Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu

Chương 237

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng có điều không khéo chính là, khi ba người nhà họ Tống vừa đi đến cửa ra vào thì ngay lúc đó Nhiếp Tử Phong cũng đi toilet trở về, bọn họ đụng phải nhau đúng ngay tại cửa chính. Nhiếp Tử Phong đang cúi đầu, anh còn mải nghĩ ngợi trong chốc lát nên xử lý chuyện cô nhóc kia như thế nào cho ổn thỏa, cho nên chưa phát giác ra cô nhóc kia đang được Tống Linh ở ôm trong lòng.

"A!" Tống Hi bị va vào người Nhiếp Tử Phong một cái, chiếc ví đầm nhỏ cô cầm trong tay đi dự buổi dạ tiệc tối nay,  nhanh chóng liền bị rơi xuống đất, lập tức vật phẩm bên trong ào một cái liền rơi ra rào rào, lả tả ra đầy trên mặt đất.

"Thật xin lỗi." Nhiếp Tử Phong lúc này mới tỉnh táo lại, vội vã nói lời xin lỗi, cúi người xuống nhặt đồ giúp cô. Khi tất cả đồ đã được thu thập xong, anh vừa định đưa cho cô thì lúc ngẩng đầu lên, anh lập tức nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, tiếp đó, cả khuôn mặt anh liền cứng đờ lại luôn.

"Không sao đâu ạ, tôi cũng là người có lỗi." Tống Hi nhận lại chiếc ví đầm dùng đi dự buổi dạ tiệc từ trong tay Nhiếp Tử Phong, ánh mắt nhìn anh cũng mang đầy sự áy náy. "Hẹn gặp lại." Nói xong cô nhìn về phía anh khẽ gật đầu rồi tiếp tục đi lên phía trước, hoàn toàn không hề chú ý tới Tống Linh ở bên cạnh, lúc này đang dùng ánh mắt thâm trầm nhìn Nhiếp Tử Phong.

Gương mặt quen thuộc kia cũng không thay đổi bao nhiêu lắm, vẫn giống như trong trí nhớ ngày xưa, chỉ có điều đã bớt đi sự trẻ trung, nhưng cùng với tinh thần phấn chấn giờ đây đã làm cho cô càng thêm trở nên thành thục và trở nên quyến rũ hơn.

Vũ Vũ…

Vũ Vũ của anh… diễn-๖ۣۜđàn-lê-quý-๖ۣۜđôn Có phải là anh đang nằm mơ không vậy…

Nhiếp Tử Phong nơm nớp lo sợ quay đầu đi, khi anh nhìn bóng hình xinh đẹp kia đã đi cách mình chừng được vài thước, lúc này khóe miệng của anh liền cong lên, gợi lên một nụ cười mừng rỡ! Đây không phải là anh đang nằm mơ! Mà chính xác là Vũ Vũ của anh đã xuất hiện ở trước mặt anh rồi! Đột nhiên, ánh mắt của Nhiếp Tử Phong đột nhiên rơi vào trên người người đàn ông đang ở bên cạnh cô, đáy mắt lập tức bị nhuộm kín bởi một ngọn lửa giận dữ.

Khí thế rào rạt, anh cất bước tiến lên, vào lúc cô sắp rảo bước tiến vào trong thang máy thì chỉ trong tích tắc, Nhiếp Tử Phong vươn tay ra ngăn cản cô, sau đó anh dùng sức kéo cô một cái vào trong ngực của mình, hung hăng ôm lấy cô, siết chặt lại.

"Vũ Vũ… Em quả thật là Vũ Vũ của anh rồi…" Lúc bắt đầu anh còn có chút hoài nghi không biết đây có phải là Lạc Thuần không, nhưng khi ôm cô vào trong lòng thì trong nội tâm của anh liền cảm thấy nổi lên một luồng cảm xúc mạnh mẽ, ngay sau đó anh đã không còn có bất cứ một sự hoài nghi gì nữa.

