Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu

Chương 73

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

@all,hi hi chương mới đây, sorryvì sự chậm trễ này!!!!!

Editor: Táo đỏ phố núi

Trong lòng của Nhiếp Tử Vũ chợt cảm thấy bất an, có dự cảm chẳng lành ngẩng đầu nhìn tới phía Nhiếp Tử Phong đang vô cùng lãnh khốc, sau khi nhìn thấy đáy mắt của anh nổi lên lửa giận thì đã hiểu ra. Nhưng mà cô không thể vùng vẫy, Nhiếp Tử Phong đã ôm ngang cô lên, sải bước đi về phía máy bay trực thăng, một giây sau ném cô vào trong máy bay trực thăng.

"Thả em xuống!" Nhiếp Tử Vũ quát với Nhiếp Tử Phong giống như đang bị bệnh thần kinh, nhưng mà Nhiếp Tử Phong liếc cũng không thèm liếc cô lấy một cái, ra lệnh cho phi công cất cánh.

"Nhiếp Tử Phong, có giỏi thì mau thả em xuống! Bắt nạt một người phụ nữ, anh không cảm thấy xấu hổ à?" Phi cơ trực thăng bay lên khỏi mặt đất, bay thẳng lên bầu trời đi qua mặt biển bay thẳng về phía trước, khiến cho tia hy vọng duy nhất của Nhiếp Tử Vũ cũng bị tan biến, cô trừng mắt nhìn Nhiếp Tử Phong, lạnh nhạt nói: "Em nguyền rủa anh!" dfien ddn lie qiu doon

Cô nổi lên tính trẻ con mắng người khiến cho Nhiếp Tử Phong không khỏi cong cong khoé môi, ngoảnh đầu sang nhìn vẻ mặt phẫn nộ của cô, anh nheo đôi mắt nguy hiểm của mình lại.

"Ba năm không gặp, cái miệng của em dường như đã trở nên lợi hại hơn rất nhiều." Đáy mặt chợt loé lên tia nguy hiểm, anh có vẻ đăm chiêu nhìn vào cánh môi mềm mại hồng hào của cô, đột nhiên trong cổ dâng lên cảm giác khô khốc.

Bị ánh mắt của anh nhìn chằm chằm và chăm chú như vậy khiến toàn thân cô sợ hãi, Nhiếp Tử Vũ vội vàng nhích sang bên cạnh một chút, cảnh giác nhìn anh lạnh nhạt nói: "Anh muốn làm cái gì!" Ánh mắt kia của anh giống như muốn nhìn thấu tâm hồn người khác khiến cho cô cảm thấy bất an, trức giác nói cho cô biết, anh lại suy nghĩ chuyện gì đó bất lợi đối với cô.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Nhiếp Tử Vũ.

Đột nhiên, Nhiếp Tử Phong cong khoé môi lên, cười lạnh một cái thật dài, sau đó đột nhiên anh nghiêm mặt lại, dùng giọng nói âm u lạnh lẽo nói: "Anh muốn dùng cái kim khâu miệng của em lại, xem em còn dám dùng giọng điệu này nói chuyện với anh nữa không!"

Nghe vậy, khí huyết của Nhiếp Tử Vũ xông lên mặt, một lúc lâu sau cũng không nói ra được câu nào. Lúc cô đang định mở miệng mắng anh một lần nữa, thì một ánh mắt sắc bén của anh quét qua người của cô. Ánh mắt kia như muốn nói: Chỉ cần em dám mở miệng nói một lời, anh sẽ làm như vậy thật!

Vì thế, Nhiếp Tử Vũ cực kỳ không có khí phách ngậm miệng lại, sau đó cũng không thèm quay đầu nhìn Nhiếp Tử Phong nữa. dfien ddn lie qiu doon

Máy bay trực thăng bay ở trên mặt biển không biết bao lâu, cuối cũng cũng đáp xuống trên một hòn đảo nhỏ. Nhiếp Tử Vũ bị Nhiếp Tử Phong cưỡng ép đẩy xuống máy bay trực thăng. Ngay sau đó máy bay trực thăng liền bay lên.

Mắt thấy máy bay trực thăng bay càng ngày xàng xa, bất an trong lòng của Nhiếp Tử Vũ dâng lên càng ngày càng nhiều. "Quay lại, anh mau quay lại!" Cô vừa nhảy lên vừa lo lắng sợ hãi hét lên: "Anh thả chúng tôi xuống chỗ này làm cái gì? Mau quay trở lại đây đi!"

