Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bạch Nguyệt Quang Là Thiên Kim Giả Trong Văn Niên Đại

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tiêu Kỳ, anh là một tên tiểu nhân đê tiện. Đừng tưởng rằng tôi không biết mấy lời đồn vớ vẩn trong đại viện kia. Nếu thật sự thích ai thì sẽ tuyệt đối không để người đó hãm sâu vào khốn cảnh. Sau này anh đừng lôi chữ "thích" ra làm tôi buồn nôn nữa."

Bị người mình yêu ghét bỏ như thế, Tiêu Kỳ tức đến đau lòng, biện minh cho bản thân: "Gần đây ngạch cửa nhà bà mối Vương sắp bị người ta đạp vỡ rồi, tất cả đều muốn đến nhà em dạm hỏi. Anh không làm như vậy thì họ có ngừng nghỉ không? Xét về diện mạo và năng lực, trừ Phó Mặc Bạch ra còn ai hơn được anh nữa? Diên Diên, anh là lựa chọn tốt nhất của em."

Tô Diên sắp tức cười bởi anh ta rồi, dỗi lại: "Cuộc đời tôi không đến lượt anh xen vào. Tôi sẽ nói thật với anh, Phó Mặc Bạch mới là lựa chọn tốt nhất của tôi, tôi thích anh ấy, đời này chỉ thích anh ấy, không phải anh ấy thì không gả! Anh vẫn nên hết hy vọng đi!"

Hai người trừng mắt nhìn nhau, giương cung bạt kiếm.

Lúc này một tiếng "loảng xoảng" rất lớn vang lên, như thần chú phá vỡ khiến Tô Diên lấy lại tinh thần, bấy giờ mới nhận ra lời mình vừa nói còn có người thứ ba nghe thấy.

Cô nương theo tiếng vang nhìn qua, chỉ thấy Tôn Tiểu Hổ đứng cách đó không xa, đã ngây ra như phỗng.

Rất nhanh cậu ấy xách cái túi lưới bị rớt xuống đất lên, lắc đầu lia lịa: "Chị, vừa nãy em không nghe thấy gì hết! Em chỉ trượt tay thôi à, may mà cái hộp còn nguyên."

Lời giải thích này càng nói càng lộ, Tô Diên thoáng chốc đỏ mặt, rất muốn tìm cái lỗ chui vào.

Bởi vì có người ngoài, lời nói nghẹn trong lòng của Tiêu Kỳ không thể nói hết ra. Anh ta xụ mặt rời đi, trước khi đi còn không quên nguýt mắt nhìn Tôn Tiểu Hổ một cái.

Tôn Tiểu Hổ làm bộ vô tội, trong lòng lại mừng thầm, lúc này đã coi Tô Diên như chị dâu của mình.

Chờ người đi rồi, cậu ấy xách túi lưới đi đến trước mặt Tô Diên, như hiến vật quý mà nói: "Chị dâu… À nhầm chị, em cầm đồ ăn ngon về cho chị nè, tổng cộng ba hộp, đều là sủi cảo nhân thịt nạc."

Tô Diên vẫn còn đỏ mặt, cô không nhận lấy túi lưới, ngược lại cẩn thận hỏi: "Vừa rồi em thật sự không nghe thấy gì đúng không?"

"Dạ không có, hai người vừa nói gì thế chị?" Tôn Tiểu Hổ bắt đầu giả ngây, không hề hàm hồ.

Tô Diên thấy vậy mím môi, muốn nói lại thôi trong vài giây mới căng da đầu dặn dò: "Mặc kệ em có nghe thấy hay không, tuyệt đối đừng nói chuyện này cho ai biết, nhất là Phó Mặc Bạch."

Nhìn khuôn mặt đỏ hồng của cô, Tôn Tiểu Hồ thề với trời: "Chị, chị cứ yên tâm đi, em không phải loại người nhiều chuyện, hơn nữa em thật sự không nghe thấy gì hết.