Tống Linh đang ôm Đường Đường ở trong tay cũng không đến ngăn lại, mà cứ đứng tại chỗ đó lạnh lùng nhìn hai người ôm nhau như vậy, nơi đáy mắt đen kịt bỗng nhiên hiện lên một vẻ âm u lạnh lẽo, khóe miệng hé mở một ý cười nhưng lại không để cho người khác phát hiện ra được cái cười ấy.

"Tiên sinh… anh hãy buông tôi ra… buông tôi ra." Tống Hi dùng sức đẩy anh ra. Cô nhìn lại anh với ánh mắt đầy kinh ngạc, liên tục lùi về phía sau vài bước chân. Gương mặt xinh đẹp lập tức trở nên lạnh lùng nhìn Nhiếp Tử Phong vẫn còn đang đắm chìm ở trong sự vui sướng, nói một câu với vẻ không vui: "Tại sao anh lại có thể tùy tiện ôm tôi như vậy chứ?!"

Nhiếp Tử Phong vẫn còn một lòng đắm chìm trong nỗi vui sướng khi phát hiện ra cô, vì vậy nên Nhiếp Tử Phong đã hoàn toàn không hề phát hiện ra trong đáy mắt của cô đang ánh lên cái nhìn mình có phần lạ lẫm đối với anh. Anh không chết tâm, vẫn tiếp tục tiến lên nắm lấy cổ tay của cô, kích động nói: "Năm năm rồi, suốt năm năm qua… Hóa ra em thực sự không bị chết…" Giấc mộng của anh đã trở thành sự thật rồi, Vũ Vũ của anh thật sự không hề rời khỏi anh! Nhiếp Tử Phong kích động đến mức không nói được ra lời.

"Tiên sinh, anh là ai vậy?" Tống Hi khó hiểu, nhìn bàn tay to của người đàn ông đang cầm lấy cổ tay mình, cố gắng rút bàn tay của mình từ trong lòng bàn tay của anh ra, nhưng vẫn không thể làm gì được, cô dùng hết sức lực toàn thân, nhưng cũng không thể nhúc nhích hay cử động nổi: "Vị tiên sinh này, xin mời anh hãy buông tay của tôi ra." Cô nói vẻ rất khó chịu.

Chính vì lời nói này của cô nên Nhiếp Tử Phong hơi trố mắt ra nhìn lại. Khi anh ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt lóng lánh trong veo như nước kia của cô, ngay sau đó nụ cười tươi của anh liền đông cứng lại ở trên khóe môi. Bởi vì, cho đến giờ phút này, anh mới nhìn thấy sự hờ hững ở trong đáy mắt của cô…

"Tiên sinh?" Tống Hi nhẹ giọng kêu.

Nhiếp Tử Phong vẫn đứng sững sờ ở tại chỗ đó, anh dường như đang cười mà cũng không phải là đang cười. Hai con mắt cứ nhìn chằm chằm vào cô, đôi   môi cứ mấp máy tựa như đang muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thể nào nói ra được.

Đứng ở một bên, từ nãy đến giờ, Tống Linh vẫn chỉ đưa mắt nhìn người đàn ông kia ngây ngẩn, lúc này mới mở miệng nói: "Hi nhi, chúng ta đi thôi." Nói xong anh đưa tay ôm lấy bờ eo của cô.

"Ừ, mình đi thôi." Tống Hi nhẹ nhàng gạt bỏ bàn tay của Nhiếp Tử Phong đang giam cấm bàn tay của mình sang một bên, sau đó cũng không quay đầu lại  liền đi thẳng vào trong thang máy.

Mãi đến khi cửa thang máy chậm rãi khép lại, lúc này Nhiếp Tử Phong mới phản ứng được.

Hi nhi…

Người đàn ông kia gọi cô là Hi nhi...

Đôi mắt của anh nhìn dè chừng cửa thang máy kia đang từ từ khép lại, bắt đầu đi xuống với vẻ luống cuống. Sự mừng rỡ lúc trước đã không còn nữa, trái tim của anh lúc này cũng đang tràn ngập sự rối rắm. Cặp lông mày rậm khí khái của anh liền chau lại thật sâu, hàng mi dài rũ xuống nhìn vào hai bàn tay đang buông thõng xuống hai bên quần, anh có cảm giác trong lòng bàn tay mình vẫn còn lưu lại hơi ấm của bàn tay cô.

