Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạch Nguyệt Quang Là Thiên Kim Giả Trong Văn Niên Đại

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đây là câu nói đầu tiên của Phó Mặc Bạch sau khi vào nhà họ Khương, người ngồi ở nhà chính nghe anh nói vậy, tăng thêm vài phần hảo cảm với anh.

Ai cũng cảm thấy anh nho nhã lễ độ, có thể coi trọng Tô Diên như thế, là người đáng để phó thác cả đời.

Thân là mẹ nuôi của cô, Diệp Khiết tự động nhập vai người mẹ, càng nhìn càng thích đứa con rể chuẩn chỉnh này.

Thế nhưng nên khảo sát vẫn phải tiếp tục khảo sát.

"Nếu đã theo đến tận đây rồi, các con định khi nào kết hôn?"

Phó Mặc Bạch ngồi trước mặt mọi người, thẳng sống lưng trả lời: "Con nghe theo Diên Diên, có thể đăng ký kết hôn bất cứ lúc nào."

Tô Diên ngồi cạnh: "..."

Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía cô, cô chỉ biết căng da đầu nói: "Con còn nhỏ, năm nay chưa định kết hôn."

Lúc này Khương Nguyên cười hì hì chen vào: "Yêu đương mà không lấy kết hôn làm mục đích thì đều là lưu manh. Cô Tô à, cô không được làm lưu manh đâu đó."

Thấy cô bé không biết lớn nhỏ, Diệp Cầm lườm cô bé một cái, sau đó ngượng ngùng nói với Phó Mặc Bạch: "Đứa nhỏ này thiếu dạy dỗ, đánh vài trận là được rồi."

Phó Mặc Bạch lại nhìn Khương Nguyên một cách tán thưởng, khen cô bé thông minh hơn người, tương lai ắt sẽ rộng mở.

Tô Diên ngồi chếch đối diện anh, chỉ ước đạp anh vài phát.

Lúc tặng quà cho mọi người, ngoài mấy món quà trước đó, Phó Mặc Bạch lại đưa cho Khương Nguyên thêm một chiếc bút máy để cảm ơn cô bé bênh vực lẽ phải.

Khương Nguyên là một đứa trẻ thông minh, cô bé lập tức hiểu ý anh nên thoải mái nhận lấy.

Diệp Khiết nhìn áo lông cừu trong tay, tuy rất thích nhưng lại thấy quá đắt giá. Thấy bà thoái thác không nhận, Phó Mặc Bạch nói: "Người là mẹ của Diên Diên, con mong ngày thường người khen con nhiều một tí. Quần áo do cô ấy chọn, người cứ nhận đi ạ."

Chữ "mẹ" ấy nói cực êm tai, lòng Diệp Khiết vui đến nở hoa nên nhận lấy chiếc áo.

Đến thời gian dùng cơm, Khương Tùng mới làm việc từ bên ngoài trở về.

Phó Mặc Bạch luôn coi anh ấy là kẻ địch giả tưởng của mình, nên nụ cười rất nhạt nhẽo, nếu không phải người nhà họ Khương đều ở đây thì anh đã khôi phục thành vẻ lạnh lùng vốn có của mình từ lâu rồi.

Khương Tùng loáng thoáng cảm nhận được địch ý, nhưng không rõ địch ý này từ đâu ra. Anh ấy thật sự chỉ coi Tô Diên là em gái, không hề có lòng riêng nào.

Tô Diên nhận ra sự thay đổi của Phó Mặc Bạch, nhân lúc mọi người không chú ý bèn tiến đến cạnh anh hỏi nhỏ: "Anh sao thế? Chẳng phải vừa rồi cười vui lắm sao?"

Quen nhau mười mấy năm, lần đầu tiên cô thấy anh cười tươi như vậy.

Như là hàng giả vậy.

