Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bàn đạp của cặp đôi hào môn

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời vừa dứt, Âu Kiệt đã vội vàng cắt ngang:

“Mẹ ơi, Diệp Hân đâu có biết gì, là bị người đại diện lừa gạt thôi!”

“Câm miệng! Hôm nay đến đây là để xin lỗi!”

“Thêm một chữ nào nữa, con lập tức cút ra ngoài, mẹ sẽ mặc kệ chuyện này!”

Mẹ kế vốn dĩ chẳng ưa gì Diệp Hân, nhưng Âu Kiệt và cô ta là vợ chồng, đã là người một nhà, ràng buộc quyền lợi với nhau.

Lần này đến đây cầu xin, trong lòng bà ta vốn đã sẵn đầy lửa giận.

Vậy mà Âu Kiệt còn mở miệng bênh vực Diệp Hân? Chẳng khác nào tự đưa đầu vào họng súng.

Đúng là ngu hết chỗ nói.

“Dao Dao, hay là để Diệp Hân vào đây xin lỗi một tiếng?”

Mẹ kế quay sang hỏi tôi.

Diệp Hân đã bị đưa vào danh sách đen của khu nhà, không vào được. Giờ chắc đang đứng ngoài cổng đợi.

Tôi lập tức lắc đầu từ chối:

“Không cần đâu, kiểu em dâu rắp tâm tính kế người khác thế này, tôi không dám dây vào.”

Tôi chỉ là thể hiện thái độ không thích.

Ai ngờ mẹ kế lại… mượn gió bẻ măng, nhân cơ hội tung chiêu!

17.

“Dao Dao và dì nghĩ giống nhau, với nhân phẩm như Diệp Hân, hoàn toàn không xứng đáng làm dâu nhà họ Âu.”

Ặc!

Biết chớp thời cơ thật, lập tức lôi tôi xuống nước luôn.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Âu Kiệt lại nhảy dựng lên:

“Hay quá ha, hai người phối hợp tính toán kỹ lắm, có phải muốn ép tôi ly hôn với Diệp Hân đúng không?”

“Hôm nay tôi nói cho rõ: tôi với Diệp Hân tuyệt đối sẽ không ly hôn! Cho dù phải bỏ nhà đi, tôi cũng sẽ không ly hôn!”

Nghe cái lời phát biểu như nhân vật trong phim tuổi teen ấy, khóe miệng tôi giật giật.

Hơn hai mươi tuổi đầu mà quản lý cảm xúc kém đến vậy.

Quan trọng là… nói xong câu tuyên ngôn tình yêu, anh ta lại quay người bỏ chạy!

“Mẹ kiếp, tôi thà sinh ra một miếng thịt heo quay còn hơn sinh ra cái đồ vô dụng đó!”

Mẹ kế tức đến mức mặt trắng bệch, thở hồng hộc.

“Cái con Diệp Hân đó, rốt cuộc cho nó uống bùa mê thuốc lú gì rồi chứ?!”

“Uống miếng nước đi, bình tĩnh lại chút.”

Mấy câu an ủi khác tôi thật sự không nói ra được, tôi với bà ta cũng chỉ là quan hệ xã giao bề ngoài thôi.

“Để tôi bảo tài xế đưa dì về.”

Không lâu sau, khi cảm xúc mẹ kế đã ổn định lại, Âu Dương mở miệng khéo léo đuổi khách.

Mẹ kế thở dài một tiếng, đứng dậy rầu rĩ nói lời từ biệt.

“Không cần, đưa chìa khóa xe cho tôi, tôi muốn ngồi một mình một lát.”

Chúng tôi không ý kiến.

Chìa khóa xe treo trên tường, muốn lấy cái nào tùy bà ta.

Chỉ là, trước khi đi, ánh mắt bà ta nhìn Âu Dương… có chút phức tạp.

Đại khái là đang buồn bực: sao mình lại không sinh được đứa con trai xuất sắc như thế này chứ?

Ai mà biết?

“Đi thôi, lên thư phòng.”

Âu Dương tiếp tục công việc, còn tôi thì đỏ mặt tiếp tục ôm điện thoại lướt mạng ăn dưa.

Nhưng đến tối, Âu Dương bỗng nhận được một cuộc điện thoại.

Mẹ kế bị tai nạn xe, gãy nhiều xương, xương sườn còn đ.â.m vào nội tạng.

Tình hình rất nguy kịch, bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng.

18.

Sao có thể như vậy được!

Tôi vô cùng kinh ngạc.

Rõ ràng tất cả xe trong nhà đều đã được kiểm tra và bảo dưỡng tại showroom, không có vấn đề gì cả.

Chúng tôi vội vã đến bệnh viện, còn cách phòng phẫu thuật một đoạn, đã nghe thấy tiếng gầm gừ kìm nén và đầy đau đớn của Âu Kiệt:

“Cô tốt nhất cầu trời mẹ tôi không sao, nếu không, tôi bắt cô đền mạng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ban-dap-cua-cap-doi-hao-mon/6.html.]

Hung thủ cũng có mặt?

Lại gần mới biết, câu đó của Âu Kiệt là nói với Diệp Hân.

Cô ta lúc này co ro ngồi trong góc, hai tay ôm gối, chật vật đến tội nghiệp.

Trên người cả hai đều nồng nặc mùi rượu.

Tôi thật sự hoang mang.

Chuyện gì đang xảy ra đây?!

Cha chồng không nói lời nào, chỉ lạnh mặt ngồi trên ghế dài gần đó.