Không! Cô không phải là Hi nhi! Cô là Vũ Vũ của anh!

Nhiếp Tử Phong lắc đầu đầy kích động, lộ ra ánh mắt kiên định. Đang lúc anh muốn xoay người chạy về hướng lối thoát hiểm kia, thì ánh mắt của anh chợt nhìn thấy có một bóng đen đang đứng cách đó không xa. Người đó chính là Nhiếp Tử Ngôn, chẳng biết cậu đã đi ra đây từ lúc nào, nhưng cậu cứ đứng lặng ngắt ở nơi đó, cho đến khi ba của cậu nhìn thấy...

Hai người cùng không nói năng gì, chỉ đối mắt nhìn nhau không biết bao lâu. Đột nhiên trong hốc mắt của Nhiếp Tử Ngôn đỏ ửng, giọng nói cũng có chút run rẩy: "Cô ấy…là mẹ phải không ạ?" Cậu hỏi dò, bởi vì cậu nhớ rõ ba đã từng nói, cậu có một người dì song sinh, lớn lên giống hệt như mẹ vậy.

"Đúng thế!" Không có bất kỳ sự chần chờ hoặc chút do dự nào, Nhiếp Tử Phong khẳng định một câu, biểu lộ hết sức kiên định: "Cô ấy là mẹ của con, cũng là vợ của ba..."

...

Nhiếp Tử Phong chạy một hơi xuống mười tầng lầu, nhưng cuối cùng anh vẫn không đuổi kịp cô. Anh đã bỏ lỡ cô, bỏ lỡ mất người phụ nữ đã làm anh “hồn khiên mộng nhiễu” kia, cũng không biết bao đêm ban đêm anh đã từng cầm tấm ảnh của cô mà khóc thầm… Nhưng anh vẫn không nản chí, suốt cả đêm, anh liền điều tra danh sách toàn bộ tất cả những tân khách được mời đến đây dự họp buổi dạ tiệc đêm nay… Nhưng mà trong danh sách khách mời đó lại không hề có tên của cô.

Hi nhi… Trong biển người mênh mông này, muốn tìm kiếm một con người như vậy, thật sự không thể nghi ngờ tựa như tìm kim trong biển rộng. Nhưng Nhiếp Tử Phong cũng nhất định không chịu buông tay. Anh tin tưởng vững chắc, chỉ cần cô còn sống, sớm muộn thế nào cũng có một ngày bọn họ sẽ lại gặp lại nhau, hơn nữa còn sẽ rất nhanh!

Về phương diện khác, Nhiếp Tử Ngôn, người biết rõ thân phận của Hi Nhi cũng không có chịu nói tin tức này ra cho Nhiếp Tử Phong biết. Bởi vì cậu sợ rằng, nếu cậu nói ra chân tướng này thì sau đó sẽ gây đả kích cho ba mình, cho nên… Có lẽ nên chờ đến khi cậu đã biết rõ ràng hết thảy mọi việc đã, sau đó sẽ nói lại cho ba mình được biết sẽ tốt hơn.

Hôm sau, hoàng hôn. Mặt trời chiều ngã về phía tây, không trung giống như mảnh gấm sặc sỡ, rực rỡ đa sức màu, chỉ chốc lát sau, liền bị nhuộm thành   màu vàng cam.

Tại nhà họ Tống ở bên bờ biển.

"Anh Tử Ngôn, ăn chocolate."

Tống Hi từ trên bậc cầu thang xoay tròn chậm rãi bước xuống, nghe được trước hết đúng một câu nói ngán người chết không đền mạng kia. Vừa nghe đến ba chữ chocolate kia, theo bản năng sắc mặt cô liền lạnh xuống, hai tay chống nạnh hướng đi vào trong phòng khách.