Nhưng mà, lời của cô làm sao phi công có thể nghe thấy được, cho dù có nghe thấy cũng sẽ không dừng lại. Vì vậy không tới vài phút sau, bóng dáng của chiếc máy bay trực thăng hoàn toàn biến mất trong bầu trời tối đen.

Dùng hết khí lực toàn thân để hét lớn lên nên Nhiếp Tử Vũ vô lực ngã ngồi ở trên bờ cát, quay đầu nhìn bốn phía của hòn đảo được thắp sáng lên. Cô vô cùng sợ hãi.

Chỗ này là chỗ nào? Tại sao lại muốn giữ cô ở lại chỗ này?

Mà người từ đầu đến cuối đứng ở sau lưng cô, nhìn nét mặt của Nhiếp Tử Vũ thay đổi nhanh chóng như vậy, liếc mắt một cái cũng đoán được sự nghi hoặc trong lòng của cô.

Đối với thắc mắc này, anh tốt bụng nói cho cô biết: "Đây là hòn đảo tư nhân của anh."

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ sửng sốt, lông mày cau chặt lại: "Anh dẫn em đến đây làm gì!" dfien ddn lie qiu doon

"A" giống như là nghe được một chuyện buồn cười nhất thiên hạ, Nhiếp Tử Phong nhếch môi cười to. Một lúc lâu sau, anh mới thu hồi lại nụ cười quá mức khoa trương của chính mình, sử dụng ánh mắt giống như nhìn con mồi nhìn NhiếpTử Vũ, chế nhạo: "Cô nam quả nữ sống cùng nhau trên một hòn đảo, em nói xem anh mang em tới đây làm gì?" Nói xong, anh đi lại sát bên cô.

Nghe thấy lời ám chỉ đó của anh, Nhiếp Tử Vũ sợ hãi tới mức sắc mặt lúc trắng lúc xanh: "Anh không được qua đây, cách xa em ra một chút! Cứu mạng! Cứu mạng! Ai tới cứu tôi với!" Cô hốt hoảng bò dậy từ dưới đất, xoay người liền chạy theo hướng ngược lại. Die~nn ddan leê Quy ido nn.

Nhưng mà Nhiếp Tử Phong cũng không vội vã, chỉ bình thản nhìn cô hoảng hốt chạy tới đầu bên kia, cho tới cuối cùng chạy tới lúc mệt thì ngã ngồi dưới đất ôm ngực thở hổn hển, lúc này đôi chân thon dài mới ba chân bốn cẳng chạy tới trước mặt của cô, xách cô từ dưới mặt đất đứng lên như xách một con gà.

"Em quên là mới vừa rồi anh đã nói với em đây là hòn đảo tư nhân của anh rồi sao, có nghĩa là, cho dù em có la hét tới rách cổ họng thì cũng sẽ không có ai tới cứu em đâu!" Anh trừng phạt cô bằng cách nhéo cái lỗ mũi của cô, sau đó lại ôn tồn nói: "Anh mệt rồi, có chuyện gì thì ngày mai lại nói tiếp, bây giờ chúng ta đi nghỉ ngơi đã." Nói xong kéo cô đi về phía biệt thự cách đó không xa.

"Không đi!" Nhiếp Tử Vũ giãy giụa, "Em không muốn ở lại chỗ này với anh!"

Một chút, không, cho dù là một giây đồng hồ em cũng không muốn ở cùng với anh! Cô sợ khi mình ở cùng một chỗ với anh, sẽ phát sinh lòng tham! Ba năm trước, không dễ dàng gì cô mới có đủ quyết tâm rời xa anh, bây giờ cô không muốn lại một lần như vậy nữa!

Nhìn vẻ mặt chán ghét của cô, tâm trạng đang tốt nhất thời trĩu xuống, không khỏi lạnh nhạt nói:

"Không muốn ở cùng một chỗ với anh, vậy em muốn ở cùng một chỗ với người nào!" Die~nn ddan leê Quy ido nn.

"Em…" Bị anh hét lên như vậy, đầu óc của Nhiếp Tử Vũ trở nên lộn xộn. Đợi tới khi nhìn thẳng vào đôi mắt nguy hiểm khiến cho người ta giận sôi người kia, lúc này cô mới phản ứng lại: "Ở cùng một chỗ với ai đều không quan trọng, nhưng mà em không muốn ở cùng một chỗ với anh!" Cô không cam lòng bị yếu thế nên hét lại với anh, hốc mắt cũng hơi đỏ lên.

