Cảnh sát Lâm không chút biểu cảm nhíu mày.
Tôi ngập ngừng, đầu ngón tay siết chặt vạt áo.
"Bởi vì anh ấy từng nói với tôi rằng anh ấy sẽ giúp tôi."
11.
Trong mười năm như sống dưới địa ngục đó, tia cứu rỗi duy nhất của tôi chính là thiếu niên với đôi mắt luôn lấp lánh ý cười kia.
Anh ấy tên Lý Lâm, là con trai của bí thư thị trấn.
Anh ấy dường như biết hoàn cảnh của tôi, luôn cố ý hay vô tình thường xuyên đến lò mổ tìm tôi.
Chỉ cần anh ấy ở đó thì Vương Trung sẽ không dám làm gì tôi.
Tôi gần như coi anh ấy là cọng rơm cứu mạng.
Sáng sớm hôm đó, trời còn chưa sáng, tôi run rẩy đứng một bên, nhìn Vương Trung vài nhát d.a.o đã cắt tiết một con heo nái khổng lồ.
Ngay sau đó, ông ta lập tức lao vào tôi.
Tôi điên cuồng giãy giụa, lòng sợ hãi tột độ nhưng sức lực của Vương Trung lớn đến đáng sợ, tôi không thể nào đẩy ông ta ra.
Ông ta nói gay gắt bên tai tôi: "Đây chính là điều mày phải làm, nếu không tao nuôi mày uổng công sao?"
Đột nhiên cánh cổng sắt bên ngoài lò mổ bị gõ.
Tôi nhìn bóng dáng thiếu niên ngoài hàng rào, nước mắt đột nhiên rơi xuống.
Lý Lâm giống như siêu anh hùng trong phim, xuất hiện trong ánh bình minh.
"Chú Vương, cháu đến mua thịt."
Vương Trung hằn học khạc một bãi nước bọt xuống đất rồi miễn cưỡng đứng dậy khỏi người tôi.
Vào khoảnh khắc đưa thịt cho Lý Lâm, tôi nghe thấy anh ấy nói bên tai tôi.
"Cô có thể đi."
Ban đầu tôi không hiểu ý Lý Lâm, cho đến khi anh ấy đưa cho tôi mấy tập tài liệu viết tay dày cộp.
Vành tai cứng rắn của thiếu niên mềm mại đi một chút trong ánh chiều tà, giọng nói của anh ấy khiến người ta đặc biệt an lòng.
"Thế giới bên ngoài rất rộng lớn, cô xứng đáng được nhìn thấy một thế giới tốt đẹp hơn."
12.
"Dựa vào miêu tả của cô về Lý Lâm, anh ta không có động cơ g.i.ế.c Vương Trung."
Cảnh sát Lâm dường như đã xác định rằng tôi chắc chắn đang che giấu điều gì đó.
Tôi thở dài: "Cảnh sát Lâm, tôi cũng không rõ lắm. Chỉ là, ngoài anh ấy ra, tôi thực sự không nghĩ ra còn ai khác."
"Còn ai sẽ nguyện ý giúp tôi thoát khỏi Vương Trung."
"Ý cô là sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bi-mat-tren-tran-nha/chuong-5.html.]
Cảnh sát Lâm nhanh chóng nắm bắt được chi tiết.
Tôi siết chặt nắm tay: "Anh biết tại sao tôi không học hết đại học không?"
Cảnh sát Lâm dường như đoán được điều gì đó, trong ánh mắt nhìn tôi lại hiện lên một tia thương hại.
"Vì Vương Trung là một kẻ biến thái, ông ta nói nếu tôi trốn thoát thì ông ta nhất định sẽ tìm thấy tôi rồi g.i.ế.c tôi."
"Ông ta thực sự đã làm được điều đó."
"Lý Lâm đã kể tình hình của tôi cho bí thư Lý và dưới sự tài trợ của họ, cuối cùng tôi đã trốn thoát thành công khỏi Vương Trung và đến một trường đại học ở nơi khác."
"Nhưng tôi không ngờ Vương Trung lại tìm đến tận nơi."
"Ông ta đã phát điên rồi, ban đầu khi cố vấn viên nói với tôi rằng bố tôi đến thăm, tôi thậm chí còn ôm một tia hy vọng mỏng manh. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của Vương Trung thì tôi hoàn toàn sụp đổ."
"Tôi thậm chí còn không kịp thu dọn đồ đạc, tùy tiện lên một chuyến tàu, tôi chỉ muốn chạy trốn."
Cảnh sát Lâm im lặng hồi lâu, vẫn nhìn tôi không nói một lời.
"Sau này thì anh cũng biết rồi đấy, tôi đến đây, những chuyện trước đây tôi không còn muốn tính toán nữa, đời người ngắn ngủi, tôi chỉ cần có thể tự do sống quãng đời còn lại là đã rất mãn nguyện rồi."
"Nhưng tôi không ngờ tên điên đó lại tìm thấy tôi một lần nữa, còn chuyển lên sống ở tầng trên nhà tôi."
"Ông ta ôm trong lòng con d.a.o phay không biết đã g.i.ế.c bao nhiêu con heo và vào sáng sớm tinh mơ khi trời còn chưa sáng đã gõ cửa nhà tôi."
"Ông ta nói nếu tôi bằng lòng quay về với ông ta rồi kết hôn với ông ta thì ông ta sẽ cho tôi thêm một cơ hội."
"Nếu không, ông ta sẽ cùng c.h.ế.t với tôi."
Tôi nói, giọng bắt đầu nghẹn ngào không kiểm soát.
Cảnh sát Lâm đưa cho tôi một tờ khăn giấy: "Vậy tại sao cô lại nghĩ hung thủ là Lý Lâm?"
Tôi không nhận tờ khăn giấy trong tay cảnh sát Lâm mà dùng ống tay áo lau mạnh đi những giọt nước mắt sợ hãi và tủi hổ.
"Bởi vì anh ấy yêu tôi."
"Vương Trung tìm đến tôi, chắc chắn là do nhận được tin tức từ bí thư Lý."
"Tôi còn có thể tưởng tượng ra cái bộ dạng ghê tởm của ông ta, khóc lóc sám hối trước mặt bí thư Lý và nói muốn bù đắp cho tôi."
"Nhưng Lý Lâm sẽ không tin Vương Trung, anh ấy biết Vương Trung không chịu buông tha cho tôi thì nhất định sẽ làm chuyện dại dột..."
Tôi lo lắng nói: "Anh ấy từng nói sẽ giúp tôi, lúc đó khi tôi tình cờ gặp Lý Lâm trên phố, tôi đã thấy hoảng hốt, tại sao anh ấy lại xuất hiện ở đây?"
"Sau khi nhìn thấy m.á.u trong bếp, trong lòng tôi đã biết nhất định là Lý Lâm nhưng tôi không thể để anh ấy vì tôi mà hủy hoại tiền đồ!"
Cảnh sát Lâm đứng dậy, lạnh lùng nhìn tôi.
"Vậy nên cô muốn đổ mọi nghi ngờ lên mình để chịu tội cho anh ấy sao?"
Tôi khóc lã chã, gật đầu.
Cảnh sát Lâm đột nhiên lạnh lùng nói: “Cô Hà, vậy lần này cô thực sự đã đoán sai rồi."
"Hung thủ không phải Lý Lâm."
--------------------------------------------------