Một nụ cười như muốn ăn thịt người khác hiện ra."Đường Đường, con lại vừa không nghe lời rồi! Mẹ đã cảnh cáo con nhiều lần như vậy rồi, tại sao con vẫn còn muốn ăn chocolate như vậy chứ?! Xem ra mẹ cần phải ném con tới một hoang đảo, có như vậy con mới bằng lòng…" Tống Hi nói thao thao bất tuyệt một hơi, nói xong hết một câu, nhưng ngay lúc đó cô nhìn đến trong phòng khách có tnhiều hơn một bóng dáng khác nữa, thì tất cả lời nói liền lập tức bị cắm lại ở chính giữa yết hầu.

"Mẹ, người ta không hề ăn mà! Người ta chỉ lấy chocolate cho anh Tử Ngôn ăn thôi." Đường Đường mặc bộ quần áo đồng phục của vườn trẻ, trên đầu còn đội cái mũ màu vàng nho nhỏ. Cô bé ngồi chồm hỗm trên mặt đất cầm lấy một khối chocolate, mở ra sau đó tựa như hiến vật quý vậy, đưa tới bên miệng Nhiếp Tử Ngôn: "Anh Tử Ngôn nếm thử đi, đây là loại chocolate mà Đường Đường thích ăn nhất đấy."

"… Cám ơn." Hương vị ngòn ngọt nhơn nhớt bay vào trong mũi, lập tức trong dạ dày của Nhiếp Tử Ngôn liền bị đảo lộn một hồi. Cậu rất muốn nói không muốn phải ăn thứ này, nhưng khi chuyển mắt sang thấy cái nhìn đầy mong chờ của Tống Hi thì cậu đành phải cố nhẫn nhịn, mở to miệng nói: "Cám ơn." Khi thanh chocolate vào đến trong miệng thì cậu liền nhai cũng không dám nhai, cứ như vậy nuốt xuống dưới.

Tống Hi, đây là cái tên mà cậu nghe được từ trong miệng của Đường Đường. Vì muốn giải quyết mối nghi ngờ trong lòng, cho nên hôm nay cậu mới cùng Đường Đường trở về nhà.

Nhìn thấy bộ dáng của cậu bé vạn phần không tình nguyện, Tống Hi chỉ khe khẽ cười, lập tức tiến lên thu hết số chocolate ở trên bàn trà lại, không quên nói lại một câu: "Chuyện ngày hôm qua thật sự cô rất xin lỗi, Đường Đường nhà cô đã gây cho cháu thêm nhiều phiền toái thế này."

"Không sao đâu ạ." Nhiếp Tử Ngôn cười nói, khoát khoát tay áo. Ánh mắt của cậu hướng về phía Đường Đường đang mừng rỡ hoa chân múa tay vì vui sướng, nhảy nhót không ngừng bởi vì cậu đã ăn chocolate, cậu đành nói ra một câu trái với lương tâm: "Đường Đường rất đáng yêu ạ."

"Thật không?" Tống Hi thoáng nhíu mày, thoáng nhìn qua Đường Đường đang bụm mặt mừng rỡ như điên, cúi người nói vào bên tai Nhiếp Tử Ngôn một câu: "Suốt ngày chỉ thích ầm ỹ, mệt chết đi được, cô lại cảm thấy Đường Đường tuyệt đối không có một chút nào đáng yêu cả." Nói xong, cô thu hồi đầu lại dấu diếm dấu vết, cười híp mắt vuốt vuốt mái tóc của Nhiếp Tử Ngôn, nói: "Hoan nghênh cháu tới làm khách ở nhà cô, phải biết rằng cháu chính là người bạn thứ nhất mà lần đầu tiên Đường Đường nhà cô đưa về nhà chơi đấy."

Nụ cười ngọt ngào của Tống Hi tan mất trong đáy mắt của Nhiếp Tử Ngôn, giống y như nụ cười ngọt ngào của mẹ ở trên tấm ảnh vậy, lập tức nó tựa như một luồng cảm xúc ấm áp nồng cháy từ trong trái tim của cậu chảy xuôi theo mạch máu, lan ra khắp cơ thể của cậu, Nhiếp Tử Ngôn lập tức nói ra một lời đáp câu nệ: "Cháu cám ơn cô!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 237
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...