Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bí Mật Trên Trần Nhà

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi bịt tai, điên cuồng gào thét, nước mắt không biết từ lúc nào đã tuôn rơi ướt đẫm khuôn mặt.

"Tôi đã quên rồi... Rõ ràng tôi có thể quên mà... Tại sao các người cứ phải ép buộc tôi..."

Tôi điên cuồng cấu véo cánh tay mình, cố gắng dùng nỗi đau để giữ mình tỉnh táo.

Cảnh sát Lâm nắm chặt cổ tay tôi, lực mạnh đến bất ngờ, sau đó ánh mắt nhanh chóng lướt qua một loạt chai t.h.u.ố.c lộn xộn trên tủ, rất nhanh tìm thấy natri valproate.

Cảnh sát lâm thấy tôi dần bình tĩnh lại sau khi uống thuốc, cuối cùng mới buông tay tôi ra.

Tôi thờ ơ liếc nhìn cổ tay đã sưng đỏ, rồi lại nhắm mắt.

"Cô Hà, theo những gì tôi điều tra được từ khu vực lân cận, sau khi nạn nhân chuyển đến tòa nhà này, ông ta đã không chỉ quấy rối cô một lần. Và từ cuộc điều tra về những gì cô đã trải qua trước đây, chúng tôi nhận định cô có đủ động cơ gây án, còn mục tiêu hung thủ thì đã được xác định."

"Cô có đang bao che cho hung thủ không, có phải cô muốn ôm hết mọi tội lỗi vào người mình không?"

Tôi mở mắt, nhìn cảnh sát Lâm.

Trong mắt anh ta không biết từ lúc nào đã thoáng hiện lên một tia thương hại.

Tôi run rẩy cất lời: "Được thôi, vậy tôi sẽ kể cho anh nghe một câu chuyện nhưng trước khi kể, anh làm ơn hãy cất đi vẻ mặt thương hại đáng ghét đó, tôi không cần."

5.

Tôi tên Hà Mịch Hạ.

Tôi từng nghĩ mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất trần đời.

Tôi có người bố người mẹ tốt nhất thế gian, mọi thứ đều đẹp đẽ như trong truyện cổ tích.

Cho đến một ngày, một người phụ nữ trung niên hung hăng dẫn theo một đám người xông vào nhà, mọi thứ đều thay đổi.

Tôi từng nghĩ bố là anh hùng, là siêu nhân.

Thế nhưng khi người phụ nữ đáng sợ kia ấn mẹ tôi xuống đất, điên cuồng giáng từng cái tát vào mặt mẹ, bố tôi lại luôn cúi đầu đứng một bên, không hề mảy may động lòng.

Họ lột quần áo mẹ tôi tan nát, tôi muốn chạy lên đỡ mẹ dậy nhưng lại bị một cái tát nặng đến mức gãy mất một chiếc răng.

Những lời c.h.ử.i rủa xối xả và những câu nguyền rủa độc địa nhất khiến tôi lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi, tôi không hiểu "tiểu tam" trong miệng họ là gì.

Tại sao họ lại đ.á.n.h mẹ, tại sao bố không bảo vệ chúng tôi?

Rồi sau đó, tôi cũng không nhớ rõ lắm.

Tôi mang theo chiếc răng còn dính m.á.u cùng mẹ lên tàu hỏa.

Chuyến tàu lạch cạch nhanh chóng mang theo sự ồn ào của cả toa xe rời khỏi thành phố sầm uất, tôi nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ dần trở nên hoang vắng, siết c.h.ặ.t t.a.y mẹ.

"Mẹ ơi, chúng ta đi đâu, bố đâu rồi?"

Gương mặt xinh đẹp của mẹ đặc biệt u ám, khóe môi bà vẫn còn vết bầm.

"Hạ Hạ, mẹ tìm cho con một người bố mới, đó mới là nhà của chúng ta."

