Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Anh Xã Già Nhà Em

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên đường về có không ít người tò mò nhìn em, hàm súc một chút thì che

miệng cười trộm, lá gan lớn một chút thì trực tiếp chỉ trỏ. Vốn không

biết bây giờ trông em đến tột cùng như thế nào, bị bọn họ nhìn nhìn, một chút chút tự tin lấy được từ anh xã liền tan thành tro bụi trong nháy

mắt. Em gần như cúi đầu chui vào cổ anh xã, nhưng mà lại lo lắng cứ như

vậy thì mái tóc vốn không còn là mái tóc bình thường của em sẽ hoàn

toàn bại lộ, càng làm cho người ta nhìn rõ như ban ngày. Sốt ruột, nước

mắt của em liền chảy ra, chảy xuống cổ anh xã, còn có xu hướng lan tràn

xuống quần áo.

“Khóc cái gì? Bà xã của anh cho dù là phá tướng,

cũng đẹp hơn bọn họ không biết bao nhiêu lần!” Anh xã già thế nhưng nói

ra một câu lời ngon tiếng ngọt, đây là lần đầu tiên anh gọi em là bà xã. Bà xã, đây là xưng hô em tha thiết ước mơ, nhưng mà anh xã cảm thấy vừa buồn nôn vừa tùy ý, sẽ không gọi. Hiện tại anh nói vậy, không thể nghi ngờ là vừa tiêm cho em một liều thuốc trợ tim, nháy mắt, Kim Bảo Bối em liền sống lại, vô cùng tự tin nhìn quét một vòng mấy kẻ tò mò, bọn họ

cũng xấu hổ đối mặt với em, lập tức chuyển ánh mắt sang chỗ khác. Lúc ấy em thật sự rất vui vẻ, tưởng khí thế của em đàn áp người. Nhưng sau này em kể lạic chuyện này cho mấy chị em nghe, Tiểu Nhan nghe xong lạnh

lùng phán một câu: “Không muốn sống không bằng không cần mặt mũi.”

Em mới biết lúc ấy em liền sắm vai vế sau của câu kia, trời ạ, em hối hận

xanh cả ruột, lúc ấy thực không nên chỉ vì một câu của anh xã liền mù

quáng làm việc. Theo ý của anh xã, chúng em về nhà trước đổi quần áo lại đi chỗ A Kiện làm lại một kiểu tóc thích hợp. Nhưng mà em không dám lấy hình tượng hiện tại về nhà, ba biết nguyên nhân chắc chắc sẽ nổ mạnh,

tuyệt đối nháo nhào lấy danh nghĩa phong kiến mê tín này nọ niêm phong

ngôi chùa kia vào. Nhưng đấy cũng là ba tức giận, tuy rằng ba ba có khả

năng kia, nhưng ai cũng biết ba ba là lãnh đạo tốt, công tư rõ ràng. Chờ ba hết giận, cũng không có chuyện gì. Nhưng mà em không muốn vạch trần

chuyện này để ba ba tức giận, dù sao ba đã lớn tuổi, tức giận sẽ làm hại thân thể.

Anh xã nghe thấy em trình bày xong, không thèm để ý đầu em đầy vị nước hôi, thấu lại đây hung hăng hôn em một cái.

“Nha đầu cũng học được quan tâm người khác.” Hôn xong, anh còn cắn lỗ tai em một miếng.

“Anh xã, anh không chê em sao?” Suối nước mắt của em lại bắt đầu rục rịch

hoạt động, nước mắt rơi lã chã. Mọi người nghe kìa, thanh âm còn không

nhỏ.

“Bẩn quá… Nhanh nhanh cắt tóc, sau đó về nhà tắm rửa thay

quần áo.” Anh xã chạy xe nhanh như chớp tới chỗ A Kiện. Lần này, miệng A Kiện há rộng có thể nhét cả quả trứng ngỗng vào. Toàn bộ ánh mắt trong

tiếm uốn tóc đều tập trung lên người em, câu kia của anh xã còn sôi trào trong cơ thể em, cho nên em không sợ trời không sợ đất, hiên ngang bất

khuất ngồi lên ghế VIP của em. Nhưng là ngồi xuống em liền ủ rũ, đối

diện là gương, em có thể đấu với người khác, nhưng không thắng nổi chính mình. Vì thế em rất thức thời nhắm chặt mắt lại, miễn cho nhìn thấy

hình tượng của mình rồi hoàn toàn hỏng mất.

