Nhưng nàng ấy cũng có cha mẹ, cũng có người thân, nàng ấy đâu có phạm phải tội lớn, sao lại không thể tha cho nàng ấy một lần.
Ta cắn môi, vẫn không thể thốt lên lời.
Có lẽ thấy sắc mặt ta không vui, Tiền Dịch Thiên an ủi: "Chậc, ở Kinh Thành này, nhà nào mà không đánh c.h.ế.t hạ nhân? Có gì to tát đâu, nàng ở đây lâu rồi sẽ hiểu."
Ta im lặng, và ta nghĩ, giờ ta đã hiểu tại sao tẩu tẩu lại phải mất mạng.
Những con phượng hoàng trên trời, chúng không cần phải lo lắng xem chim sẻ dưới đất nghĩ gì.
Chúng không cần quan tâm chim sẻ có đang mang trứng trong bụng hay không, hay có những con chim già đang đợi chúng trở về tổ.
Chúng chỉ cần khi không còn đau đớn, trực tiếp thiêu cháy chim sẻ bằng ngọn lửa thiêng.
11
Một ngày, tiên sinh đang dạy ta bài học.
Khi nghe ta kể chuyện này, thầy thở dài: "Nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền, thế gian này, chắc chắn sắp loạn rồi."
Ta không biết thế gian loạn lạc như thế nào, chỉ biết, mỗi lần ngồi xe ngựa đi thăm cha mẹ và các nha hoàn, ta thấy trên đường càng ngày càng nhiều người ăn xin.
Trước đây ai cũng bảo Kinh Thành tốt, nơi ấy là chỗ ở của hoàng đế, đầy vàng ngọc, nhặt mãi không hết.
Nhưng ta thấy Kinh Thành không tốt, ta đã thấy hai nữ nhân cãi nhau, tranh giành những chiếc lá rau khô dưới đất, họ túm tóc nhau, mắng chửi nhau những lời độc ác, như thể giữa họ có thù hận sâu sắc.
Còn ở quê, chúng ta có thể tự trồng rau, hoặc lên núi tìm rau dại, hoàn toàn không phải đánh nhau vì một ít lá rau khô như thế.
Ta không thích Kinh Thành.
12
Công chúa vào ngày sinh thần đầu tiên sau khi thành thân, nàng hồi hộp trông mong, chờ đợi xem ca ca sẽ tặng nàng món quà gì.
Ca ca cũng không làm nàng thất vọng, tìm được một hộp ngọc trai, mỗi viên ngọc đều tròn trịa, lớn bằng ngón tay cái, thật là hiếm có.
Công chúa nhìn thoáng qua, mặc dù trong lòng có chút thất vọng nhưng vẫn ra lệnh cho người thu dọn.
Hồng Trần Vô Định
Nàng buông lời than thở: “An lang, chàng thật không có thành tâm, loại ngọc trai này, ta có đâu ít?”
Ca ca nhẹ nhàng mỉm cười: “Nhưng đây là quà ta tặng cho nàng, để tìm đủ một hộp ngọc trai có kích cỡ gần giống, chất lượng tuyệt vời, ta đã phải nhờ thương nhân thu mua từ mấy tháng trước.”
“Nàng bảo ta không thành tâm, có lẽ là vì nàng đã có quá nhiều, nhưng đối với ta, ngọc trai quý báu này, chỉ có thể tặng cho Trân Bảo công chúa đáng kính.”
Công chúa bị mấy lời ca ca làm cho vui vẻ, đôi lông mày khẽ nhướn lên: “Vậy mai ta sẽ nói với phụ hoàng, tìm cho chàng mấy công việc tốt, tránh để chàng phải vất vả tìm ngọc trai này.”
Ca ca nhẹ nhàng vuốt ve mặt công chúa, ánh mắt tình tứ khiến công chúa chìm đắm vào đó, không thể tự thoát.
“Yên Yên, có được thê tử như vậy, phu quân còn mong gì hơn, nàng yên tâm, sau này ta nhất định sẽ báo đáp nàng.”
13
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/binh-bac-vo/chuong-3.html.]