Lời nói của cô, tàn nhẫn giống như một cây đao, đâm vào lòng anh khiến cho máu chảy đầm đìa. Không chú ý tới vẻ mặt khác thường của Nhiếp Tử Vũ, Nhiếp Tử Phong sa sầm mặt mày lại, khẽ gầm lên: "Không do em quyết định!" Nói xong, tới chỗ ngoặt liền bế cô lên, đi thẳng về phía biệt thự.

Trên đường đi tới biệt thự, Nhiếp Tử Vũ tay đánh chân đá đối với Nhiếp Tử Phong, nhưng Nhiếp Tử Phong vẫn duy trì vẻ mặt lạnh lùng, thậm chí không hề nhăn mặt nhíu mày dù chỉ một chút. Sau cùng Nhiếp Tử Vũ đánh cũng mệt, tay cũng mỏi chân cũng mỏi, lúc này mới không còn giãy giụa nữa.

Biệt thự xa hoa, đèn đuốc sáng trưng. Nhiếp Tử Phong ôm Nhiếp Tử Vũ đi thẳng lên lầu hai, mở cửa một phòng trong đó ra, sau đó ném Nhiếp Tử Vũ lên trên giường lớn. Die~nn ddan leê Quy ido nn.

Nhiếp Tử Vũ bị bất ngờ không kịp phòng bị, một tiếng kêu đau đớn lại vẫn chưa kịp kêu ra khỏi miệng, một giây sau, một cơ thể nóng như lửa nằm xuống bên cạnh cô, một cánh tay mạnh mẽ rắn chắc ôm lấy eo của cô, thuận thế ôm cô vào trong lồng ngực.

"Buông!" Nhiếp Tử Vũ ra sức xô đẩy Nhiếp Tử Phong đang dính sát vào người của mình, khuôn mặt tinh xảo nhăn nhó lại.

"Không được nhúc nhích!" Công việc cả ngày đã khiến anh đau đầu rồi, lại thêm mới vừa rồi cô làm anh hao phí biết bao nhiêu sức lực, bây giờ Nhiếp Tử Phong không còn dư thừa nhiều sức lực. Anh lạnh lùng trừng mắt nhìn Nhiếp Tử Vũ đang giãy giụa trong ngực của mình, dùng giọng nói ủ rũ nói: "Anh mệt lắm rồi! Không muốn làm cái gì với em nữa."

"Nếu đã như vậy, vậy tại sao anh vẫn không buông em ra!" Từ đầu Nhiếp Tử Vũ đã không nghe anh nói, càng vùng vẫy mạnh hơn. Taoo do leê quíy dđono.

Sự ngoan cố quật cường của cô khiến cho Nhiếp Tử Phong vô cùng đau đầu, trong lòng buồn bực, khiến cho anh nghĩ tới một biện pháp duy nhất. Bàn tay to của anh ôm chặt lấy eo của Nhiếp Tử Vũ, ánh mắt anh ngụ ý nhìn cô, thật sự thề nói: "Nếu như bây giờ em ngoan ngoãn đi ngủ không được nhúc nhích nữa, thì anh sẽ không làm gì em hết, nhưng nếu như em còn giãy giụa đụng vào người anh như vậy nữa, thì em muốn anh phải làm cái gì với em, anh sẽ…"

Nhiếp Tử Phong còn chưa nói hết câu, người ở trong lòng đã không còn giãy giụa nữa.

Như vậy liền ngoan ngoãn lại rồi! Đầu cũng nằm thẳng lại.

Nhiếp Tử Phong rất hài lòng với sự nhanh trí của cô, cánh môi mỏng hiện ra ý cười. Lúc đang muốn nhắm mắt lại nghỉ ngơi, lại nghe thấy giọng nói của Nhiếp Tử Vũ khẽ vang lên.

"Bây giờ em muốn đi toilet thì phải làm sao?"

Nhiếp Tử Phong nhắm mắt lại, nhanh chóng vứt ra một câu: "Anh không ngại em giải quyết ngay ở chỗ này."

Biến thái! Taoo do leê quíy dđono.

Nhiếp Tử Vũ nói thầm ở trong lòng, đôi mắt trong veo lạnh lùng trừng mắt nhìn anh. Nhìn anh chìm vào giấc ngủ, phát ra tiếng ngáy, trong lòng Nhiếp Tử Vũ cảm thấy rung động. Ánh mắt không hờn không giận không tự giác trở nên dịu dàng, cô dùng anh mắt tinh tế miêu tả lại ngũ quan của anh so với ba năm trước càng trở nên khắc sâu hơn, trái tim của cô đập thình thịch.

Không biết nhìn bao lâu, dần dần cảm thấy mệt mỏi, chỉ một lát sau, Nhiếp Tử Vũ bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ trong lồng ngực của anh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...