh một ông xã già buồn chán đã muốn đủ ủy khuất rồi? Cố tình bên người anh còn liên tiếp không ngừng nhảy

ra đủ loại nữ nhân…… Được rồi, em thừa nhận em khoa trương, cho rằng

nói chỉ có hai cái đi, nhưng mà hai chúng em kết hôn mới bao lâu nha….

Em hôm nay ra đường bị giày cao gót đập, ngày mai có thể nào bị người ta

xem như dưa hấu mà thọc dao nhỏ vào? Em có phải là quá ủy khuất hay

không?…… Lão nam nhân anh kia còn chê em không thục nữ!

“Này lại

là ăn lão giấm chua gì đây?” Anh xã nâng mặt em lên, thoa thuốc mỡ cho

em. Vừa rồi thoa thuốc xong mới nhớ phải đến nhà Chị Cả nên rửa sạch

rồi, trước khi ngủ tất nhiên phải bôi một lần nữa.

Lúc anh bôi

đến cằm, em cúi đầu hé miệng cắn đầu ngón tay anh, kết quả là sai lầm,

cắn miệng đầy thuốc mỡ, làm em ghê tởm quá đi. Không thèm nói lời nào

vọt tới buồng vệ sinh nôn khan một trận.

“Em đây trêu chọc phải người nào chứ?” Súc miệng xong, em nằm trong lòng anh xã nhăn nhó mặt mày.

“Tốt lắm tốt lắm, chuyện này bỏ qua đi, hai ngày nữa anh mang em đi miếu

thắp hương bái Phật xả xui.” Anh xã hiếm khi nhẹ giọng an ủi, nhỏ nhẹ

vuốt em cho em bớt giận.

“Anh cùng bà ta đến tột cùng lquan hệ gì đây……” Em cứ hễ nghĩ đến Ngực Bự liền khó chịu, bà ta dựa vào cái gì

đánh em nha! Thầy giáo dạy cho chúng ta phải xuyên tháu qua hiện tượng

xem bản chất, xét đến cùng bản chất này không phải là anh xã già chết

tiết nhà em sao!

Nếu anh trước khi cưới không niêm hoa nhạ thảo, em có thể gặp được tai họa từ trời cao rơi xuống như vậy sao?

“Có thể có cái gì quan hệ chứ, cô ta là bí thư trước kia của anh, anh là

ông chủ trước kia của cô ta. Chấm dứt hợp đồng xong thì hai người vốn

không có quan hệ gì.” Anh xã nói một chút cũng không đúng lý hợp tình,

thậm chí không dám nhìn ánh mắt của em nói. Anh xã già này chính xác là đang dùng ngôn ngữ của tứ chi nói cho em biết, anh trong lòng hoảng

loạn!

“Bí thư? Em xem là tiểu m bí đi? Bất quá, bà này tuổi làm

tiểu m bí có phải hay không là rất lớn? Nhiều nhất cũng chính là cái lão bí!” Hứ! Ánh mắt của anh xã già nhà của em…… Em thật sự là không muốn

đánh giá cái gì. Tưởng em Kim Bảo Bối gả cho anh thì phải là một đóa hoa tươi cắm trên bãi phân trâu! Ai biết bãi phân trâu này hóa ra rất được

hoan nghênh, trước khi em cắm còn bị hoa khác để lại dấu vết!

“Đều chuyện lúc nào rồi? Em cứ nhất định phải theo anh lật lại chuyện cũ hả?” Sắc mặt Anh xã không tốt lắm .

“Em cứ moi lại chuyện cũ đó, có sao không? Anh xem xem khuôn mặt này của

em, em làm người bị hại, chẳng lẽ ngay cả việc truy cứu bản chất nguyên

nhân khiến chính mình vô duyên vô cớ bị người ta công kích cũng không

có sao?! Anh cho em một lời giải thích! Em muốn một lời giải thích hợp

lý!” Em thừa nhận, em thật sự phẫn nộ rồi.

Em Kim Bảo Bối lớn như vậy vẫn là lần đầu tiên chịu ủy khuất lớn như vậy. Trước kia em có thể

dễ dàng tha thứ, bởi vì em cùng Anh xã quan hệ cũng không tốt, tựa như

Tiểu Nhan nói, chúng em là một con sâu lười được gia đình nuông chiều từ bé, trước khi không có tình cảm làm trụ cột thì không có tư cách yêu

cầu anh xã nhất định phải thủ thân như ngọc vì chúng em. Huống hồ, người có địa vị có thân phận như anh xã, ở bên ngoài khó tránh khỏi sẽ phải

xã giao cùng giao tế, gặp dịp thì chơi luôn khó tránh khỏi.

Lúc

ấy em nghe xong thì thấy khổ sở trong lòng, nhưng cũng không nói gì

thêm. Em không thương Anh xã, cũng không nhất định yêu cầu Anh xã yêu

em, trung thủy với em. Hiện tại, em đã cho rằng hai chúng em đã tâm ý

tương thông, em không có lý do gì giống như trước kia mở một con mắt

nhắm một con mắt, Anh xã chính là Anh xã của một mình em!

Hơn

nữa, anh xã già nhà của em cũng thực minh xác quán triệt tư tưởng này.

Hiện tại, thế nhưng đột nhiên toát ra một cái bạn gái trước khí thế hiên ngang hướng em khiêu chiến, hơn nữa em đây chính quy phu nhân lại bị

khi dễ đến tình huống này, làm sao em có thể không tức giận!

“Em thật muốn nghe?” Anh xãnhìn em nổi điên, biểu tình cũng còn thật khó chịu.

“Anh cho là muốn nghe sao? Có người phụ nữ nào thích nghe tình s sử của ông

xã mình hả! Em chỉ là muốn biết, anh cùng bà ta cuối cùng là quan hệ hay không! Bả dựa vào cái gì đánh em đánh đúng lý hợp tình như vậy!” Em này chính quy phu nhân còn chưa làm gì hết…Nói xong em rất muốn khóc, rất

nghẹn khuất

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Xã Già Nhà Em
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...