Ca ca ngày càng bận rộn, ta biết huynh cũng ngày càng tài giỏi.
Lão ma ma bên cạnh công chúa, trước kia mặc dù rất tôn kính ca ca, nhưng mọi việc vẫn ưu tiên công chúa.
Hiện tại, trước khi ca ca về nhà, lão ma ma đã sai các nha hoàn chuẩn bị trà và thức ăn, để ca ca trở về có thể thoải mái hơn.
Công chúa có chút không vui vì sự bận rộn của ca ca, nàng kéo ta đến vườn, nằm lên bàn, thuận tay từ trong hộp lấy một nắm ngọc trai rồi buông tay, những viên ngọc trai lập tức rơi lạo xạo vào hộp, trong đó cũng có viên ngọc trai nghịch ngợm lăn trên nền gạch rồi lăn vào trong bụi cỏ.
Công chúa nhìn ta với ánh mắt không hài lòng: “Tố Y, sao ngươi lại không giống ca ca ngươi chút nào? Ngược lại còn giống như cái bình vỡ vậy.”
Ta chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì.
Ta nhớ trước kia, tẩu tẩu thường nắm mũi ta nói ta là đứa nghịch ngợm.
Tẩu tẩu thở dài giả vờ: “Tiểu cô nương tinh nghịch, làm ta thật là vất vả quá mà.”
Ta liền chui vào lòng tỷ ấy, vặn vẹo làm nũng.
Tỷ ấy có mùi hương của xà phòng bồ kết, mùi hương khiến người ta cảm thấy yên lòng.
Nhà cửa vốn dĩ là nơi khiến người ta cảm thấy ấm áp và thư giãn, như trong khu vườn nhỏ ấy, ta có thể cùng tiểu nha đầu ngắm bồ câu, cùng nhau tự do mà hét ầm ĩ.
Nhưng trong phủ công chúa, ta chỉ có thể im lặng, chỉ có thể ngoan ngoãn, ca ca đã rất vất vả, ta không nên làm thêm phiền phức cho huynh ấy.
14
Trải qua một năm, ta đã tròn mười bốn tuổi, những năm tháng qua, ta sống trong phủ công chúa, hưởng thụ cuộc sống phú quý, dường như đã bỏ đi cái dáng vẻ quê mùa của người dân miền quê.
Nhưng chỉ khi trở về thăm cha mẹ, ta mới cảm thấy thực sự yên lòng.
Chim sẻ vẫn chỉ là chim sẻ, nó không muốn thay đổi, cũng không thể trở thành phượng hoàng.
Một ngày nọ, ta dẫn tiểu nha hoàn ra ngoài, nhìn thấy một nữ nhân ôm đứa trẻ quỳ trên đất, không ngừng lạy cầu xin người qua đường giúp đỡ một ít bạc để chữa bệnh cho đứa trẻ trong tay.
Ta từ trong túi tìm ra viên ngọc trai mà lúc trước ta nhặt được trong bụi cỏ, đưa cho nữ nhân ấy.
Nữ nhân không thể tin được khi nhận ngọc trai, rồi vội vàng quỳ lạy ta mấy lần, ôm đứa trẻ đi về phía nhà thuốc.
“Tiểu thư, xin tiểu thư phát tâm từ bi.”
“Tiểu thư, người cũng giúp ta một chút bạc đi.”
Một đám ăn mày lập tức vây quanh, nắm chặt lấy áo ta và tiểu nha hoàn không buông.
Những người chúng ta mang theo nhanh chóng lớn tiếng quát bảo, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y tiểu nha hoàn, sợ rằng nàng sẽ bị lạc mất.
“Các ngươi buông tay ra ngay!” Lúc này, Tiền Dịch Thiên cưỡi ngựa cao nhảy tới, những ăn mày sợ bị ngựa dẫm phải, liền vội vàng chạy tán loạn.
Tiền Dịch Thiên còn dùng roi quất về phía họ: “Mắt mù rồi sao, nàng ấy là kẻ mà các ngươi có thể đụng vào sao?”
--------------------------------------------------