Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất Sinh Bất Thục (Không Lạ Không Thân)

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Điều này thật trớ trêu, nó khiến sự tin tưởng vững vàng bấy lâu của Hà Lạc Tri trở nên mong manh. Ánh nắng ngoài trời ấm áp chiếu vào, nhưng căn phòng lại chỉ mang đến cảm giác lạnh lẽo. Hà Lạc Tri nói: "Anh không hỏi nữa, em tự nói đi."

Chu Mộc Nghiêu hoảng loạn, lời nói trở nên khó khăn.

Cậu vốn là một chàng trai thuần khiết, thứ gì thích thì sẽ thích mãi, cậu không muốn thêm bất kỳ điều gì giả tạo vào sở thích của mình, từ Iron man cho đến Hà Lạc Tri. Đó luôn là điều mà Hà Lạc Tri tin tưởng, ít nhất là cho đến hôm qua.

"Chỉ là bạn bè bình thường thôi." Chu Mộc Nghiêu trả lời.

Hà Lạc Tri "ừm" một tiếng, nhắc nhở: "Em nghĩ kỹ rồi chứ?"

Chu Mộc Nghiêu lại lặp lại: "Chỉ là bạn bè bình thường thôi."

Hà Lạc Tri gật đầu, hỏi tiếp: "Bình thường đến mức nào?"

Chu Mộc Nghiêu ngập ngừng vài giây mới trả lời: "Có một thời gian liên lạc khá nhiều, chơi game cùng nhau, cũng có ra ngoài ăn vài bữa, nhưng lúc nào cũng có bạn bè khác đi cùng."

Hà Lạc Tri khẽ nhíu mày, giọng nói không gay gắt, chỉ nhẹ nhàng: "Anh đã bảo là không muốn hỏi nữa, em tự nói đi."

Chu Mộc Nghiêu ngước lên nhìn Hà Lạc Tri với ánh mắt đầy cầu khẩn: "Lạc Tri..."

Hà Lạc Tri ra hiệu cho cậu tiếp tục.

Chu Mộc Nghiêu thực sự bắt đầu sợ.

Bề ngoài có vẻ như Hà Lạc Tri luôn chiều chuộng và nhường nhịn cậu, nhưng thực tế người dẫn dắt trong mối quan hệ của họ luôn là Hà Lạc Tri. Anh điềm tĩnh, sáng suốt và dạy dỗ Chu Mộc Nghiêu rất nhiều điều. Chu Mộc Nghiêu luôn nghe lời anh, ngay cả khi Hà Lạc Tri không nói gì, cậu vẫn sợ khi mình làm sai.

Nhưng nỗi sợ lúc này không phải vì Hà Lạc Tri giận, mà là sợ mất anh thật sự.

Chu Mộc Nghiêu kể lại toàn bộ quá trình quen biết giữa cậu và người kia, bao gồm cả việc cậu từng nhận một mô hình quà tặng từ người đó, và để trả lời lại cậu mời anh ta ăn hai bữa.

Cậu kể rất chi tiết, như thể đang thành thật thú nhận mọi chuyện với Hà Lạc Tri.

Cuối cùng, Chu Mộc Nghiêu nói: "Em thật sự đã sai rồi, Lạc Tri. Lẽ ra em không nên giấu anh những chuyện này."

Hà Lạc Tri vẫn giữ bình tĩnh, đến lúc này chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Còn gì nữa không?"

"Chỉ có vậy thôi." Chu Mộc Nghiêu trả lời, nét mặt đầy chân thành.

Hà Lạc Tri nhìn cậu một lúc, dù ánh nắng đã tràn ngập căn phòng, nhưng anh vẫn thấy trong lòng lạnh lẽo giữa ngày hè tháng bảy.

Ánh mắt của anh xuyên qua đôi mắt của Chu Mộc Nghiêu, cảm nhận rõ rệt một điều gì đó trong tim mình đang từ từ sụp đổ.

Lòng tin bấy lâu nay của anh, những nhận thức, và cả tình cảm bao năm nay.

