"Anh hai của con không làm kinh doanh cho tử tế, chuyên đi đầu cơ trục lợi, đầu tư chứng khoán thất bại nợ một đống, mẹ đã dạy dỗ nó một trận."
Tôi uống một ngụm nước: "Sau đó chuyển cho nó một triệu, coi như là góp vốn."
"Một triệu?"
Con trai út ngồi không yên, có vẻ không hài lòng:
"Mẹ cho nhiều quá rồi, thị trường chứng khoán vốn dĩ có thắng có thua, anh hai đã trưởng thành rồi, tự mình có thể kiếm tiền, đương nhiên nên tự mình gánh chịu rủi ro."
Tôi cười: "Có gì đâu, nó là con trai mẹ, tiền của mẹ vốn dĩ là để cho nó tiêu."
Tay con trai út bực bội nắm vô lăng hai cái: "Nhưng con trai của mẹ đâu chỉ có mình anh ấy."
Tôi cho thằng hai một triệu, phần di sản của nó sẽ ít đi ba trăm nghìn. Nó đương nhiên tức chết.
Tôi giả vờ không biết gì: "Con là trẻ con biết gì, tiền cũng không phải thứ gì tốt, đủ dùng là được rồi."
"Tiền sao lại không tốt? Cho con một triệu, con sẵn sàng g.i.ế.c người!"
Con trai thứ hai ngẩng đầu định nói gì đó, bị tôi lườm một cái liền im lặng.
Suốt chặng đường con trai út hết phàn nàn rồi chửi bới.
Đường núi quanh co uốn lượn.
Núi non trùng điệp xanh mướt.
"Đến rồi.”
"Anh hai, anh với mẹ lẩm bẩm gì thế, xuống lấy đồ đi! Thật sự coi mình là cậu ấm à."
Con trai út oán khí ngút trời.
Tôi nhìn sâu vào con trai thứ hai. Ý là, ngoan ngoãn nghe lời.
Con trai thứ hai quả nhiên ngoan như cún, đẩy gọng kính gọng vàng: "Anh đang nói chuyện với mẹ, anh hỏi mẹ có thích ở đây không."
Nghe vậy, con trai út bật cười. Giọng nói cũng trở nên du dương:
"Vậy mẹ nói sao? Có thích không? Mẹ phải ở đây một thời gian dài đấy, vẫn là nên thích thì tốt hơn."
Ý nó là, tôi sắp được yên nghỉ nơi này.
"Thích chứ."
Tôi cao giọng: "Ở đây phong cảnh đẹp biết bao. Nhưng, tại sao lại là mẹ phải ở đây một thời gian dài, các con là con trai của mẹ, không ở cùng mẹ sao?"
7
Cuộc gọi của tôi và con trai thứ hai vẫn chưa tắt, từ phía nó, tôi nghe rõ được những tính toán của ba anh em chúng.
Thằng cả: "Có phải mẹ đã nhận ra điều gì không? Không phải mẹ có thể thông linh sao, có khi nào cảm nhận được chúng ta..."
Con trai út rất không kiên nhẫn: "Anh cả, câu chuyện mẹ bịa ra mà anh cũng tin à, thảo nào lăn lộn bao nhiêu năm rồi cũng chẳng ra đâu vào đâu."
Con trai thứ hai giảng hòa: "Thôi, hai người bớt nói vài câu đi."
"Anh giả vờ làm người tốt gì chứ, có giỏi thì nhả ra một triệu mẹ cho anh đi!"
"Cái gì, một triệu?"
"Mau lấy tiền ra đây, nếu không bây giờ em sẽ nói cho mẹ..."
Nghe chúng vì một tấm séc khống mà cãi nhau ầm ĩ, tôi khẽ cười lạnh.
Từ Hương đóng cửa sổ đang mở toang, lại lấy áo khoác đến.
"Trong núi khí lạnh lớn, bà chủ, cẩn thận kẻo bị cảm, mặc áo khoác vào đi."
Vừa tỉ mỉ, lại vừa chu đáo.
"Từ Hương, cô còn tốt hơn mấy đứa con trai của tôi nhiều."
Từ Hương mỉm cười: "Bà lại trêu tôi rồi, sao tôi có thể so sánh với các cậu ấy được? Các cậu ấy vừa có tiền, lại vừa hiếu thảo."
Hiếu thảo cái con khỉ.