Tôi không hiểu lời mẹ nói, cho đến khi bà dẫn tôi đến trước mặt một người đàn ông trung niên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bi-mat-tren-tran-nha/chuong-3.html.]

Người đàn ông tên Vương Trung, ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã không thích ông ta.

Trên người ông ta có một mùi tanh hôi kỳ lạ, vừa mở miệng đã để lộ hàm răng vàng ố, tỏa ra mùi khó chịu đến buồn nôn.

Đôi mắt hơi đục của ông ta quét từ đầu đến chân tôi, mang theo vẻ không có ý tốt.

"Con bé này cũng được, sớm gả đi là được rồi, sau khi kết hôn cô lại sinh cho tôi một đứa con trai."

Mẹ tôi dường như thở phào nhẹ nhõm, vội vàng vỗ vỗ tôi: "Hạ Hạ, gọi bố đi con."

Tôi lắc đầu.

Bố tôi không phải như vậy, bố tôi đẹp trai, nho nhã, phong độ, bố sẽ cười và mua mứt dâu tây mà tôi thích ăn.

Vương Trung hừ lạnh một tiếng, mẹ tôi lập tức hoảng loạn véo tôi một cái.

"Con ngốc, đó không phải nhà của chúng ta, con chỉ có một người bố này thôi, chỉ khi ông ấy đồng ý thì chúng ta mới có thể có một mái nhà."

Lúc đó tôi còn quá nhỏ, không hiểu rằng những lời đồn đại đã gần như đẩy mẹ tôi đến điên loạn, bà đã mất hết hy vọng vào cuộc sống, chỉ cần có người chịu chấp nhận thì bà mới có thể sống tiếp.

Dù mẹ tôi có khóc lóc cầu xin thế nào thì tôi vẫn bướng bỉnh không chịu mở miệng.

Vương Trung đột nhiên cười một tiếng, đưa tay vỗ vỗ mặt tôi.

"Không sao, không vội, sau này còn nhiều cơ hội để nó gọi tôi."

"Đứa bé này cũng xinh đẹp như cô, còn non hơn cô nữa."

6.

"Trước khi tìm cô, chúng tôi đã điều tra mối quan hệ giữa nạn nhân và cô rồi. Vậy câu chuyện cô kể này có liên quan gì đến hung thủ không?"

Tôi cúi đầu thấp hơn, các ngón tay siết chặt đến trắng bệch.

"Cảnh sát Lâm, kiên nhẫn một chút, câu chuyện mới chỉ bắt đầu thôi."

Cảnh sát Lâm không nói gì, đưa cho tôi một cốc nước.

7.

Vương Trung là đồ tể của thị trấn.

Ông ta thường xuyên sau bữa ăn vén áo lên, một tay vỗ vỗ cái bụng phệ, vừa nói: "Tôi khác với mấy lão nông trồng trọt trong núi, nếu mấy người không đi theo tôi thì làm sao có thể ngày nào cũng có thịt mà ăn."

Tôi nhìn những miếng thịt mỡ trắng hếu trên bàn gỗ nhỏ mà cảm thấy hơi buồn nôn.

Mẹ tôi lại không ngừng gật đầu, liên tục khen ngợi và hùa theo người đàn ông trung niên đang đắc ý trước mặt.

Bà không biết người đàn ông trước mặt sẽ mang đến cho bà bao nhiêu khổ nạn, cũng không biết, đây là khởi đầu cho ác mộng của chúng tôi.

Nhưng ngay cả sau này Vương Trung ngày nào cũng đ.á.n.h đập c.h.ử.i bới bà, ngay cả khi bà bị hành hạ đến không còn ra hình người, bà cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc rời đi.

Ngày hôm đó, Vương Trung lại tát một cái thật mạnh khiến tôi tỉnh giấc khi trời còn chưa sáng.

Mẹ tôi siết c.h.ặ.t t.a.y ông ta: "Hay là để tôi đi giúp cho, con gái nhát gan, không dám nhìn cảnh đó đâu."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bí Mật Trên Trần Nhà
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...