Hà Lạc Tri bất chợt cảm thấy mình đã sai. Trên đời này chẳng có gì thực sự thuần khiết cả, và chính vì đã tin tưởng quá nhiều nên giờ đây, anh đã trở thành một trò cười.

Hà Lạc Tri đưa tay lấy điện thoại của Chu Mộc Nghiêu, ngón tay anh chạm vào cậu, và Chu Mộc Nghiêu cảm thấy tay anh lạnh lẽo.

Hà Lạc Tri cúi đầu bấm vài nút, cảm giác lạnh lẽo từ ngón tay lan ra khắp cơ thể, đến khi mở miệng, giọng nói của anh có hơi run rẩy: "Cứ nghĩ là mình đã xóa sạch rồi, phải không?"

Chu Mộc Nghiêu liếc nhìn chiếc điện thoại trên tay Hà Lạc Tri.

"Anh luôn nghĩ rằng em sẽ không bao giờ nói dối, nhưng hóa ra anh đã sai." Tay Hà Lạc Tri cũng run lên, có lẽ vì thất vọng quá lớn, hoặc cũng có thể vì điều này quá khó tin. Anh giơ màn hình điện thoại ra trước mặt Chu Mộc Nghiêu, nói: "Cái này em quên xóa."

Trên màn hình hiện lên bảng sao kê, cho thấy vào ngày 20 tháng 5 năm ngoái, Chu Mộc Nghiêu đã chuyển cho người kia 520 tệ.

Chu Mộc Nghiêu chết lặng tại chỗ. Hà Lạc Tri lấy lại điện thoại, bấm thêm vài nút, rồi tiếp tục đưa màn hình ra trước mặt Chu Mộc Nghiêu: "Ngày 14 tháng 2, lúc ba giờ sáng, em gửi cái phong bì 520 tệ này, giải thích sao đây?"

Hà Lạc Tri ném điện thoại sang một bên, nói: "Nếu anh nhớ không lầm, lúc sáu rưỡi sáng hôm đó anh đã ở dưới chung cư em rồi. Anh vừa trải qua một chuyến bay đêm, vì trước đó lúc 11 giờ em còn buồn bã, bảo rằng ai cũng có người yêu còn em thì không."

Nét mặt Hà Lạc Tri như không thể hiểu nổi, anh nói tiếp: "Anh đã dỗ em suốt nửa tiếng, em bảo sẽ đi ngủ, anh vừa cúp máy là ra sân bay ngay."

"Lạc Tri, nghe em giải thích." Chu Mộc Nghiêu nắm lấy cổ tay Hà Lạc Tri, hốt hoảng nói: "Lúc đó thật sự em không ngủ được, nên em chơi game thôi, chứ không phải như anh nghĩ đâu..."

"Tôi không hiểu, thật sự không nghĩ ra nổi." Hà Lạc Tri cắt ngang: "Em còn rõ ràng hơn tôi."

Chu Mộc Nghiêu chỉ biết lặp lại tên anh: "Lạc Tri..."

Hà Lạc Tri tiếp lời: "Tối qua em uống say rồi nói mình từng hẹn hò với người khác. Ban đầu tôi không tin, vì tôi nghĩ Chu Mộc Nghiêu của tôi không thể làm vậy." Anh cười gượng, tự mỉa mai mình: "Lục điện thoại tìm chứng cứ là điều tôi ghét nhất, vậy mà em cứ muốn tôi phải tự làm điều khiến mình kinh tởm."

"Lạc Tri..." Mắt Chu Mộc Nghiêu đỏ hoe, bước tới muốn ôm anh.

Hà Lạc Tri đứng dậy, cúi xuống nhìn cậu.

"Em thật sự làm tôi ghê tởm." Đôi mắt Hà Lạc Tri cũng ửng đỏ, anh hít một hơi sâu rồi nói: "Tôi đã từng nói với em, nếu có suy nghĩ khác thì hãy nói với tôi, để cả hai chia tay trong êm đẹp."

Chu Mộc Nghiêu lắc đầu, kéo tay anh: "Em không có! Thật sự không có suy nghĩ khác, hôm đó em đã bảo anh ta rời đi..."