Mấy đứa bất tài đó, đang cách một bức tường bàn bạc cách mưu sát tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ba-dua-con-trai-ba-kiep-nan/chuong-3.html.]
Cãi nhau một hồi, cuối cùng chúng cũng đạt được thỏa thuận ...
Trước tiên gác lại chuyện một triệu, lập tức đưa tôi lên núi, để lúc tôi ngắm cảnh "trượt chân" ngã xuống, sẽ được hưởng toàn bộ di sản của tôi.
Ba đứa con trai mở cửa ra.
Con trai cả cười hiền hậu: "Mẹ, trên núi phong cảnh đẹp, chúng con đưa mẹ lên chơi nhé."
Hai đứa còn lại ở bên cạnh gật đầu phụ họa.
"Muộn thế này rồi còn lên núi?" Từ Hương lo lắng xua tay lia lịa: "Trên núi gió lớn, sức khỏe của bà chủ yếu, không chịu được gió thổi đâu, ngày mai ban ngày rồi đi."
Con trai út cười sảng khoái: "Trên núi có cáp treo, chỉ một lát thôi, không sao đâu."
Con dâu cả đội mũ và đeo găng tay cho tôi: "Chúng con sẽ chăm sóc mẹ thật tốt."
"Hơn nữa, hôm nay là rằm, trăng vừa to vừa tròn."
"Rất thích hợp để ngắm trăng."
Lông mày Từ Hương vẫn còn vẻ lo lắng: "Vậy... tôi đi cùng bà chủ nhé."
8
Vừa dứt lời, mọi người lần lượt đến khuyên:
"Làm vậy phiền chị Từ Hương quá, có chúng tôi là đủ rồi."
"Đúng vậy, chị cũng mệt cả ngày rồi, buổi tối mẹ tôi còn cần chị chăm sóc vào ban đêm, chị cứ ở dưới núi nghỉ ngơi, dưỡng sức đi."
Chúng vô cùng nhiệt tình, khiến Từ Hương cũng ngại ngùng.
"Tôi vẫn nên đi cùng thì hơn."
Từ Hương chậm rãi nói: "Việc uống thuốc của bà chủ đều là tôi chăm sóc, các cậu chưa từng theo dõi, không rõ liều lượng."
"Chuyện này..."
Khuôn mặt mọi người lộ vẻ khó xử.
Tôi lên tiếng: "Vậy thì đưa Từ Hương đi cùng đi, cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc mẹ, giống như con gái ruột của mẹ vậy."
Nếu đã vậy, mọi người chỉ có thể nghe theo tôi.
Con trai cả và con trai út liếc nhau. Rõ ràng là đang nói:
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
"Mang theo một cục nợ, thế này còn ra tay thế nào được?"
"Đến lúc đó anh dụ cô ấy đi chỗ khác."
"Tôi?"
Hai người rõ ràng có lời muốn nói, chậm rãi đi ở cuối hàng.
Con trai thứ hai và Từ Hương đỡ tôi. "Mẹ, đi từ từ."
Dưới chân núi có đèn đường, nhưng thưa thớt, vẫn còn rất tối. Đường đá đen như mực, dẫn lên cao.
Đi cáp treo lên đến đỉnh núi, xung quanh càng tối hơn, trăng như một con mắt khổng lồ và kỳ dị, không chớp nhìn chằm chằm vào mấy người trên đất.
"Trăng hôm nay to thật."
"To đến mức khiến người ta hoảng sợ."
Con trai út đột nhiên nói:
"Mẹ, khó có dịp đến một lần, con chụp cho mẹ một tấm ảnh nhé."
9
Con trai cả nhìn một vòng: "Chỗ tảng đá đó vị trí tốt. Mẹ, mẹ ngồi đó đi."
Diễn xuất của nó thật sự không tốt, ngay cả nhìn vào mắt tôi nói hết câu cũng không dám, chột dạ vô cùng.
Tôi ngẩng mắt lên, tảng đá đó cao khoảng nửa mét, ở mép núi, trên đó có khắc ba chữ lớn "núi Phục Hổ". Xung quanh không có lan can. Ngồi lên đó không cẩn thận, sẽ rơi xuống vách núi.
Từ Hương vội nói: "Cao thế này, thôi đi, tối rồi, ánh sáng cũng không tốt."
Con trai cả lại nói: "Không sao đâu, có chúng tôi ở đây, sao mẹ tôi có thể xảy ra chuyện được."
--------------------------------------------------