Người đàn ông nghiêng đầu nhìn chằm chằm đôi mắt long lanh của cô, dời xuống đôi môi đỏ kia, hỏi: "Em không đoán được là vì sao à?"

Ánh mắt ám muội của anh khiến lòng cô rối loạn, cô vội kéo khoảng cách ra xa, thành thật lắc đầu: "Em không đoán được lý do."

Ngay giây sau, người đàn ông nắm lấy tay cô đặt lên n.g.ự.c mình, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Con người đều có thất tình lục dục, anh cũng biết ghen. Ghen ghét người đàn ông khác có thể ở cùng một mái hiên với em."

Tô Diên hiểu ra, sắc mặt đỏ lự, cô muốn thu tay về lại bị anh nắm chặt lấy, không rút về được.

Trái tim lại lần nữa loạn nhịp, cô cảm thấy bản thân sắp chịu không nổi nữa rồi.

Ăn cơm xong, Phó Mặc Bạch liền định đi về.

Người nhà họ Khương đưa anh ra ngoài cửa, nhiệt tình mời anh lại đến làm khách. Người đàn ông gật đầu đồng ý, mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt mọi người.

Tô Diên đi bên cạnh anh, muốn đưa anh đến cửa thôn.

Phó Mặc Bạch đẩy xe đạp, tùy ý hỏi: "Lát nữa em định làm gì?"

Cô trả lời đúng sự thật: "Em đến thôn kế bên thăm hỏi phụ huynh học sinh."

Đông Bắc đã vào thu, trời tối rất sớm. Anh không yên tâm để cô đi một mình nên sải bước ngồi lên xe đạp, chỉ vào yên sau bảo cô lên xe.

Có xe chuyên đưa đón, Tô Diên cũng không làm ra vẻ. Đầu tiên cô đưa bản đồ cho anh, sau đó ngồi xuống yên sau.

Phó Mặc Bạch mở bản đồ nhìn thoáng qua rồi cất nó vào túi, đã nhớ rõ vị trí rồi.

Ngay sau đó anh nói với người ngồi sau: "Chúng ta xuất phát, ngồi cho chắc, ôm eo anh."

Tô Diên: "?!!"

Nam nữ thụ thụ bất tương thân.

Cô quyết định giả chết, coi như không nghe thấy.

Ôm eo là chuyện không thể, dẫu mối quan hệ của hai người là thật cũng không đời nào.

Ở góc độ cô không nhìn thấy, Phó Mặc Bạch nhếch môi cười, đón ánh chiều tà lúc hoàng hôn, anh đạp xe về phía thôn cách vách.

Khi đi qua một con đường đất gồ ghề, cơn xóc nảy khiến lòng Tô Diên run sợ, cô muốn túm lấy thứ gì để đề phòng ngã xuống, nhưng sau khi đảo qua một vòng mới phát hiện ngoại trừ quần áo và eo của người đàn ông ra thì không còn thứ gì để tóm được nữa.

Là ngã xuống một cách mất mặt hay phá vỡ đề phòng nam nữ ôm eo anh đây?

Cô hơi nhíu mày, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng lặng lẽ vươn tay nhẹ nhàng túm chặt góc áo của người đàn ông. Cô thấy dường như anh không phát hiện nên túm mạnh thêm tí nữa.

Giờ phút này, gió thu lạnh giá thổi qua, bất tri bất giác thổi đỏ vành tai cô gái…

*

Nhà của Lý Thụ nằm ở chân núi của thôn kế bên, xung quanh chỉ có hai hộ gia đình trông vô cùng hiu quạnh. Nhất là khi chiều tối càng yên tĩnh đến đáng sợ. Tô Diên thầm thấy may rằng có Phó Mặc Bạch đi theo.

Họ dừng xe đạp trước cửa nhà họ Lý, Phó Mặc Bạch không đi theo tiếp mà đứng bên cạnh xe đạp yên tĩnh chờ đợi.

"Nếu có chuyện gì thì nhớ kêu anh."