"Em chưa từng ngủ với ai khác, chỉ là lúc đó đầu óc mơ hồ thôi, Lạc Tri." Chu Mộc Nghiêu nhìn anh với ánh mắt tội nghiệp: "Em không biết mọi chuyện bắt đầu thế nào. Ban đầu chỉ là bạn, rồi sau đó em mới nhận ra mình đã đi quá xa... Cho em cơ hội, anh xem em thay đổi thế nào!"

Hà Lạc Tri quay lưng lại, nói: "Thật sự kinh tởm quá rồi, dừng ở đây thôi. Đừng nói lý do này với ai, nếu có ai hỏi thì bảo vì tình cảm phai nhạt theo thời gian, đừng để chuyện này trở thành trò cười cho người khác."

"Lạc Tri!" Chu Mộc Nghiêu nắm chặt cánh tay anh, cố kéo lại để ôm.

Hà Lạc Tri vốn là người không thích cãi cọ, lại càng ghét những sự giằng co như thế này.

"Hôm đó em cũng uống say, nhất thời không suy nghĩ mà theo anh ta về khách sạn, nhưng em không làm gì cả. Em thật sự không thể chấp nhận người khác... Lạc Tri, tin em, em không làm gì thật mà, đừng đi."

Chu Mộc Nghiêu giữ chặt tay anh, giọng khản đặc vì sợ hãi: "Em sẽ nói lại lần nữa, lần này sẽ kỹ càng hơn, kể hết mọi chuyện từ đầu. Đừng đi..."

Hà Lạc Tri không thể di chuyển, bị buộc phải nghe Chu Mộc Nghiêu tỉ mỉ kể lại từ lúc hai người quen nhau.

Chuyện đã bắt đầu từ rất lâu. Chơi game cùng nhau, thỉnh thoảng hẹn ăn uống, có lần uống say suýt vào khách sạn nhưng chưa thực sự xảy ra chuyện gì, cứ như thế mập mờ trong một khoảng thời gian dài.

"Chơi đùa" là từ Hà Lạc Tri thầm nghĩ trong đầu. Có lẽ Chu Mộc Nghiêu không nói dối, khi ấy cậu chưa nghĩ sâu, ban đầu chỉ là không nhận ra mình đã vượt quá giới hạn, đến khi hiểu ra thì thấy bản thân đã phạm lỗi nặng nề. Từ đó cậu sống trong sợ hãi, vừa hối hận vừa muốn thú nhận để mong được tha thứ, nhưng lại sợ mất đi tất cả.

Mà chẳng hiểu vì xa cách hay vì quá tin tưởng, trong suốt thời gian đó lẫn về sau, Hà Lạc Tri chưa từng nhận ra điều gì bất thường.

Một cảm giác buồn nôn cháy bỏng dâng trào trong cơ thể. Từ tối qua đến giờ anh không chợp mắt, cũng chưa ăn gì, mật dạ dày đang thiêu đốt, làm anh cảm thấy như lửa cháy bỏng rát từ họng xuống dạ dày.

Hà Lạc Tri bị Chu Mộc Nghiêu giữ lại, không thể cử động.

Mọi thứ trước mắt như một vở kịch lố bịch, căn phòng này, con người này, tất cả đều biến thành đạo cụ. Những cảm xúc từng chan chứa trong đây giờ chỉ còn là hư vô, như chỉ để tăng thêm chút chua cay cho cảnh tượng này.

Một âm thanh trầm đục vang lên, như một hồi còi kết thúc vở kịch bi hài trước mắt.

Chu Mộc Nghiêu bị Hà Lạc Tri tát lệch cả đầu, khi quay lại, cậu nhìn anh đầy ngạc nhiên.

Hà Lạc Tri đã dồn hết lực vào cú tát. Đây là lần đầu tiên anh, một người ghét tranh cãi và rắc rối, ra tay với người yêu tám năm của mình. Vì không có kinh nghiệm, anh cũng không biết tại sao âm thanh không giòn giã hơn.

"Tôi đúng là chiều hư em quá rồi." Hà Lạc Tri nghiến răng, nhả ra một câu: "Câm miệng đi, đồ khốn nạn."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất Sinh Bất Thục (Không Lạ Không Thân)
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...