Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bất Tham

Chương 25

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng tất cả những điều này đều quá đỗi vô vị. Trên cõi đời này, ta chỉ có hai người thân yêu nhất, vậy mà họ đều lặng lẽ ra đi mà ta không hề hay biết. Ta đã dày công tính toán, khiến những kẻ đó phải trả giá bằng máu, nhưng người đã khuất nào có thể sống lại.

Tân đế tìm đến ta. Nàng khoác trên mình long bào, toát lên vẻ uy nghi, cao quý.

Nàng nói: "Trước kia, ngươi có tài năng, mưu lược hơn người, nhưng lại bị giam cầm nơi nội trạch, chỉ có thể dùng đến mưu mô, thủ đoạn, không thể nào phô diễn hết hoài bão. Giờ đây, trẫm muốn phong cho ngươi làm thừa tướng, ngươi có nguyện ý cùng trẫm lưu danh sử sách?"

Ta lập mộ cho Lộ Nhi, rồi chuyển hài cốt của mẫu thân từ phần mộ Cố gia sang một nơi sơn thủy hữu tình, để hai mẫu tử được ở bên nhau.

Tân đế đăng cơ, trăm công nghìn việc cần phải làm, ta bận rộn với việc triều chính, hiếm khi có thể dành thời gian đi thăm mộ. Ban đầu, ta luôn nghĩ đến hai người họ, rồi tự nhủ cứ chờ thêm chút nữa, chỉ cần chờ đến khi ngôi vị của nữ đế vững chắc, ta sẽ rời khỏi thế gian này, để cả gia đình ba người được đoàn tụ nơi suối vàng.

Nào ngờ đâu, ta làm thừa tướng đến hơn mười năm trời.

Ta đã tiễn đưa tiên đế, tự mình bước lên ngai vàng, rồi lại cẩn thận chọn ra một cô bé trong hàng tông thất, có tư chất thông minh, dung mạo lại rất giống tiên đế, lập làm trữ quân. Nàng thường xuyên đến tìm ta, lúc thì làm nũng, lúc thì nịnh nọt, nói rằng bản thân còn nhỏ dại, chưa hiểu sự đời, mọi việc đều cần ta chỉ dạy, xin ta đừng bỏ rơi nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bat-tham/25.html.]

Cho đến khi ta lâm chung, nước mắt nàng giàn giụa, vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, cầu xin ta ở lại thêm một chút nữa.

Trong cơn mê man, ta bỗng nhớ lại những ngày tháng thiếu thời, khi ấy muội muội ruột của ta - Lộ Nhi - cũng luôn quấn quýt ta như vậy. Nàng níu lấy vạt áo ta, giọng nói còn ngọng nghịu, bi bô: "Tỷ tỷ chơi với Lộ Nhi", "Tỷ tỷ đừng đi".

Ta nhìn Thái nữ, mỉm cười với nàng: "Đừng tự coi thường bản thân mình, ngươi làm được những gì, ta đều thấy rõ cả... Sau khi ta qua đời, ngươi nhất định sẽ trở thành một vị minh quân."

Ta nghe thấy tiếng khóc nức nở của nàng, thân thể ngày càng nhẹ bẫng, rồi bay lên tận trời cao. Bỗng nhiên, ta nghe thấy có người hỏi: "Ngươi thân mang kim quang, là người có công đức lớn lao, ngươi có tâm nguyện gì không? Thiên đạo thương xót, muốn cho ngươi sống lại một kiếp, giúp ngươi bù đắp những điều còn dang dở."

Ta khẽ lẩm bẩm: "Ta muốn... để muội muội của ta không phải chịu khổ."

Giọng nói kia thở dài: "Số phận của nàng ấy vốn đã định phải trải qua kiếp nạn này, nhưng người tính không bằng trời tính. Dùng công đức của ngươi để bù đắp, giúp nàng ấy có thêm năng lực để tự bảo vệ mình, cũng không phải là không thể."

Khi ta tỉnh lại, trước mắt là chiếc giường chạm khắc hoa văn tinh xảo cùng tấm màn lụa thêu hình mây, tất cả đều giống hệt như ngày hôm qua. Chỉ là dường như ta vừa trải qua một giấc mộng dài đằng đẵng. Ta đã quên hết những gì mình mơ thấy, nhưng đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Hôm qua, bác Phúc - người gác cổng - đến xin phép ta cho về quê thăm người thân. Hình như quê bác ấy tên là... thôn Mã Gia thì phải? Ta cần phải dặn dò bác ấy vài câu, để ý đến những bé gái trạc tuổi Lộ Nhi...

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bất Tham
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...