Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất phụ

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi đã từng rất nhiều lần cận kề cái chết, chỉ để Giang Dữ Sâm và Giang Ninh bình an trở về nhà.

Nhưng giờ tôi cuối cùng đã hiểu, dù là điều ước gì, liên quan đến bản thân mới là quan trọng nhất.

Nếu muốn yêu người khác thì trước tiên phải yêu bản thân mình đã.

Không đợi tôi mở miệng, điện thoại bỗng reo lên.

Là Giang Dữ Sâm gọi.

Tôi tắt máy, điẹn thoại lại đổ chuông.

Giang Dữ Sâm kiên trì nhắn cho tôi vài tin:

【Em ở đâu?

【Anh và Ninh Ninh đều rất nhớ em.

【Ngâm Ngâm, em có thể về nhà thăm bọn anh không? Dù chỉ một lần.】

Ánh mắt của Giang Dư Thâm lóe lên, giọng nói của anh ta khàn khàn đầy bệnh tật.

Ở bên kia, khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Ninh đỏ bừng vì sốt cao, khó khăn mấp máy đôi môi: "Mẹ ơi…”

"Con nhớ mẹ."

Giọng cô dần nhỏ đi, mang theo tiếng khóc, như thể vừa xấu hổ vừa không nỡ rời xa.

Cặp cha con này trông thật sự không ổn chút nào.

Tôi nghĩ, có lẽ đó là tác dụng phụ của việc giải ước nguyện.

Tiểu Bảo nghiêng đầu nhìn tôi, rồi đưa tay vào túi, lấy ra một cây kẹo mút.

Tôi không đáp lại Giang Ninh.

Thay vào đó, tôi ngồi xuống, véo má nhỏ của Tiểu Bảo:

"Con đã hứa với mẹ là mỗi ngày chỉ được ăn tối đa ba cây kẹo mút, hôm nay con đã vượt quá rồi nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bat-phu/chuong-15.html.]

Tiểu Bảo lè lưỡi, nhõng nhẽo:

"Con biết rồi, nếu không sẽ bị sâu răng đâu mà.”

"Mẹ ơi, ở đây tối quá, Tiểu Bảo không thích, khi nào chúng ta sẽ rời khỏi đây ạ?"

Cô bé ôm chặt lấy chân tôi.

Đồng tử của Giang Ninh co lại.

Cảnh tượng này lọt vào mắt cô bé, như thể một vết d.a.o đ.â.m thẳng vào tim.

Cô bé giấu bàn tay bị gai hoa hồng đ.â.m phía sau lưng.

Lúc này, trong đầu Giang Ninh chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó là giấu đi sự bối rối của mình, không muốn mình trông thật thảm hại.

Nửa tháng qua, cô bé và cha liên tục thay phiên nhau bị bệnh, tình trạng sức khỏe không tốt.

Khi chị Tuyết đến chăm sóc bố, hầu như không quan tâm gì đến cô.

Giang Ninh có thể cảm nhận rõ ràng, kể từ khi chị Tuyết Tuyết đề nghị kết hôn nhưng bị bố từ chối, chị ấy càng nhiệt tình với bố nhưng thái độ đối với cô bé lại có phần lạnh nhạt.

Như thể... toàn bộ sự chú ý của chị ấy đều dồn vào bố, hoàn toàn không quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của cô bé.

Giang Ninh rất hối hận.

Tại sao lúc trước cô bé lại nói những lời như vậy với mẹ.

Nếu bây giờ ở cùng mẹ, có lẽ...

Không còn "có lẽ" nào nữa.

Cô chăm chú nhìn cô bé mặc váy đỏ trước mắt.

Đứa trẻ không biết từ đâu chui ra, đang hưởng thụ tình yêu thương của mẹ mà đáng lẽ cô nên được nhận.

Giang Ninh cảm thấy khóe mắt cay cay.

Cô cắn chặt môi, cố gắng giữ lại chút tự tôn cuối cùng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất phụ
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...