Cuối cùng là quản gia lên tiếng giải thích ngọn ngành.

Chiếc xe mà mẹ kế lái hôm nay bị lỗi mạch điện.

Diệp Hân biết rõ từ trước, nhưng không thông báo cho ai, thậm chí còn ngụy trang phần dây bị hỏng.

Bề ngoài nhìn thì hoàn hảo, nhưng bên trong dây dẫn điện gần như đứt hết.

Ý đồ của họ là: tốt nhất là tôi hoặc Âu Dương lái chiếc xe đó, nếu không thì ít nhất cũng phải là một trong hai chúng tôi gặp chuyện.

Ai ngờ hôm nay lại là mẹ kế tự mình lái xe…

Diệp Hân bị chặn ngoài cổng khu nhà, mệt mỏi vì chờ đợi, lại bị người ta chụp ảnh đăng lên mạng.

Đến khi nghe Âu Kiệt nói tôi và Âu Dương nhất quyết không chịu bỏ qua, tâm trạng kích động nên lỡ miệng khai ra chuyện dây điện bị hỏng.

Mà tôi không hề biết tình tiết này, bởi trong nguyên tác, Diệp Hân không hề nói với ai cả!

“Chiếc xe cháy nặng quá, muốn lấy chứng cứ… rất khó.”

Nói cách khác, nếu Diệp Hân đổi lời, nói rằng mình nói nhảm lúc say rượu, thì vụ tai nạn này rất có thể sẽ bị xếp vào dạng tai nạn ngoài ý muốn!

Nghĩ lại cốt truyện mà tôi từng biết, tôi và Âu Dương c/h/ế/t vì tai nạn xe hơi, giờ chỉ cảm thấy tiếc rằng người lái xe hôm nay không phải là Diệp Hân.

May mà bọn họ lỡ lời khai ra, nếu không, khả năng cao là tôi và Âu Dương sẽ phải gánh mọi tội thay.

19.

Mẹ kế lái xe không nhanh lắm, mãi đến gần sáng mới thoát khỏi nguy hiểm, được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.

Nhân cơ hội này, Diệp Hân lại không quên thể hiện phẩm chất đạo đức cao đẹp của mình.

Nếu lần này thật sự có người c/h/ế/t, thì kết cục của cô ta chắc chắn thê thảm.

Nhưng giờ mọi người đều biết vụ tai nạn là do cô ta gây ra, người thì sống rồi, cô ta có thể sống yên sao?

Sau khi tỉnh lại, mẹ kế như có một cơn giận nghẹn trong lòng, bắt đầu đủ kiểu sai khiến, bạo lực lạnh với Diệp Hân.

Thậm chí còn lấy danh nghĩa cô ta để tuyên bố rút khỏi giới giải trí, nhận hết trách nhiệm vụ livestream thay vì ghi hình.

Cũng chủ động gửi lời xin lỗi đến vợ chồng tôi và ê-kíp chương trình.

Cách làm quá dứt khoát, khiến cả đám thủy quân cũng phải kêu oan thấu trời, còn cư dân mạng thì đồng loạt nổi giận chửi rủa.

Còn tôi thì lại bận… ngồi hóng drama.

Về phần Âu Kiệt, tình cảm từng nóng bỏng với Diệp Hân cũng vì tai nạn này mà nguội lạnh hẳn.

Mười ngày nửa tháng không thấy về nhà, cha chồng cũng mặc kệ.

Dù sao thì, chỉ cần có một đứa con trai ưu tú là đủ.

Vợ chồng cũng có người chăm, chỉ cần đừng gây chuyện tới trước mặt ông ấy là được, ông ấy càng nhàn càng vui.

Khổ thân Diệp Hân, gánh hết cho mọi người phúc lợi cộng đồng.

Đợi đến khi dư luận dần lắng xuống, mẹ kế lại tung ra chân tướng vụ tai nạn xe.

Danh tiếng của Diệp Hân lập tức rớt xuống đáy, thối không ngửi nổi.

Thời đại mạng xã hội, thông tin lan nhanh như chớp.

Cô ta nổi tiếng thật đấy, nhưng lại theo cái cách mà cô ta tuyệt đối không bao giờ muốn.

Có lẽ Diệp Hân từng nghĩ đến chuyện ly hôn, trốn khỏi tất cả.

Nhưng với hình ảnh hiện tại, cô ta chẳng khác gì chuột chạy qua đường.

Dù có đổi nơi sống thì cũng có ích gì?

Ngày nào cũng sống trong hoảng sợ, bất an.

Tất cả đều do cô ta tự chuốc lấy vì trong lòng có tâm hại người.

Lần sau gặp lại Diệp Hân, trong mắt cô ta không còn chút sinh khí nào, trông cứ như một con rối.

Tôi nghĩ, nếu có một ngày mình cũng thành ra như vậy, thà c/h/ế/t còn hơn.

“Chồng ơi, chiều nay có triển lãm trang sức, anh đi cùng em chứ?”

“Tất nhiên rồi.”

Bây giờ tôi đâu còn là một phu nhân nhà giàu ăn chơi vô lo, mà là một blogger trang sức có hàng chục triệu người theo dõi.

Mỗi khi có món mới, tôi đều chia sẻ lên mạng.

Sự cưng chiều của anh cả cực phẩm dành cho chị dâu, phải để cho cả thiên hạ thấy!

__Hết__

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bàn đạp của cặp đôi hào môn
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...