Đã nói đến nước này, Tô Diên cũng ngại rối rắm thêm.

Cô cầm túi lưới về đến nhà, Trương Lan Quyên gọi cô lại hỏi: "Đồ trong tay con là Tiêu Kỳ đưa à?"

"Không phải, là Tiểu Hổ đưa."

Biết mối quan hệ giữa cô và Tôn Tiểu Hổ rất tốt, Trương Lan Quyên không gặng hỏi thêm mà bắt đầu nói về Tiêu Kỳ.

"Điều kiện của thằng bé nhà họ Tiêu ấy không tệ, tại sao con không nhìn trúng?"

"Không thích." Tô Diên trả lời ngắn gọn.

Trương Lan Quyên rõ ràng không quá hài lòng với đáp án: "Thật ra Tiêu Kỳ khá tốt, tuy cha mẹ thằng bé tự cho mình rất cao, nhưng người ở địa vị cao có mấy ai không kiêu ngạo? Nhưng nếu con không thích thì thôi. Con yên tâm, bất cứ lúc nào mẹ đều tôn trọng ý kiến của con."

Tô Diên nhìn bà chăm chú, im lặng không nói gì, không khỏi nhớ đến cốt truyện trong tiểu thuyết.

Trong tiểu thuyết, hôm nay nhà họ Tiêu đến cửa dạm hỏi, Trương Lan Quyên không hỏi ý kiến của Tô Diên mà đã đồng ý cuộc hôn nhân này ngay. Sau đó Tô Diên muốn từ hôn, Trương Lan Quyên khuyên mãi nhưng cô vẫn không đồng ý.

Mãi đến khi Triệu Tiểu Tuyết muốn có cuộc hôn nhân này, Trương Lan Quyên mới không chút do dự đồng ý ngay. Nhưng Tiêu Kỳ bướng bỉnh vô cùng, chỉ muốn lấy Tô Diên.

Cuối cùng, Triệu Tiểu Tuyết bày kế lên giường của Tiêu Kỳ, cuộc hôn nhân mới có thể hủy bỏ.

Tuy mọi chuyện đã thay đổi đôi chút, không xảy ra trong thế giới thực, nhưng Tô Diên đã không còn tin tưởng lời bà nữa.

Thời gian thoáng chốc trôi qua, chớp mắt đã qua một tuần.

Sáng ngày thứ sáu, cha Tô là Tô Kiến Quốc xách hai vali lớn cuối cùng đã về.

Ngồi xe lửa suốt đêm, giữa trán ông lộ rõ vẻ mỏi mệt bất kham, cả người phong trần mệt mỏi.

Nhìn thấy ông, Trương Lan Quyên kích động không thôi, chống gậy đi ra đón tiếp: "Sao giờ ông mới về? Em gái ông đâu? Tại sao không về cùng với ông?"

Trên mặt Tô Kiến Quốc có chút mất tự nhiên, thấp giọng hỏi: "Diên Diên đâu? Tôi có lời muốn nói với nó."

Tuy Trương Lan Quyên có một bụng nghi vấn, nhưng bà rất nghe lời gọi lớn với trên lầu một tiếng, chẳng mấy chốc, Tô Diên và Triệu Tiểu Tuyết đều bước ra khỏi phòng ngủ.

Thấy cha Tô, phản ứng của hai người có sự khác biệt.

Triệu Tiểu Tuyết thấy hơi thấp thỏm, đời trước lúc cô ta trở lại nhà họ Tô, Tô Kiến Quốc đã sớm qua đời vì bạo bệnh. Trước đó chưa từng nói chuyện với nhau, cũng không biết đối phương thích kiểu thế nào.

Còn vẻ mặt Tô Diên lại bình thản, chờ cha Tô nói tiếp.

Tô Kiến Quốc chỉ nhìn Triệu Tiểu Tuyết một cái rồi nói với Tô Diên: "Chúng ta vào thư phòng rồi nói."

