Giờ chỉ cần thấy mặt cậu ấy, Tiểu Lục có thể sẽ leo lên đứng đầu bảng xếp hạng bạn trai của tôi, trở thành người tôi thích nhất từ trước đến nay.
Để kéo dài thời gian, khi quý bà tìm đến, tôi cố tình đưa ra giá cao gấp đôi giá thị trường, cốt để quý bà nhận ra rằng tôi không muốn bán. Nào ngờ, nghe vậy, quý bà càng thêm phấn khích: [Đắt vậy sao? Xem ra đây là người cô thích nhất. Tôi sẽ thêm hai triệu nữa. Người ta đều bảo cô có mắt chọn bạn trai rất tốt, để xem lần này có thật vậy không.]
Với mức giá này… tôi cố thêm chút nữa là mua được thêm một căn nhà rồi. Nhưng tôi vẫn cố giữ chút lý trí: [Chị à, người này tôi thật sự rất thích, không muốn chia tay. Nếu chị thích, tôi giới thiệu cho chị một người bạn trai cũ nhé? Đủ mọi loại hình, lại còn rẻ hơn cậu này nữa.]
Càng nghe, quý bà càng hứng thú, lập tức tăng giá gấp đôi.
Thôi được. Tiểu Lục à… có lẽ duyên phận của chúng ta vẫn chưa đủ. Kiếp sau tìm cậu làm bạn trai vậy.
Tôi gửi hợp đồng và tài khoản nhận tiền, sau đó quay lại cuộc trò chuyện với Tiểu Lục. Không hiểu sao, lần này khi nhắn tin chia tay, tôi lại thấy khó mở lời. Ngập ngừng một hồi, cuối cùng tôi gửi đi: [Xin lỗi cậu, cậu quá tốt, tôi cảm thấy tự ti. Mình chia tay nhé.]
Tin nhắn vừa gửi đi, một dấu chấm than đỏ liền hiện lên trên màn hình.
[Tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối.]
Cậu ấy đã nhanh tay chặn tôi trước. Thật là có cá tính. Càng thích cậu ấy hơn. ┭┮﹏┭┮
8
Sau khi chia tay Tiểu Lục, tôi buồn bã mất mấy hôm. Đến mức khi Tiểu Thất gửi lời mời kết bạn, tôi cũng phải mất hai ngày mới chấp nhận. Cậu ấy khá thẳng thắn, mới nói vài câu đã muốn gặp mặt ngoài đời.
Tôi nói vậy là quá vội vàng.
Tiểu Thất đáp: [Tôi cảm thấy yêu qua mạng không đáng tin. Chúng ta nên gặp nhau ngoài đời để hiểu nhau hơn.]
Vừa mới quen đã muốn gặp mặt, tôi cũng thấy không đáng tin chút nào. Tôi không trả lời cậu ta nữa, chỉ ngồi chờ quý bà tìm đến để chúng tôi “chia tay có phí”.
Không biết sai sót ở đâu mà lần này quý bà đến muộn hơn bình thường, trong khi Tiểu Thất lại giục gặp mặt đến phát bực. Ngay khi tôi đang định thẳng tay chặn cậu ta, quý bà cuối cùng cũng xuất hiện.
Không để quý bà kịp mở lời, tôi đã ra giá: [Hai mươi ngàn.]
Quý bà gửi đến một loạt dấu hỏi: [Hai mươi ngàn? Tôi tìm nhầm người à? Không phải mức giá khởi điểm của cô là trăm ngàn sao?]
Vì cậu này phiền quá. Chỉ cần không xem điện thoại một tiếng là sẽ có hơn 99+ tin nhắn từ cậu ấy, một nửa trong số đó toàn hỏi khi nào có thể gặp mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ban-trai-toi-la-hang-hot/chuong-4-ban-trai-toi-la-hang-hot.html.]
Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy nhức đầu: [Thế này đi, năm ngàn thôi?]
Trong lúc tôi đang thương lượng giá cả, Tiểu Thất lại nhắn tin hỏi bao giờ chúng tôi gặp mặt.
Tôi liền gửi thẳng cho vị quý bà kia một tin nhắn dứt khoát: "[Một ngàn, muốn mua thì chốt nhanh nhé.]"
Dường như đối với bà, một ngàn chẳng đáng là bao. Bà lập tức chuyển khoản cho tôi, nhưng lại chần chừ mãi không chịu thêm WeChat của Tiểu Thất.
Nhưng chuyện đó đã nằm ngoài phạm vi chăm sóc khách hàng của tôi.
Ngay khi tiền về tài khoản, tôi lập tức chặn Tiểu Thất mà không cần một lời từ biệt.
9
Để tránh lặp lại tình huống tương tự, khi chấp nhận lời mời kết bạn của Tiểu Bát, tôi đã đặc biệt ghi chú rằng mình không gặp mặt ngoài đời.
Cậu ấy cũng không có ý kiến gì, chỉ đơn thuần mỗi ngày đều chia sẻ với tôi những cuốn sách đang đọc, kèm theo vài dòng triết lý nhân sinh.
Tôi không hẳn thích kiểu này, nhưng cũng không thấy phiền. Tôi chỉ đợi đến khi có quý bà tìm đến là sẽ chia tay với một mức giá hợp lý.
Thế nhưng, đến lúc chuẩn bị nhắn tin chia tay, cậu lại là người khiến tôi bình tĩnh nhất từ trước đến nay.
Hôm ấy, sau khi chia sẻ xong những suy ngẫm về cuốn sách của mình, Tiểu Bát đột nhiên hỏi tôi: "[Cô nghĩ sao về việc đùa giỡn tình cảm của người khác?]"
Động tác soạn tin chia tay của tôi bỗng khựng lại. Cậu ta đang ám chỉ tôi sao? Nhưng tôi còn chưa kịp nói lời chia tay cơ mà.
Nhìn chằm chằm vào màn hình trò chuyện, tôi do dự một hồi rồi quyết định hoãn việc chia tay lại. Vị quý bà kia liên tục hối thúc, tôi đành bảo bà đợi đến mai và chấp nhận giảm giá để bù lại.
Nhưng sang ngày hôm sau, tôi vẫn không tài nào chia tay nổi. Mỗi lần tôi sắp gửi tin nhắn đi, Tiểu Bát lại như đoán trước được, đúng lúc gửi cho tôi những dòng cảm nghĩ về sách, kèm theo một câu hỏi: "[Cô nghĩ gì về kiểu người yêu đến rồi đi, bỏ mặc người khác như vậy?]"
Chuyện này lặp lại suốt ba ngày. Nếu tôi vẫn không nhận ra cậu ta đang nói về mình thì thật uổng phí kinh nghiệm tích lũy từ bảy người trước đó. Tôi muốn tranh luận với cậu ta, nhưng lại sợ mình đuối lý.
Cố nén cảm xúc, tôi cuối cùng nhắn lại: "[Người bị bỏ rơi nên tự xem lại vấn đề của mình.]"
--------------------------------------------------