Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất phụ

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng khi nhìn thấy mẹ nhẹ nhàng vuốt ve đứa trẻ kia, lòng ghen tuông trong cô bé như muốn trào ra.

Đột nhiên, Giang Ninh bật khóc nức nở.

Cô bé lẩm bẩm: "Mẹ ơi, mẹ, mẹ không được bỏ rơi con..."

Giang Ninh lao tới, muốn ôm tôi, nhưng tôi lại lạnh lùng đẩy cô ra.

"Giang Ninh, chúng ta đã không còn là mẹ con nữa."

Ninh Ninh run lên bần bật.

Tôi bình thản dời ánh mắt khỏi cô bé, nhìn về phía Giang Dữ Sâm đang làm ra vẻ giả tạo.

"Đưa bùa bình an cho tôi."

Giang Dữ Sâm không ngờ tôi lại không bị d.a.o động.

Ánh mắt anh ta lóe lên.

"Nếu đã không thể cứu vãn, thì chúng tôi cũng không ép giữ cô lại.”

"Hãy để cô bé ngồi trong phòng khách một chút.”

"Cô đi theo tôi."

---

Tôi theo Giang Dữ Sâm vào phòng ngủ.

Anh ta chậm rãi đưa bùa bình an cho tôi.

Bất ngờ, anh ta hỏi:

"Ngâm Ngâm, anh và Sở Dịch Tuyết đã dứt khoát rồi.

"Em thật sự không thể cho anh một cơ hội nữa sao? Coi như là vì Ninh Ninh đi."

Tôi không trả lời mà hỏi lại:

"Giang Dữ Sâm, lá bùa bình an này là anh cố tình giấu đi, đúng không?"

Anh ta cau mày.

"Em nghi ngờ anh?"

Đã rõ ràng rồi thì không cần lãng phí lời thêm nữa.

Tôi quay lưng đi ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bat-phu/chuong-16.html.]

Nhưng Giang Dữ Sâm chặn tôi lại, khóa cửa phòng từ phía sau.

"Nhưng cho dù là anh giấu đi, thì sao, Tống Ngâm, em có thể làm gì được?"

Anh ta thu lại vẻ mặt si tình, nhếch mép cười lạnh:

"Anh biết emquan tâm nhất đến cha mẹ mình nên mới dùng bùa bình an để dụ emquay về đây."

Mắt của Giang Dư Thâm mở to, trong đó đầy tia máu, nếu nhìn kỹ còn có cả những con ký sinh trùng nhỏ đang bò qua.

Anh ta đã bắt đầu biến thành quái vật rồi.

Giang Dư Thâm nắm chặt cổ tôi, từ từ siết chặt, cổ họng phát ra tiếng kêu khủng khiếp:

"Từ nay trở đi, đừng hòng rời khỏi căn nhà này nửa bước.”

"Chính cô đã biến tôi thành bộ dạng này!

"Tôi sẽ nhốt cô ở đây, không bao giờ để cô chết!"

Tôi ngay lập tức hiểu ra.

Giang Dữ Sâm cố tình giả vờ si tình đến phát ốm, chỉ vì cuối cùng anh ta đã tin lời tôi nói.

Cuối cùng anh ta cũng nhận ra sự bất thường từ tình trạng sức khỏe ngày càng tồi tệ của mình.

Chảy m.á.u mũi, sốt, chỉ là khởi đầu.

Nếu không còn được tôi bảo vệ, cuối cùng cả anh ta và Giang Ninh đều sẽ biến thành quái vật, đến khi cơ thể nổ tung mà chết.

"Phó bản là cái quái gì chứ? Con khốn, mau biến tôi trở lại bình thường đi!

"Tôi biết cô không hề định cứu tôi và Ninh Ninh, mà cố ý biến chúng tôi thành quái vật, đúng không? Đồ đê tiện!

"Chỉ cần nhốt cô ở đây, tôi sẽ trở lại như cũ... Đứa bé đó đã nói rồi, nếu cô ở đây thì tất cả chúng ta sẽ an toàn..."

Giang Dữ Sâm lẩm bẩm, giáng một cái tát mạnh vào tôi rồi kéo tôi về phía đầu giường.

Ở đó không biết từ bao giờ đã lắp một sợi xích.

Sự chênh lệch về thể hình giữa nam và nữ quá lớn.

Giang Dữ Sâm tát tôi đến mức mắt tôi hoa lên.

Nhưng tôi vẫn tận dụng cơ hội khi anh ta kéo tôi, hai tay từ từ trượt xuống cổ tay anh ta, rồi bất ngờ bẻ mạnh đá vào hạ bộ anh ta.

Giang Dữ Sâm rên lên đau đớn.

Tôi tranh thủ cơ hội chạy thục mạng ra ngoài.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất phụ
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...