“Nói dối! Thứ quan trọng như vậy, Bạch Kỳ Sơn ngoài ngươi còn có thể giao cho ai!”
Ta lắc đầu.
“Phụ thân quả thật đã giao Ngọc phù cho ta, không nói thêm gì khác, ta chỉ nghĩ đó là một vật bình thường.
“Mãi đến ngày quân của Ngũ hoàng tử xông vào tư khố của ta, ta mới biết sự tồn tại của Ngọc phù.
“Nghĩ kỹ lại mới nhớ ra, phụ thân từng giao cho ta một cây chặn giấy bằng bạch ngọc, dặn dò ta cất giữ cẩn thận, tiếc là ta không thể lĩnh ngộ thâm ý của phụ thân, tiện tay đặt trên bàn viết.”
Ngũ hoàng tử sốt ruột nói: “Vậy cây chặn giấy đó hiện ở đâu?”
“Đường muội bên nhị phòng của ta thấy cây chặn giấy đó có vẻ ngoài đáng yêu, đã xin ta rồi.”
Ngũ hoàng tử không tin, “Phụ thân ngươi đã dặn dò, ngươi lại dễ dàng tặng cho người khác sao?”
Ta đối diện với ánh mắt dò xét của y, điềm nhiên nói:
“Hồi nhỏ ta và đường muội thân thiết, những thứ nàng ta ưng ý, ta xưa nay không tiếc cho nàng ta. Ngũ hoàng tử nếu không tin, hỏi thăm một chút là biết thật giả.”
Bạch Phù Cừ coi việc cướp đồ của ta là chuyện để khoe khoang khắp nơi, trong giới quyền quý Kinh thành không mấy ai là không biết.
Ngũ hoàng tử tự nhiên cũng có nghe đồn.
Sắc mặt y ngưng trọng, lòng bắt đầu d.a.o động.
Ta thừa cơ châm thêm lửa, “Ngũ hoàng tử tai thính mắt tỏ, tự nhiên biết rõ thời gian này ta thường xuyên ra vào Bạch phủ.”
Ngũ hoàng tử không phủ nhận, chờ ta nói tiếp.
Ta khóe môi khẽ cười, “Ta và nhị phòng từ lâu đã xé rách mặt, Ngũ hoàng tử không nghi ngờ sao, ta mấy lần ra vào Bạch phủ là vì cái gì? Chẳng lẽ là muốn cùng tổ mẫu và nhị thúc của ta ôn chuyện cũ sao?”
Nói xong, Ngũ hoàng tử vội vã phá cửa lao ra.
Bên ngoài điện truyền đến tiếng y hưng phấn ra lệnh, “Người đâu! Đến Bạch phủ!”
--- Chương 27 ---
Đêm đó, mấy người nhị phòng Bạch gia đang ngủ say thì bị tiếng đập phá, tiếng khóc la đánh thức.
Ngự lâm quân lật tung cả Bạch phủ lên, ngọc khí, chặn giấy các loại tìm ra cả rổ, nhưng chỉ thấy sắc mặt Ngũ hoàng tử càng lúc càng trầm xuống.
Cuối cùng, toàn bộ người nhị phòng Bạch gia đều bị tống vào đại lao.
Nhị thúc vốn còn đang mơ đẹp chờ Ngũ hoàng tử đăng cơ, mình sẽ thăng quan tiến chức vùn vụt, nay một khi vào ngục, hoảng loạn mất hồn.
Biết rõ đầu đuôi câu chuyện, càng sợ đến mức không thốt nổi một lời trọn vẹn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bach-tinh-thu/chuong-20.html.]
Hắn một kẻ văn quan, đánh c.h.ế.t cũng không thể ngờ có ngày mình lại có thể dính líu đến Ngọc phù hiệu lệnh vạn quân.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Quan trọng nhất là, nhị phòng đã lấy đi không ít đồ từ tay ta, hắn làm sao còn nhớ rõ cái thứ chặn giấy bạch ngọc c.h.ế.t tiệt đó?
Biết đâu ngày nào đó đã làm mất, làm vỡ, tiện tay ban cho hạ nhân rồi cũng không chừng, nhưng nếu thật là như vậy, hắn còn có mạng sống sao?
Không còn cách nào khác, hắn chỉ có thể khăng khăng chưa từng thấy vật này.
Bạch Phù Cừ đã chết, chuyện chặn giấy bạch ngọc c.h.ế.t không có đối chứng.
Ngũ hoàng tử không hoàn toàn tin ta, nhưng cũng nghi ngờ nhị phòng.
Y chỉ có thể đặt hy vọng vào việc lục soát Bạch phủ, cũng như việc thẩm vấn nghiêm ngặt mấy người nhị phòng.
Ta lại không dám lơ là cảnh giác, hoãn binh chi kế không thể kéo dài quá lâu cho ta.
Quả nhiên, nửa tháng sau, Ngũ hoàng tử không thu hoạch được gì cuối cùng cũng phát hiện ra điều bất thường.
Đáng tiếc đã quá muộn, một đội quân năm vạn binh mã lấy danh nghĩa “cứu giá” đã xông vào Kinh đô.
Mà người dẫn binh đó, chính là Tạ Tuân.
Khi Kinh Kỳ Doanh thống lĩnh đến báo, Ngũ hoàng tử đang bóp cổ ta hỏi tung tích Ngọc phù.
Y nghe vậy không dám tin, nhìn chằm chằm vào “Tạ Tuân” bên cạnh ta rồi hỏi lại một lần nữa: “Ngươi nói người đó là ai?”
Tiêu thống lĩnh mặt mũi tái mét, hắn vội vàng liếc nhìn người bên cạnh ta, khó khăn nói: “Chúng thần đều tận mắt thấy rõ, người dẫn binh chính là Tam hoàng tử điện hạ!”
--- Chương 28 ---
Mãi đến khi tận mắt thấy người cưỡi ngựa đỏ thương bạc kia, Ngũ hoàng tử mới chịu tin Tạ Tuân thật sự đã g.i.ế.c vào.
Tạ Tuân cưỡi chiến mã, một kiếm đoạt thủ cấp một người, sắc bén lộ rõ, hệt như năm xưa.
Nhìn lại khuôn mặt giống hệt Tạ Tuân đang bị cấm quân áp giải đến bên cạnh, Ngũ hoàng tử tức giận đến mức mặt mày biến dạng, nhìn kỹ mới cuối cùng phát hiện sau tai người này có một vết sẹo gần như vô hình.
Y vươn tay, thế mà lại trực tiếp lột xuống một lớp mặt nạ da người mỏng như cánh ve từ khuôn mặt người này.
Bên dưới mặt nạ, là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.
Người này tên Du Thăng, giỏi khẩu kỹ, tinh thông họa bì.
Một tay dịch dung thuật đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa.
Ngũ hoàng tử quăng mạnh chiếc mặt nạ da người xuống đất, giận dữ nhìn ta, “Các ngươi dám đùa giỡn ta!”
Ta bị người ta áp chế, nhìn vẻ mặt tức giận đến vặn vẹo của y chỉ cảm thấy khoái ý dâng trào, “Điện hạ hãy xem lại, rốt cuộc hươu c.h.ế.t về tay ai?”
--------------------------------------------------