"Ừm, em biết rồi."

Tô Diên tạm biệt anh rồi đẩy ra cánh cửa hàng rào nhà họ Lý, chỉ thấy trong sân trồng rất nhiều rau dưa, trong góc sân dựng một vài nông cụ.

Giản dị, lại lộn xộn.

Lý Thụ biết hôm nay cô đến thăm hỏi gia đình, nghe thấy động tĩnh bên ngoài thì nhanh chóng chạy ra nghênh đón, lúc đến gần còn không quên chớp chớp mắt với cô, nhỏ giọng năn nỉ: "Cô ơi, cô hãy nương tay với em nhé."

Nhớ đến ngày thường cậu bé nghịch ngợm gây sự, Tô Diên cố tình không đáp lại để dọa cậu bé, sau đó đi về phía trước ngay. Lúc này mẹ Lý cũng bước ra khỏi nhà, cười ha hả nói với cô: "Cô là cô Tô đúng không? Cô mau vào đi, có phải Tiểu Thụ nhà tôi lại phạm sai lầm gì trong trường rồi không ạ?"

Đối mặt với phụ huynh của học sinh, Tô Diên gật đầu mỉm cười, đầu tiên tự giới thiệu, sau đó khen ngợi: "Lý Thụ là một đứa nhóc hiểu chuyện, rất có tài hoa về mặt nghệ thuật, hôm nay em đến đây chỉ đơn thuần hỏi thăm gia đình thôi, cậu nhóc không phạm sai lầm gì cả."

Mẹ Lý không hiểu cái gì là nghệ thuật.

Nghe thấy con trai không phạm sai lầm, trong lòng bà vô cùng vui vẻ, lòng thấp thỏm cuối cùng cũng yên tâm.

Mọi người đi vào nhà, Tô Diên vô thức nhìn ngó xung quanh, trên tường nhà xám xịt được dán đầy báo chí ố vàng, trong nhà ngoại trừ một chiếc giường sưởi còn có một cái rương bằng gỗ, bên trên rương chồng chất đầy vật dụng linh tinh, trong đó còn có mấy trái bắp.

Mẹ Lý để cô ngồi bên mép giường đất, trong nụ cười có phần xấu hổ: "Nhà hơi lộn xộn, để cô giáo chê cười rồi."

Tô Diên tỏ vẻ không ngại, hỏi: "Cha của Lý Thụ có ở nhà không ạ? Thật ra hôm nay em đến đây là muốn gặp cha mẹ của bé một lần luôn ạ."

"Cái này…" Mẹ Lý lộ vẻ khó xử, ấp a ấp úng nói: "Ông ấy đi thăm người thân, khoảng hai hôm nữa mới về."

"Ồ, vậy tiếc quá."

Thăm hỏi gia đình đã được báo từ mấy ngày trước, chắc hẳn phụ huynh đã sớm biết. Tô Diên như suy tư gì đó, không hỏi nhiều nữa.

Nửa tiếng sau cô ra khỏi nhà họ Lý, Phó Mặc Bạch cầm lấy đèn pin vẫn luôn đứng chờ tại chỗ.

Cảm giác đầy an toàn khiến cô thấy ấm áp, cô vội đi về phía anh.

Cùng lúc đó người đàn ông cũng nhìn thấy cô, thấy cô không vui cho lắm, anh hỏi nhỏ: "Sao vậy? Thăm hỏi phụ huynh không thuận lợi à?"

Mỗi lần đối mặt với anh, Tô Diên luôn có thể thoải mái đôi chút, còn có chút xíu nũng nịu đến chính cô cũng không nhận ra được.

"Vẫn coi như thuận lợi, chẳng qua chưa thấy người muốn gặp."

"Là ai đó?’

"Cha của học sinh. Chúng ta về nhanh thôi, buổi tối sẽ càng lúc càng lạnh đấy."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...