Năm phút sau, hai người ngồi đối diện nhau, Tô Kiến Quốc thầm sắp xếp lời nói trong lòng, rốt cuộc mở miệng: "Hành trình đến Đông Bắc lần này cha gặp được cô của con, không lâu trước đây bà ấy bị kích thích, cả người điên điên khùng khùng, căn bản không hỏi được gì. Sau đó cha tiếp tục điều tra phòng khám nhỏ năm ấy, bởi vì thời gian quá lâu cũng không thu hoạch được gì. Việc này còn phải bàn bạc kỹ hơn."

Lời ông ta nói giống y như trong tiểu thuyết, Tô Diên trố mắt vài giây, hỏi: "Sao cô con lại bị bệnh? Bắc Kinh có bệnh viện tốt, chắc là sẽ giúp ích gì đó cho bệnh tình của bà ấy."

Thấy cô không chấp nhất với chuyện thân thế, thần kinh căng chặt của Tô Kiến Quốc từ từ thả lỏng, trả lời cô: "Bà ấy bị người xấu dọa, trước mắt bên kia đang điều tra, dượng con nói cảm xúc của bà ấy không ổn định, tạm thời không thể bôn ba đường dài, đợi khi nào đỡ hơn sẽ đón về Bắc Kinh trị liệu. Con đừng vội, mọi chuyện rồi sẽ có cách thôi."

Trong tiểu thuyết Tô Diên tin những lời này, thành thật chờ ở Bắc Kinh, dù cuộc sống ở nhà họ Tô khổ cực muôn trùng, cô vẫn tin tưởng chắc chắn có một ngày mình sẽ dựa vào người cô biết rõ chân tướng năm đó.

Nhưng mãi đến khi câu chuyện đi đến hồi kết, cô cũng không chờ được một kết quả nào.

Trong khoảng thời gian gần đây Tô Diên liên tục suy xét về những cốt truyện đó, cuối cùng cũng nhận ra có lẽ cha Tô đang giấu giếm cô điều gì. Cô chưa dọn ra ngoài mà đợi ông trở về chỉ là để xác minh điều này.

Hiện giờ muốn để nhà họ Tô điều tra chân tướng là chuyện không thể, chỉ có dựa vào bản thân mới biết rõ hết thảy.

"Cha à, bệnh của cô quan trọng hơn, vẫn nên để bà ấy chuyên tâm dưỡng bệnh đi. Đã qua mười tám năm rồi, nhất thời cũng không vội."

Tô Kiến Quốc nhìn chằm chằm cô một lúc rồi khẽ nhếch môi, nụ cười hòa ái đến mức không giống như bình thường: "Con có thể nghĩ thế thì cha và mẹ con an tâm rồi, thật sự sợ đứa nhỏ nhà con để tâm chuyện vụn vặt. Diên Diên, con là đứa nhỏ hiểu chuyện nhất nhà ta, cũng là niềm kiêu hãnh của chúng ta, dù con có thể tìm được cha mẹ ruột của mình hay không, cha và mẹ con mãi mãi là người thân của con."

Nếu là trước kia, nghe thấy những lời bộc bạch đó chắc chắn Tô Diên sẽ cảm động không thôi, dù để bản thân chịu thiệt cũng sẽ không làm bọn họ thất vọng.

Nhưng hiện giờ cô lại thấy dối trá.

Rời khỏi nhà họ Tô là bước kế hoạch tiếp theo. Trước khi rời đi, cô cần phải lấy được địa chỉ cụ thể của nhà cô mình và gian phòng khám nhỏ kia.

Tránh để người khác hoài nghi, cô không thể hỏi thẳng cha Tô được.

Có điều cô tin rằng chỉ cần có kiên nhẫn, chắc chắn sẽ có một số manh mối để lộ ra thôi…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bạch Nguyệt Quang Là Thiên Kim Giả Trong Văn Niên Đại
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...