“Lần này cô lại làm cái gì? Chơi *** trẻ con sao?” A Kiện cau mày vây quanh em vài vòng, hình như tóc không dễ xử lí lắm.

“Không phải ***, là nó đốt…” Em khóc không ra nước mắt, có thể làm A Kiện đau

đầu như vậy, tóc có em thật sự không thể cứu được à?

Sau khi em

đã làm tốt “công tác tư tưởng”, tự mình trấn an rằng mặc dù làm ni cô

cũng không cái gọi là thời điểm, đột nhiên nghe thấy A Kiện hỏi anh xã:

“Không ngại tiểu thư Bảo Bối cắt tóc? Tôi tin tưởng tuyệt đối còn thích hợp so với mái tóc dài trước của cô ấy.”

“Có thể.” Thanh âm của anh xã làm cho em có cảm giác đặc biệt an toàn, nếu anh nói có thể, em đây an tâm.

Vì thế, trải qua bốn giờ đồng hồ hắc ám, em mở mắt nhìn thấy một cô gái

nhỏ xinh đẹp thanh lệ đầy sức sống. Đây chính là em trong gương ~ em

đứng trước gương mặt dại qua nửa ngày mới nói một câu:

“Thì ra tóc của em không có bị thiêu hết….”

A Kiện cùng anh xã đều thực bình tĩnh mỉm cười. Thật ra em phát hiện, tóc của em cháy không ít, hơn nữa có chỗ là đằng sau chải lên, bởi vậy có

thể tưởng tượng lúc trước hình tượng của em nghèo túng thế nào. Nếu

không phải là “cây kéo vàng” A Kiện, rất có thể em sẽ trọc đỉnh đầu qua

mùa đông. Kiểu tóc này rất giống kiểu lần trước em cùng A Kiện xem

trúng, chỉ hơi ngắn hơn một chút. Nhưng mà, nói tóm lại, em vẫn còn trụ

cột, cho dù thay đổi thế nào cũng không kém một chút. Em tin tưởng vững

chắc, cho dù em thành ni cô, cũng phải cùng level với tiểu ni cô Nghi

Lâm! Ngay cả Lệnh Hồ Xung không thoát được, anh xã già nhà em càng có

thể tóm gọn hoàn toàn! Hừ ~

Về nhà, vì kiểu tóc vậy, em cùng anh xã bị ba ba mắng một chút.

“Nếu ba biết nguyên nhân thực, sẽ khóc.” Trở lại phòng em nho nhỏ cãi lại ba ba một chút, phát tiết bất bình trong lòng.

Nhưng mà em rất hạnh phúc nha, Trần Tư Nam nhà em nói em như vậy không giống mẹ mẹ, giống chị hơn. Ha ha ha ~ em vui vẻ quá ~

Xem anh xã vẫn không nói được lời nào, em liền cọ anh:

“Người ta Vương Ninh còn không buồn bực, anh buồn bực cái gì chứ?”

“Vương Ninh là ai?” Anh xã lại làm em hung hăng lắp bắp kinh hãi.

“Ông xã của Bọ rầy á!”

“Bọ rầy là ai?” Anh xã hỏi những lời này không phải đúng lí hợp tình như vậy.

“…. Anh xã, anh OUT thật nghiêm trọng rồi ~” Ghé vào người anh xã một bên

cắn một bên nói chuyện cặp vợ chồng “Cha và con gái” Vương Ninh và bọ

rầy (*), anh xã dở khóc dở cười.

“Em trẻ trung thì anh vui vẻ còn không kịp nữa là, kia chứng minh anh có năng lực có sức quyến rũ.” Anh

xã nghiêng người đem em đặt dưới thân.

“Anh xã “già nua” như vậy, còn có sức quyến rũ, sao em không thấy đâu cả đâu? Mị lực của anh ở chỗ nào cơ? Chỗ nào cơ?” Em làm bộ nhe ngó nghiêng nhìn xung quanh, anh xã

chỉ dùng một bàn tay cố định đầu em, sau đó đè ép đi lên. Anh xã già

này, kì thật cũng có lúc thiếu khuyết cảm giác an toàn. Mỗi lần như vậy, em liền cảm thấy em vô cùng vĩ đại~ quả thực chính là thánh mẫu hóa

thân thôi! So với bà ấy, em chính là thiếu chút hào quang mà thôi, đúng

không đúng không?

~~~***~~~

(*) Chồng là Vương Ninh và vợ là Lưu Thuần Yến (Bọ rầy)

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Anh Xã Già Nhà Em
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...