Lúc đang soạn tin nhắn chia tay thì một số lạ bất ngờ gửi tin nhắn đến.
[Cô là bạn gái của Bùi Hạc Xuyên à?]
Tôi nhướng mày, trả lời một cách chuyên nghiệp.
[Đúng rồi đó, cưng à.]
[Nếu muốn tôi chia tay anh ta, giá là hai triệu, không bớt.]
[Cọc trước năm trăm ngàn, phần còn lại thanh toán bằng tiền mặt trong vòng ba ngày làm việc.]
Đối phương rõ ràng nghĩ tôi đang đùa giỡn.
[Tôi nói thật đó!]
Tôi có đùa đâu chứ.
Sợ tỏ ra quá sành sỏi sẽ dọa cô ấy chạy mất, tôi bèn nhẹ nhàng nhắn lại:
[Tôi biết mà. Khi nào chị suy nghĩ kỹ thì báo tôi để chuẩn bị hợp đồng nhé.]
[Nói trước là Bùi Hạc Xuyên khá đắt hàng, ai chốt trước thì được thôi.]
Ngay giây sau, tài khoản của tôi ting ting báo nhận được năm trăm ngàn.
Tôi liền tìm mẫu hợp đồng, sửa lại tên rồi gửi cho vị khách quý.
[Tiền cọc nhận bằng tiền mặt, ký hợp đồng rồi giao tiền. Địa điểm giao dịch sẽ ở nơi công cộng và có mặt luật sư.]
[Thuế thu nhập cá nhân bên chị chịu, nguồn gốc khoản tiền cần minh bạch. Chúng ta sẽ đến đồn công an để hoàn tất thủ tục.]
Vị khách đọc xong vẫn không khỏi nghi ngờ.
[Dễ dàng vậy sao? Cô không lừa tôi đấy chứ?]
Tôi gửi cho cô ấy lịch sử một vài giao dịch thành công trước đây.
Nói ra cũng lạ, những người bạn trai tôi chọn dường như có sức hút đặc biệt với các quý bà.
Ngay từ người bạn trai đầu tiên, đã có một quý bà tìm đến tôi, đưa ra giá một triệu để tôi chia tay. Khi đó tôi còn non kinh nghiệm, cảm thấy không thể để đồng tiền làm vấy bẩn tình yêu trong sáng của chúng tôi. Nhưng sau khi quý bà tăng giá lên hai triệu, kỹ năng của tôi lập tức lên thẳng cấp tối đa.
Kể từ đó, các bạn trai của tôi lần lượt được các quý bà mua lại. Bùi Hạc Xuyên vừa khéo là người cuối cùng.
Ngay khi tôi và vị khách hẹn xong địa điểm giao dịch, Bùi Hạc Xuyên liền nhắn tin tới.
[Hứa Minh Hề, cô giỏi lắm.]
Tôi tiện tay kéo tin nhắn đó lên, tiếp tục thao tác trên điện thoại. Sau khi hoàn trả toàn bộ tiền cho vị khách, tôi nhắn lại: [Tôi suy nghĩ lại rồi…]
Vừa gõ được một nửa, tay tôi lỡ trượt, tin nhắn đã gửi đi. Gần như cùng lúc, tin nhắn của Bùi Hạc Xuyên cũng bị thu hồi. Tôi kéo lên xem rồi nhắn lại cho vị khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ban-trai-toi-la-hang-hot/chuong-1-ban-trai-toi-la-hang-hot.html.]
[Tiền cọc cũng nên trả bằng tiền mặt nhé, phần còn lại thanh toán trong ba ngày làm việc như cũ.]
[Nhưng nếu chị muốn trả một lần thì tôi cũng đồng ý.]
Lần này, vị khách im lặng khá lâu. Ngược lại, Bùi Hạc Xuyên lại gửi lại tin nhắn vừa rồi: [Hứa Minh Hề, cô đúng là.]
[Giỏi lắm.]
Tôi có chút chột dạ, không dám trả lời tin nhắn của anh. Nhưng ngay sau đó, vị khách đã hồi âm: [Không thành vấn đề.]
Tôi lập tức quẳng Bùi Hạc Xuyên ra khỏi đầu.
2
Tối hôm đó, Bùi Hạc Xuyên dọn sẵn bát đũa, lạnh lùng nói: “Ăn cơm đi.”
Tôi uống một ngụm nước, cố gắng đè nén sự lo lắng trong lòng. Không biết có phải ảo giác không, nhưng Bùi Hạc Xuyên tối nay có vẻ lạnh nhạt hơn bình thường. Chẳng lẽ anh đã phát hiện ra tôi định bán anh đi?
Bùi Hạc Xuyên nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm khó lường: “Không có gì muốn nói với anh sao?”
Tôi do dự một lúc rồi đáp: “Không có.”
Thật ra tôi định nhân cơ hội này để nói lời chia tay, nhưng tiền cọc đã trả lại rồi. Lỡ như vị khách kia đột nhiên đổi ý, mà tôi đã chia tay Bùi Hạc Xuyên, chẳng phải tôi sẽ lỗ to sao? Một thương nhân kinh nghiệm sẽ không phạm phải sai lầm như vậy.
Vì thế, tôi nhấn mạnh lần nữa: “Thật sự không có gì cả!”
Bùi Hạc Xuyên cười khẩy: “Nhìn là biết có chuyện mờ ám rồi.”
Tôi vô thức không dám ngẩng lên nhìn anh.
Thực ra, tình cảm giữa tôi và Bùi Hạc Xuyên rất bình thường. Một tháng trước, tôi thua trò “Thử thách lớn” và bị phạt phải tỏ tình với một người con trai bất kỳ có mặt tại đó. Người duy nhất có thiện cảm với tôi lúc ấy là Bùi Hạc Xuyên, và anh đã đồng ý.
Hôm sau tôi liền đề nghị chia tay. Dù sao thì đó cũng chỉ là để hoàn thành trò chơi, ở bên nhau như vậy có phần hơi qua loa.
Bùi Hạc Xuyên thậm chí không thèm nhìn tôi: “Anh không đồng ý.”
Ồ, thế thì cứ tiếp tục yêu vậy.
Nhưng thái độ của Bùi Hạc Xuyên với tôi vẫn luôn lạnh nhạt, chưa bao giờ nói thừa một chữ. Vì vậy, với cái giá hai triệu để mua đứt mối quan hệ này, tôi đồng ý không chút do dự. Nhưng giờ anh lại thế này…
Tôi lắc đầu, gạt bỏ mớ suy nghĩ hỗn loạn. Thôi thì cứ chờ đến mai lấy được tiền rồi chia tay vậy.
3
Sáng hôm sau, tôi gặp vị khách tại điểm hẹn. Cô ấy trùm kín từ đầu đến chân, khiến tôi phải đi một vòng mới nhận ra. Bắt gặp ánh mắt của tôi, cô ấy quay mặt đi, hơi lúng túng: “Nhìn cái gì? Mua bạn trai người khác cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì, tôi mặc kín một chút thì sao?”
Tôi gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu.
Cô ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới: “Cô dễ dàng bán bạn trai của mình cho tôi như vậy sao?”
--------------------------------------------------