1.
"Toàn bộ quá trình là như vậy đó, sau đó thì tôi báo cảnh sát."
Tôi nhìn người cảnh sát trẻ tuổi liên tục cúi đầu viết viết vẽ vẽ vào cuốn sổ mà hơi sốt ruột nói: "Không phải, các anh không mau đi điều tra vụ án tìm hung thủ, cứ ở đây gặng hỏi tôi hết lần này đến lần khác thì có ích gì?"
Cuối cùng cảnh sát trẻ cũng ngừng viết, ngẩng đầu lên, khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi hơi sững người.
Anh ta có làn da ngăm đen, đường nét khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt đen láy vô cùng sâu thẳm.
"Cô Hà, tôi họ Lâm, là cảnh sát hình sự được cử từ thành phố xuống phụ trách vụ án g.i.ế.c người này. Tôi đã xem lời khai của cô ngày hôm qua, khá chi tiết nhưng tôi vẫn có vài chi tiết muốn hỏi cô."
Cảnh sát Lâm nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói không nhanh không chậm.
Tôi thở dài: "Các anh đã đến đây liên tục mấy lượt cảnh sát rồi, tôi đã hợp tác hết mức có thể rồi. Chuyện này xảy ra khiến mọi người bây giờ đều hoang mang lo sợ, các anh cứ chạy đến nhà tôi mãi, người không biết lại tưởng tôi là nghi phạm đấy."
Cảnh sát Lâm mỉm cười, dùng bút gõ nhịp nhàng lên cuốn sổ.
"Cô Hà đúng là hài hước, tôi chỉ có vài câu hỏi thôi, sẽ không làm mất nhiều thời gian của cô đâu."
Tôi không nói gì mà lặng lẽ nhìn người đàn ông trẻ trước mặt, coi như ngầm đồng ý.
"Câu hỏi thứ nhất là sau khi cô nghe thấy tiếng nước rò rỉ, tại sao không đi thẳng vào bếp kiểm tra tình hình hoặc dùng chậu hứng nước? Dù sao cô cũng nói rồi, tòa nhà này khá cũ kỹ, không có chống thấm, nếu không hứng nước thì chắc chắn sẽ tiếp tục rò rỉ xuống nhà tầng dưới đúng không?"
Trong lòng tôi bất chợt dâng lên một nỗi bực bội, anh ta hỏi dò tôi như vậy là đang coi tôi như nghi phạm mà tra khảo sao?
"Tôi muốn làm gì là tự do của tôi! Anh cứ lãng phí thời gian ở đây mà vặn vẹo từng chi tiết nhỏ, tại sao không đi trích xuất camera, đi tìm hung thủ?"
Cảnh sát Lâm dùng ngón tay xoa xoa một trang giấy trong cuốn sổ, lặng lẽ nhìn tôi.
"Đây là một vụ án phân xác, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn."
"Camera ở hành lang đã hỏng từ vài năm trước, xung quanh cơ bản đều là điểm mù của camera."
"Còn cô là người duy nhất được biết đã lên tầng trên vào đêm qua. Dựa trên thời gian tử vong theo giám định pháp y, có lẽ cô đã gặp hung thủ."
"Manh mối đột phá của tôi bây giờ, chỉ có cô."
Tôi bình tĩnh liếc nhìn cuốn sổ trong tay cảnh sát Lâm, trên trang giấy trắng bệch đó, viết tên tôi.
"Hà Thuần, 26 tuổi, rối loạn lưỡng cực ở mức độ trung bình..."
Cảnh sát Lâm cảm nhận được ánh mắt của tôi thì khẽ khép cuốn sổ lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi không động đậy.
"Cô Hà, bây giờ cô có thể trả lời câu hỏi của tôi chưa?"
"Hoặc là cô muốn đổi chỗ khác nói chuyện..."
Tôi đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt của cảnh sát Lâm mang theo vài phần áp bức, trong chốc lát, tôi cảm thấy hoảng sợ.
"Không được, cứ ở đây!"
Tôi cố gắng điều chỉnh cảm xúc có phần mất kiểm soát của mình, nặn ra một nụ cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bi-mat-tren-tran-nha/chuong-1.html.]
"Cảnh sát Lâm, anh cũng thấy đấy, cuộc sống của tôi rất khó khăn, chỉ dựa vào việc chăm sóc tạm thời người già và trẻ nhỏ để kiếm chút tiền sinh hoạt, vừa đủ sống qua ngày."
"Nếu hôm nay anh đưa tôi đến đồn cảnh sát, sau này sẽ không ai dám thuê tôi nữa."
Trực giác mách bảo tôi rằng người cảnh sát trẻ này không giống những người cảnh sát trước đó.
Anh ta mang một vẻ lạnh lùng và quyết liệt.
Cảnh sát Lâm nheo mắt lại, lật lật cuốn sổ trong tay.
"Cô Hà là sinh viên của một trường đại học danh tiếng, sao lại không tìm được việc làm?"
Tôi siết chặt nắm tay, giọng nói không kìm được run rẩy.
"Chưa nhận được bằng tốt nghiệp."
Cảnh sát Lâm hơi tiếc nuối nhướng mày.
"Vậy sao? Thế thì xin cô hãy suy nghĩ kỹ, xem nên trả lời câu hỏi của tôi như thế nào."
2.
Đây là một thị trấn nhỏ bình thường nhất ở miền Nam.
Và khu chung cư kiểu ống đã lâu năm không được tu sửa này, những người sống ở đây cơ bản đều là tầng lớp thấp nhất của xã hội.
Bố mẹ đi làm ăn xa, bỏ con lại cho ông bà chỉ biết đ.á.n.h bài chơi mạt chược mỗi ngày, là tình trạng phổ biến nhất.
Những lời nói như "nuôi dạy con cái" nghe thật buồn cười.
Yêu cầu của họ rất đơn giản, chỉ cần con cái đừng c.h.ế.t đói là được.
Bạn đã từng chứng kiến các bà cô cãi nhau chưa, thực sự rất phiền, cứ lặp đi lặp lại những lời nói, cãi nhau cả buổi chiều.
Những lời tục tĩu nhất, giọng điệu đáng ghét nhất, những lời nguyền rủa độc ác nhất đều rất phổ biến ở nơi này.
Còn người đàn ông kỳ quái ở tầng trên lại còn chua ngoa và cay nghiệt hơn cả những bà cô này, cơ bản là không ai muốn qua lại với ông ta.
Thực ra lúc đầu tôi lên gõ cửa, trong lòng cũng rất lo lắng.
Ông ta không mở cửa, ngược lại tôi còn thở phào nhẹ nhõm.
Tôi biết nước sẽ thấm xuống tầng dưới, trong lòng còn có chút thầm vui mừng bởi vì như vậy sẽ không phải xảy ra mâu thuẫn với người đàn ông kỳ quái ở tầng trên.
Thêm một nạn nhân thì sẽ có thêm một người đứng về phía tôi.
3.
Cảnh sát Lâm vẫn luôn cúi đầu, không nhìn biểu cảm của tôi.
Một lúc lâu sau, tôi lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Cảnh sát Lâm, tôi là một cô gái sống một mình, có lẽ anh không hiểu cho tôi..."
--------------------------------------------------